Thập Niên 70: Xuyên Thành Nữ Phụ Xinh Đẹp Thích Làm Tinh - Chương 141

Cập nhật lúc: 2026-03-19 23:26:46
Lượt xem: 54

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Thường Ngạn An, cho em sớm? Miệng là con sò cạy ? Anh như thế , nếu em chịu gả cho , đáng lẽ cô đơn đến già.”

Nếu lời Thu Thu, chuyện với Thường Ngạn An, ở , lẽ sớm thấy Thường Ngạn An câu đó tức giận bỏ , đó như đây rơi chiến tranh lạnh, thể câu đó của ?

Bình thường trông cũng thông minh lắm mà, cứ đến chuyện là đầu óc như nước ?

Nhớ cô ghét mùi dầu mỡ, chịu đựng ở trong bếp thì thẳng, hà tất vòng vo?

Lúc chuẩn tiệc cưới, bận chuyện của ba cô, sớm cho cô một tiếng, cô hà cớ gì hiểu lầm lâu như ?

“Em cũng mặt mũi nào , nếu hỏi nhiều hơn một chút, cũng sẽ …”

Từ Kỳ Kỳ c.ắ.n môi , cô từ nhỏ đến lớn luôn thuận buồm xuôi gió, hiếm khi tự kiểm điểm bản , cho nên lời kiểm điểm còn xong, cô khá tự nhiên mà dừng .

Rồi trong vẻ mặt ngơ ngác của Thường Ngạn An, cô đưa tay ôm lấy cổ , áp môi lên.

Nói là áp, dùng từ c.ắ.n để hình dung thì đúng hơn.

Răng c.ắ.n môi , trong khoảnh khắc đau đớn, đầu lưỡi ngang nhiên luồn khe hở, câu, l.i.ế.m.

Thường Ngạn An còn kịp hồn đoạn dài của Từ Kỳ Kỳ, nụ hôn bất ngờ của cô cho kinh ngạc, hô hấp trong phút chốc trở nên nặng nề, vô thức ôm lấy eo cô kéo cô khỏi .

Từ Kỳ Kỳ như một con bạch tuộc bám c.h.ặ.t lấy , lâu khơi dậy lửa giận của , lòng bàn tay nóng rực ấn lưng cô, nhịn ép về phía .

Nhận sự đáp của , cô càng đằng chân lấn tới, đầu ngón tay sắp chạm thắt lưng quần .

Yết hầu Thường Ngạn An trượt lên xuống, lý trí về, nhớ sofa phòng khách còn hai vị khách.

Anh nắm lấy tay cô, ngửa , kéo dãn cách giữa hai .

Động tác , cẩn thận chạm chậu nước bếp, rơi xuống đất, đột nhiên phát tiếng động ch.ói tai.

Tiếng động Từ Kỳ Kỳ giật , phụ nữ còn gan to bằng trời lúc vội vàng trốn lòng , Thường Ngạn An bất đắc dĩ ôm lấy vai cô, bình thở nặng nề bất thường.

“Kỳ Kỳ?”

Bên ngoài truyền đến tiếng hỏi của Trình Phương Thu.

Thường Ngạn An thấy Từ Kỳ Kỳ lên tiếng, liền véo vai cô, hiệu cô trả lời.

“Không, , chỉ là cẩn thận rơi cái chậu đựng rau thôi, hai cứ tiếp tục, cần quan tâm chúng .”

Trong phòng rơi tĩnh lặng, cũng rơi một sự lúng túng khó tả.

Thường Ngạn An cúi đầu vẻ chật vật của , sắc mặt lắm.

Từ Kỳ Kỳ rõ ràng cũng nhận hành vi của chút thích hợp, con ngươi chột đảo loạn, chủ động cách xa một chút, để nhanh ch.óng bình tĩnh .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-xuyen-thanh-nu-phu-xinh-dep-thich-lam-tinh/chuong-141.html.]

Hai , Từ Kỳ Kỳ sờ sờ mũi, bụng đề nghị: “Anh lên lầu giải quyết một chút?”

Thường Ngạn An hít sâu một , tháo kính xuống xoa xoa thái dương, một lúc lâu mới trả lời: “Không cần.”

Từ Kỳ Kỳ mím c.h.ặ.t môi, cảm thấy cần thiết tìm một lý do hợp lý cho hành động của , thế là cô kể sơ qua cuộc trò chuyện của và Trình Phương Thu.

“Thu Thu chỉ cần một cái là thể thấy vấn đề giữa chúng , em thấy cô thông minh hơn chúng nhiều.”

Thường Ngạn An cụp mắt, tỏ ý kiến, đầu ngón tay chống lên bếp, gõ nhẹ lên đó một cách vô thức, khó trách thể đột nhiên đổi lớn như , hóa lưng quân sư.

“Anh đúng ?”

Thường Ngạn An vẻ mặt tìm kiếm sự đồng tình của cô, gật đầu.

“Sau chúng chuyện gì cứ thẳng, đừng giữ trong lòng nữa, ?”

Thường Ngạn An chằm chằm đôi môi đỏ mọng của cô, cảm thấy rõ ràng cũng tệ, thế là cũng gật đầu.

“Sau em tức giận, đều nhường em, nhẹ nhàng dỗ dành em, lạnh mặt bỏ nữa, như em sẽ buồn, em là lão đại trong nhà, ?”

Thường Ngạn An cô gái tinh quái, nhân cơ hội đưa thêm nhiều yêu cầu, còn chiếm vị trí một trong nhà, chút , khóe môi nhẹ nhàng cong lên, gật đầu.

“Sau em nhắc đến vợ cũ của nữa, dù bây giờ thích em, chúng thích là đủ , đúng ?”

Cái miệng nhỏ của cô vẫn đang luyên thuyên những lời đó, Thường Ngạn An thấy hai từ vợ cũ, còn tưởng cô gì khó , nhưng may mà , cho nên liền vô thức gật đầu.

họ thích ? Cô thích là…

“He he, em ngay Thu Thu đúng mà, quả nhiên thích em.” Từ Kỳ Kỳ thấy nhiều như , cuối cùng cũng lừa kết quả nhất, mặt lóe lên một tia đắc ý, xách váy lên xoay một vòng trong bếp một cách phấn khích.

“Anh cái đồ miệng hến , nếu em hỏi , còn định giấu bao lâu nữa?” Cô thuận thế đến bên bồn rửa rau, tiếp nhận chỗ rau Chu Ứng Hoài rửa xong, rửa chậc chậc lên tiếng, một khuôn mặt nhỏ nhắn xinh tràn đầy vui vẻ.

Như thể việc thích cô là một chuyện vô cùng đáng mừng.

Thường Ngạn An ngơ ngác tại chỗ, chút dám tin cô.

Sự bất thường của cũng thu hút sự chú ý của Từ Kỳ Kỳ, cô nghiêng đầu, khó hiểu : “Anh ngây đó gì? Mau nấu cơm , lát nữa trời tối .”

Thường Ngạn An cố gắng đè nén trái tim đang đập thình thịch, giả vờ bình tĩnh hỏi: “Em, thích ?”

“Anh giả vờ gì thế?” Từ Kỳ Kỳ mặt đỏ bừng, tức giận ném rau trong tay về chỗ cũ, “Nếu em thích , tại mỗi tối cố gắng sinh con với như ?”

Lời tuy thô nhưng lý thô, Thường Ngạn An gì nữa, chỉ cầm d.a.o bắt đầu thái rau, trông vẻ bình tĩnh, nhưng thực vành tai đỏ ửng.

Bên cạnh Từ Kỳ Kỳ vẫn đang lải nhải những lời khó , nếu là đây chắc chắn nghiêm giọng bảo cô im miệng, giáo huấn cô nên bậy…

 

 

Loading...