Thường Ngạn An ôm c.h.ặ.t lấy Từ Kỳ Kỳ, con luôn trải qua, mới thể trưởng thành.
Từ nay về , hiểu một việc chỉ và chỉ đều , và tiến hành đồng bộ.
Qua trung thu, liền đến ngày khai giảng.
Trường trung học 1 Vinh Châu là trường cấp ba đếm đầu ngón tay của tỉnh , đến ngày khai giảng trong ngoài đều chật ních , đặc biệt là bên cạnh bảng thông báo càng là vây đến nước chảy lọt, phụ và học sinh liều mạng kiễng chân rõ thông tin phân lớp dán đó.
Cảm cúm của Trình Phương Thu khỏi hẳn, liền chen chúc trong đám , ở bên ngoài đợi Trình Học Tuấn bọn họ trở về.
"Lớp ba, em ở lớp ba."
Trình Học Tuấn mắt sắc, bao lâu trở .
"Đi thôi, thủ tục nhập học."
Trình Phương Thu thu hết sự vui mừng và căng thẳng giấu mặt đáy mắt, khóe môi nhếch lên, dẫn tòa nhà dạy học thủ tục nhập học, cùng Trình Học Tuấn ký túc xá, đợi thu dọn xong tất cả, cả nhà mới tìm một tiệm cơm quốc doanh gần đó ăn cơm.
Hôm nay buổi sáng báo danh, buổi chiều họp lớp nhỏ, tổng vệ sinh phòng học, thời gian Trình Học Tuấn lưu bên ngoài hạn, cho nên bọn họ ăn cơm vội vàng, bao lâu đưa về trường.
Trình Phương Thu và Đinh Tịch Mai đều nhét tiền và phiếu cho , hai thứ phòng , ngược cần lo lắng ăn đủ no, nhưng đây dù cũng là đầu tiên Trình Học Tuấn ở nội trú, là trưởng bối, vẫn khống chế lo lắng.
"Học Tuấn thể tự chăm sóc cho , đừng lo lắng quá." Chu Ứng Hoài an ủi một câu, "Hơn nữa, đợi cuối tuần hỏi em , bốc t.h.u.ố.c đúng bệnh là ."
"Ừ."
Trình Phương Thu và Chu Ứng Hoài đưa Đinh Tịch Mai và Trình Bảo Khoan rời khỏi trường học, mua một ít đồ để bọn họ ngày mai mang về thôn, về nhà.
Ngày hôm trời sáng, Đinh Tịch Mai và Trình Bảo Khoan xe về thôn, nhất thời trong nhà náo nhiệt, chỉ còn hai Trình Phương Thu và Chu Ứng Hoài.
Chuyện duy nhất đáng vui vẻ một chút chính là cảm cúm của cô cuối cùng cũng khỏi , đợi đến thứ hai là thể trực tiếp .
Trước đó cô tìm Từ Kỳ Kỳ cùng gặp Đỗ Phương Bình, ở nhà cô gặp nhiều thím tay hào phóng, trong đó một vị một đặt sáu bộ quần áo, ba bộ đồ thu, ba bộ đồ đông.
Có thể là khách hàng lớn nhất của các cô cho đến nay.
Trình Phương Thu và Từ Kỳ Kỳ hai chuyên môn mời Đỗ Phương Bình ăn một bữa cơm, còn mua một ít đồ quà cảm ơn, nếu cô , các cô thành nhiều vụ buôn bán như .
Đợi xong việc từ bên ngoài trở về, hai đều vui mừng khôn xiết.
Chỉ là tới cổng xưởng cơ khí, liền thấy phía vây quanh một đám .
Xảy chuyện gì ?
"Đây là xảy chuyện gì thế?" Từ Kỳ Kỳ tò mò kéo Trình Phương Thu trong đám .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-xuyen-thanh-nu-phu-xinh-dep-thich-lam-tinh/chuong-257.html.]
Chỉ thấy bãi đất trống chính giữa hai đang lôi lôi kéo kéo, chính xác hơn là một phụ nữ trung niên đơn phương kéo một cô gái nhỏ cho cô , trong miệng còn đang lóc om sòm: "Trời đ.á.n.h thánh vật, em trai mày đều bệnh thành cái dạng , mày quan tâm hỏi han thì thôi, bảo mày bỏ chút tiền cũng chịu."
"Con là tiền." Cô gái nhỏ thoáng qua những xem náo nhiệt xung quanh, sắc mặt đỏ bừng, nhưng vẫn ngẩng cổ lặp một .
"Nói láo, xưởng các hai ngày nay mới phát lương, mày thế mà còn lừa mày ."
Điền Thúy Nga cô da mặt mỏng, cho nên mới dám kiêng nể gì ở cổng xưởng đòi tiền cô như , mỗi như , cô sẽ nhanh ngoan ngoãn giao tiền .
"Bất kể bà bao nhiêu , con tiền là tiền."
Cô gái nhỏ xong liền chuẩn , nhưng dùng sức lôi kéo, căn bản là .
Trình Phương Thu hứng thú lắm với loại bát quái , định gọi Từ Kỳ Kỳ , liền đột nhiên cảm thấy cô gái nhỏ chút quen mắt, cẩn thận đ.á.n.h giá, cuối cùng cũng nhớ đối phương là ai.
Đây là cô gái cô gặp ở phòng điện thoại khi đầu tiên gọi điện cho bố Chu ?
Hình như tên là Uông Nguyệt Di?
Nhớ tới cảnh ngộ bi t.h.ả.m của đối phương, kết hợp với cảnh tượng hiện tại, Trình Phương Thu còn chỗ nào hiểu là chuyện gì xảy ? Đây là hút m.á.u của Uông Nguyệt Di tới đòi tiền đây mà!
Nghĩ đến đây, Trình Phương Thu nghiêng đầu mấy câu bên tai Từ Kỳ Kỳ, nhíu mày, đó chạy chậm rời .
"Mọi đều phân xử thử xem, nào ai con gái như nó, lúc đầu bố nó c.h.ế.t, nếu để công việc cho nó, nó thể ngày tháng lành như bây giờ?" Điền Thúy Nga vỗ đùi, đến nước mắt nước mũi tèm lem.
"Hơn nữa hỏi mày đòi tiền còn là để chữa bệnh cho em trai ruột của mày, cũng cái khác."
Có rõ chân tướng nổi nữa.
"Dù cũng là cô, là em trai cô bệnh, cái ít nhiều gì cũng đưa một chút chứ?"
" , trong xưởng hai ngày mới phát lương, thể hôm nay tiền, thấy cô cũng đáng thương, bố cô , bà kéo các cô lớn lên dễ dàng gì."
"Tuổi còn trẻ, bất hiếu như , đợi cô già , con cái cô nếu đối xử với cô như , cô thể dễ chịu ?"
Uông Nguyệt Di lời của bọn họ cho tức giận đến phát run, những cái gì cũng liền ở đây điểm cao đạo đức chỉ trích cô, quả thực còn hổ hơn Điền Thúy Nga!
cô từ nhỏ là tính tình mềm yếu, lúc bảo cô khẩu chiến quần hùng, cô chút mở miệng .
nhớ tới lời lúc đầu khiến cô hạ quyết tâm thoát khỏi Điền Thúy Nga, cô mạnh mẽ nhắm mắt , nghiến răng gào lên.
"Trước khi bố c.h.ế.t bà tằng tịu với đàn ông hiện tại , bố c.h.ế.t, bà liền bỏ tái giá, sinh đứa gọi là em trai , lúc bà một xu cũng để cho , nếu hàng xóm láng giềng giúp đỡ, e là sớm c.h.ế.t đói ."