Thập Niên 70: Xuyên Thành Nữ Phụ Xinh Đẹp Thích Làm Tinh - Chương 123

Cập nhật lúc: 2026-03-19 10:33:58
Lượt xem: 50

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Đầy bụng tức giận khi thấy lòng bàn tay cô chi chít vết thương nhỏ liền tan biến, ngẩng đầu, đối diện với đôi mắt to ướt sũng của cô , khỏi thả nhẹ giọng điệu, hỏi: "Làm thế ?"

Từ Kỳ Kỳ lời nào, chỉ bướng bỉnh tủi chằm chằm , giọt nước mắt to như hạt đậu đảo quanh trong hốc mắt, dường như giây tiếp theo thể rơi xuống.

Sự lên án tiếng động , so với việc cô la lối om sòm đây còn khiến luống cuống hơn.

Từ lúc cửa cô che giấu sự thật tay cô đau, chỉ điều, tin.

Trong lòng Thường Ngạn An dâng lên một tia áy náy, tắt vòi nước, đưa tay bế lên nữa, cô giãy giụa trong giây lát, nhưng thái độ cứng rắn, sức lực lớn, thể thoát , bèn nửa đẩy nửa đưa dựa lòng .

Trong nhà hộp t.h.u.ố.c, lấy t.h.u.ố.c sát trùng, bôi t.h.u.ố.c, băng bó cho cô .

Cả quá trình, hai đều chuyện, trong nhà bao trùm sự yên tĩnh quỷ dị.

Từ Kỳ Kỳ ghế sô pha, tóc tai rối bời, chân váy ướt đẫm, tay còn bó như cái bánh chưng, cả thể là nhếch nhác chịu nổi.

Còn , cùng lắm là quần áo ướt một chút, còn vẫn giống như ngày thường, chút cẩu thả, quần áo chỉnh tề.

" đun nước, rửa mặt ngủ sớm ." Thường Ngạn An thu dọn hộp t.h.u.ố.c xong, dậy rời , tiếng nức nở khe khẽ của cô ngăn bước chân.

Anh cúi đầu , cô liền mạnh mẽ đầu , c.ắ.n môi , yên lặng .

xinh , lúc tự nhiên cũng vô cùng khiến thương xót, khuôn mặt trái xoan nhỏ nhắn nửa sáng nửa tối, tôn lên đường nét nghiêng mặt càng thêm trôi chảy, hàng mi dài khẽ chớp, nước mắt liền như trân châu đứt dây cần tiền rơi xuống, để từng vệt sẫm màu băng gạc trắng.

Tay Thường Ngạn An buông thõng bên hông dần nắm thành quyền, đầu ngón tay ma sát trong lòng bàn tay hai cái, cuối cùng vẫn nhịn mở miệng: "Khóc cái gì?"

Anh lên tiếng, Từ Kỳ Kỳ liền mở đôi mắt đỏ hoe trừng : "Liên quan gì đến ."

Thường Ngạn An tại chỗ hai giây, đó xoay tiếp tục về phía , nửa phần ý tứ đầu cũng , tức đến mức Từ Kỳ Kỳ đập mạnh ghế sô pha.

Anh thể dỗ thêm một câu ? Chỉ một câu thôi!

Mắt thấy sắp rời khỏi phòng khách, Từ Kỳ Kỳ mạnh mẽ dậy, chân trần đuổi theo, đó ép tường ở cầu thang, trực tiếp kiễng chân hôn lên, nhưng nghiêng đầu tránh .

Từ Kỳ Kỳ như kinh nghiệm, chỉ là động tác giả, đó c.ắ.n một cái lên yết hầu .

Mặt Thường Ngạn An đen như than, yết hầu tự chủ lăn lộn lên xuống một phen, đưa tay đẩy , nhưng đẩy chỗ nào, cô liền đặt đôi tay thương chỗ đó, nhất thời đẩy .

đà lấn tới, môi lưỡi loạn cổ , phát tiếng hôn khiến hổ.

"Từ Kỳ Kỳ!"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-xuyen-thanh-nu-phu-xinh-dep-thich-lam-tinh/chuong-123.html.]

"Em đều trồng hoa của , thực hiện nghĩa vụ vợ chồng một chút thì chứ?" Từ Kỳ Kỳ hùng hồn, thậm chí màng vết thương tay, trực tiếp ôm lấy cổ , quấn c.h.ặ.t lấy , hai chân cũng vùng vẫy móc lên eo .

Thường Ngạn An ngay khi thấy câu đầu tiên của cô trầm sắc mặt: " nhiều , những bông hoa đó của ."

"Ừ ừ, ừ ừ." Từ Kỳ Kỳ gật đầu qua loa lấy lệ, đó c.ắ.n tai , dùng đầu ngón tay móc cặp kính sống mũi , đè thấp giọng khẽ: "Lão công, chúng hòa ? Em cãi với nữa."

coi như thấu , cãi ích gì, chỉ đẩy càng xa hơn.

"Em xuống ." Mất kính, đồ vật trong tầm mắt Thường Ngạn An trở nên mờ, nheo mắt thích ứng.

Từ Kỳ Kỳ mưu tính ván cờ lâu như , thể cứ thế bỏ cuộc, cô chiếm giữ vị trí tuyệt vời, còn kính che chắn, trực tiếp cúi đầu hôn lên môi .

Tên cổ hủ , miệng , cơ thể thành thật.

Nhìn đôi mắt thanh lãnh của nhuốm một tia m.ô.n.g lung và đỏ tươi, cô lúc mới ghé tai thổi khí trong: "Lão công."

Nói , tụt xuống trong giây lát, mắt thấy sắp rơi xuống, Thường Ngạn An theo bản năng đưa tay đỡ cô một cái, bàn tay to chút cản trở, trực tiếp vuốt ve làn da trơn mềm.

Hơi thở Thường Ngạn An trầm xuống, khi cô hôn tới nữa, ấn gáy cô sâu thêm nụ hôn .

Hai quấn quýt từ tầng một lên tầng hai, mãi đến khi giường, mới chịu để cô cởi cúc áo sơ mi của .

Giả đắn.

Trình Phương Thu cuộn trong ghế ngoài ban công, gió nhẹ thổi bay tóc cô, ngũ quan diễm lệ cũng dường như trở nên mơ hồ, cô tận hưởng sự yên tĩnh hiếm , bên môi khỏi mang theo chút ý .

Khóe mắt liếc thấy cái gì, khỏi thẳng dậy, mở miệng : "Chu Ứng Hoài, em cảm giác hoa héo ."

Trong miệng ngậm cơm, lúc chuyện chút rõ ràng.

Nghe , Chu Ứng Hoài theo tầm mắt cô, liền thấy hoa nguyệt quế ban ngày còn nở rộ rực rỡ, lúc chút ủ rũ cụp đuôi, tinh thần gì, từng nuôi hoa cỏ, lông mày khẽ nhíu: "Mai tìm hỏi xem."

Nói xong, dùng thìa múc nửa thìa cơm và thức ăn, đặt bên môi mỏng thổi nguội một chút mới đưa đến miệng cô, hành động cử chỉ đặc biệt dịu dàng tỉ mỉ.

Trình Phương Thu , gật đầu, đó chuyên tâm lười biếng hưởng thụ sự hầu hạ của Chu Ứng Hoài, đút một thìa ăn một thìa, nhanh ăn thấy đáy bát cơm, mắt thấy còn định xới cơm, vội vàng ngăn cản: "Không ăn nữa, no ."

Chu Ứng Hoài bèn dùng khăn tay lau vết dầu mỡ dính bên miệng cho cô, đó dậy xới cơm cho .

Anh dáng thon dài, tỷ lệ cực , một cái eo thon là chân dài, lẽ vài phần nguyên nhân như , nhanh, chẳng mấy chốc .

 

 

Loading...