Nghe , Lý Đào Viễn khỏi khổ hai tiếng: "Người chụp ảnh thì thiếu, thiếu là thiếu chụp ."
Dứt lời, ánh mắt ông sáng rực Trình Phương Thu, dứt khoát vòng vo tam quốc nữa, thẳng vấn đề: "Đồng chí Trình, thực lúc chụp ảnh phát hiện tài năng của cô, nên mới rửa gấp những bức ảnh chụp khi cô chỉ đạo ."
"Thành phẩm , lầm , thật lòng học hỏi kỹ thuật chụp ảnh từ cô, cô thấy ?"
Nói đến đây, Lý Đào Viễn đột nhiên thở dài, sống lưng đang thẳng tắp cũng còng xuống: "Chắc đều , tiệm chụp ảnh Hồng Mộng ngày càng sa sút, chính là do khâu chụp ảnh xảy sai sót."
"Năm đó sư phụ gặp t.a.i n.ạ.n qua đời, là kế nghiệp bắt ép lên đài, nhiều bản lĩnh còn học thấu đáo..."
"Xảy cục diện hiện tại, khó chối bỏ trách nhiệm, nếu tiệm chụp ảnh Hồng Mộng hủy trong tay , c.h.ế.t cũng nhắm mắt."
Bầu khí bỗng trở nên áp lực nặng nề, quá nửa đời đang sám hối mặt , trong lòng đều chút dễ chịu, đặc biệt là Lý Trí Lượng, là đồ của Lý Đào Viễn, thể là từng bước theo ông, tự nhiên vai ông gánh vác trách nhiệm và áp lực lớn thế nào.
"Sư phụ." Lý Trí Lượng mở miệng nữa, giọng mang theo chút nghẹn ngào, hốc mắt cũng đỏ hơn nửa.
Tôn Hồng Yến cũng từ trong quầy , đỏ hoe mắt vỗ vỗ cánh tay Lý Trí Lượng an ủi.
Tâm trạng Trình Phương Thu chút phức tạp, nhất thời nghẹn lời. Cùng là nhiếp ảnh gia, cô nghề tàn khốc thế nào, cũng từng chứng kiến nhiều thợ già "thua" mới nghề, thể buông bỏ, nhưng thể, vì thế mà giải nghệ ít.
Chắc hẳn hiện tại Lý Đào Viễn đang đối mặt với tình huống tương tự.
"Thua" một trẻ tuổi bình thường như cô, chắc chắn khiến ông khó chịu, nhưng vì tiệm chụp ảnh Hồng Mộng, ông vẫn sẵn lòng những lời gan ruột , chỉ để thỉnh giáo cô đôi chút, tinh thần như thật đáng khâm phục.
Trình Phương Thu hít sâu một , cong môi, dịu dàng : "Hai chữ học tập dám nhận, nếu chê, chúng thể chụp cùng thảo luận kỹ thuật chụp ảnh."
Thấy cô đồng ý, môi Lý Đào Viễn khẽ mở, hồi lâu mới phát tiếng: "Được , mời bên ."
"Kỳ Kỳ, thôi."
Trình Phương Thu về phía hai bước, thấy Từ Kỳ Kỳ vẫn ngây như phỗng tại chỗ, khỏi giục một tiếng. Người ngẩn ngơ sườn mặt xinh như hoa như ngọc của , cảm thấy thế giới thật bất công, tại một nhiều điểm sáng đến thế? Không chỉ xinh mà còn nhiều kỹ năng, đúng là khiến ghen tị c.h.ế.t.
Từ Kỳ Kỳ chỉ thấy vinh dự lây, chị em của cô nàng giỏi giang thế , cô nàng kết giao với một cô gái bảo tàng gì thế ! Gần mực thì đen gần đèn thì rạng, nhất định cô nàng cũng sẽ ngày càng ưu tú!
Từ Kỳ Kỳ vội vàng đuổi theo, đôi mắt Trình Phương Thu tóe tia lửa nóng rực, như thể giây tiếp theo thể thiêu đốt đối phương: "Tớ cũng xem ?"
"Đương nhiên là ." Trình Phương Thu còn trả lời, Lý Đào Viễn nhanh nhảu đáp.
"Vậy thể chụp ảnh cho tớ luôn ?" Từ Kỳ Kỳ ôm cánh tay Trình Phương Thu, nũng nịu điệu, xong bổ sung: "Tớ Thu Thu chụp cho tớ, tớ thể trả tiền mà."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-xuyen-thanh-nu-phu-xinh-dep-thich-lam-tinh/chuong-164.html.]
"Cái ..." Thiết là của tiệm, Trình Phương Thu cũng tiện quyết định.
"Được chứ, chúng tặng miễn phí cho cô năm tấm ảnh." Ánh mắt Lý Đào Viễn rơi gương mặt xinh của Từ Kỳ Kỳ, tròng mắt xoay chuyển, lấy ảnh từ tay Trình Phương Thu thì tiếc, nhưng lấy từ tay nữ đồng chí cũng !
"Đến lúc đó chúng chỉ cần một tấm ảnh treo trong tủ kính là , cô thấy thế nào?"
Treo trong tủ kính, chẳng chỉ cần ngang qua đây là thể thấy ảnh của cô nàng ? Nếu quen thấy thì nở mày nở mặt bao.
Từ Kỳ Kỳ gật đầu lia lịa.
Trong khu vực chụp ảnh vẫn là chiếc máy ảnh đó, thể tự tay cảm nhận, bây giờ coi như cơ hội . Trình Phương Thu chút phấn khích đặt túi giấy màu vàng trong tay lên kệ cổ vật bên cạnh, đó hai bước một, nhanh ch.óng lấy máy ảnh từ giá đỡ xuống.
"Ấy!"
Lý Trí Lượng thấy động tác của Trình Phương Thu, sợ đến mức theo bản năng tiến lên ngăn cản. Bình thường và sư phụ đối xử với chiếc máy ảnh cẩn thận từng li từng tí, chỉ thiếu nước cung phụng như tổ tông, nhưng cô thì , trực tiếp cầm lên nghịch một cách thô bạo.
Nếu rơi thì ? Bán cả bọn họ cũng đền nổi !
"Hô hoán cái gì, còn thể thống gì nữa?" Lý Đào Viễn thực cũng giật , nhưng thấy động tác lấy máy ảnh từ giá đỡ của Trình Phương Thu thành thạo, bèn yên tâm.
Phải bình thường chắc nghiên cứu nửa ngày cũng cách lấy máy ảnh xuống, nhưng cô cũng nhanh ch.óng mở chốt giá đỡ, là nghề.
Hơn nữa đồng chí Trình trông lỗ mãng, chắc sẽ hỏng máy ảnh.
Hơn nữa, là họ đích mời đến, dù máy ảnh xảy sai sót gì, họ cũng thể bắt đền một cô gái nhỏ.
Lý Trí Lượng Lý Đào Viễn mắng, cũng phản ứng , vội vàng ngậm miệng. Mời đến chỉ đạo mà còn dè dặt thế thì thành keo kiệt.
"Vậy bắt đầu nhé? Kỳ Kỳ qua ."
Trình Phương Thu giả vờ thấy sự cố nhỏ , cô hiểu tâm lý yêu quý đồ vật của Lý Đào Viễn và Lý Trí Lượng, dù chiếc máy ảnh quả thực rẻ, ở thời đại thậm chí thể gọi là giá trời.
Vừa cô chỉ là phấn khích quá đà, giờ Lý Trí Lượng nhắc nhở, cũng chiếc máy ảnh thể xảy chuyện, bèn lắp máy ảnh, động tác nhẹ nhàng hơn nhiều.
"Tớ là ?" Từ Kỳ Kỳ ngay ngắn ghế, bỗng nhiên trở nên căng thẳng.