Thập Niên 70: Xuyên Thành Nữ Phụ Hóng Hớt Trong Tiểu Thuyết Niên Đại - Chương 462

Cập nhật lúc: 2026-01-09 01:36:43
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7KqbvSWQS3

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Mặc dù gần khu sinh hoạt của xưởng cơ khí, nhưng nơi tách biệt như hai thế giới khác .

 

"Chị, em phía , chị em nhé."

 

Vùng đất hoang còn thấy đường nữa, A Phúc nhỏ nhắn nên thể chạy nhảy lung tung, thì sẽ khá rắc rối.

 

Lá của nhiều loại cỏ sắc, sơ suất một chút là sẽ cứa thương.

 

Trương Khánh Vũ chủ động dẫn đường, gạt cỏ sang hai bên và giẫm c.h.ặ.t xuống để tránh Thạch Lập Hạ thương.

 

"Ơ ——"

 

Trương Khánh Vũ đang bỗng dừng .

 

"Sao ?"

 

"Chị xem, chỗ dấu chân giẫm qua." Trương Khánh Vũ chỉ con đường phía .

 

Thạch Lập Hạ ghé sát , thấy phía vết cỏ giẫm đạp.

 

Nhìn kỹ thể nhận một dấu chân lớn và một dấu chân trẻ con.

 

Dấu chân lớn to tương đương với chân Trương Khánh Vũ, còn dấu chân trẻ con thì giống với chân của Tùng Tử.

 

Thạch Lập Hạ vội vàng gọi A Phúc , hạ thấp giọng xuống.

 

A Phúc chạy , nhưng rõ ràng nóng nảy, nhanh ch.óng chạy về phía .

 

"Đừng gấp, chúng xem xét tình hình ."

 

Thạch Lập Hạ vẻ mặt nghiêm trọng, A Phúc điều nên chỉ rên hừ hừ nhỏ giọng chứ sủa to thúc giục.

 

Dấu chân một lớn một nhỏ khớp với suy đoán đó của Thạch Lập Hạ, điều khiến cô khỏi nghĩ ngợi nhiều.

 

Trương Khánh Vũ: "Chị, cứ đợi ở đây, để em qua đó xem ."

 

Hiện tại tình hình thế nào, nếu vội vàng gọi qua, vạn nhất chỉ là dắt con đến đây chơi thì mất công vô ích.

 

Trương Khánh Vũ sợ Thạch Lập Hạ đồng ý, bèn thêm: "Ở đơn vị em là lính trinh sát, nếu thật sự tình hình, em sẽ đ.á.n.h động đến họ ."

 

"Được, qua xem , dù thấy gì cũng đừng rút dây động rừng."

 

Trương Khánh Vũ gật đầu, rón rén biến mất trong bụi cỏ.

 

Thạch Lập Hạ và A Phúc ở chỗ cũ chờ đợi, A Phúc ngừng vẫy đuôi, chằm chằm một hướng, cả con ch.ó đều nôn nóng.

 

Dự cảm bất an trong lòng ngày càng mạnh, Thạch Lập Hạ đang định về gọi , thà rằng lầm còn hơn bỏ sót, thì thấy tiếng động gần đó.

 

Thạch Lập Hạ thắt tim , vội vàng ôm lấy A Phúc thụp xuống.

 

Một lát , Thạch Lập Hạ thấy một giọng quen thuộc, cô vội vàng lên, hạ giọng vẫy tay.

 

"Cố xưởng trưởng, ở đây." Cố Chính Canh lập tức thấy Thạch Lập Hạ, vội vàng tới, bên cạnh còn mấy nữa.

 

Thạch Lập Hạ nhận một trong đó, đó là chuyên gia hình sự mà Cố Chính Canh mời đến.

 

"Sao cô ở đây?" Cố Chính Canh hỏi.

 

"Là A Phúc dẫn chúng tới đây, nãy chúng thấy dấu chân một lớn một nhỏ ở phía , thấy điềm lạ nên dám tiếp, Trương Khánh Vũ thám thính ." Thạch Lập Hạ chỉ A Phúc .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-xuyen-thanh-nu-phu-hong-hot-trong-tieu-thuyet-nien-dai/chuong-462.html.]

 

"Mọi cũng qua đây , manh mối gì ?"

 

Vẻ mặt Cố Chính Canh trở nên nghiêm trọng hơn, viên công an già thấy lời Thạch Lập Hạ , vội vàng dẫn đến chỗ cô chỉ để kiểm tra tình hình.

 

" , hai dấu chân giống hệt với những gì chúng điều tra , chính là hai ." Viên công an già xổm xuống chằm chằm dấu chân đó, còn dùng thước để đo.

 

"Người lớn gánh nặng , đang cõng một đứa trẻ."

 

Thạch Lập Hạ kinh thán thôi, chỉ dấu chân mà đó đang cõng một đứa trẻ lưng ?

 

Mọi tức khắc trở nên cảnh giác hơn, bắt đầu bố trí công việc, tản theo các hướng khác .

 

Cố Chính Canh với Thạch Lập Hạ: "Cô dẫn A Phúc về ."

 

"Được, cẩn thận." Thạch Lập Hạ cũng chuyện tiếp theo là việc thể can thiệp , khi cô định gọi A Phúc cùng thì thấy nó vẫn chằm chằm hướng đó, suy nghĩ một chút liền : "Mọi dẫn theo A Phúc ?"

 

Cố Chính Canh trầm ngâm một lát, cuối cùng vẫn quyết định dẫn theo A Phúc.

 

Con ch.ó nhỏ rõ ràng đơn giản, nó thông minh, nếu vạn nhất xảy , lẽ nó thể giúp ích gì đó.

 

Thạch Lập Hạ dặn dò A Phúc vài câu, nó liền ngoan ngoãn bên cạnh Cố Chính Canh, vẻ mặt nghiêm túc từng .

 

Thạch Lập Hạ về nhà mà tìm Thạch Doanh Doanh.

 

Thạch Doanh Doanh thấy cô liền bật dậy hỏi han tình hình.

 

Thạch Lập Hạ thấy ba đàn bà nhà họ Dư vẫn còn ở đó, liền nháy mắt với Thạch Doanh Doanh, :

 

"Mọi vẫn đang tìm, chắc là sắp tin tức ."

 

Hai tuy quan hệ lạnh nhạt, nhưng Thạch Doanh Doanh vẫn lập tức hiểu hàm ý trong ánh mắt của Thạch Lập Hạ.

 

Hai thản nhiên một bên, Thạch Lập Hạ đem những tình hình hết cho Thạch Doanh Doanh .

 

Lúc Thạch Lập Hạ rời , Cố Chính Canh đem những thông tin nắm bắt sơ bộ với cô.

 

Thạch Doanh Doanh xong vẻ mặt chấn kinh, về phía nhà họ Dư với ánh mắt lạnh lẽo hơn.

 

Vòng bạn bè của cặp sinh đôi hạn chế, đa đều là bạn cùng lứa ở xưởng cơ khí, chúng đều đang học ở nhà trẻ, đứa trẻ khả năng dỗ dành Tiểu Du học ở nhà trẻ xưởng cơ khí chỉ đếm đầu ngón tay.

 

Trong đó một đứa trẻ, chính là con trai cả của nhà họ Dư, tức là con trai thứ hai của Dư Siêu và Trương Lạp Mai - Dư Quang Vinh.

 

Dư Quang Vinh sàn sàn tuổi với Tùng Tử, mỗi cặp sinh đôi đón về nhà họ Dư đều là bé dẫn hai đứa em chơi.

 

Kể từ khi cặp sinh đôi suýt mất mạng ở nhà họ Dư , Thạch Doanh Doanh bao giờ gửi hai con sang đó nữa, nhà họ Dư liền thường xuyên dẫn Dư Quang Vinh sang tìm cặp sinh đôi chơi cùng.

 

Có trẻ con ở đó, Thạch Doanh Doanh cũng tiện lời quá tuyệt tình.

 

Dư Quang Vinh cũng khá hiểu chuyện và lời, mỗi qua đây đều chơi đùa vui vẻ với cặp sinh đôi, đồng thời chăm sóc hai đứa em.

 

Dư Quang Vinh là con thứ trong nhà, em, kẹp ở giữa là đứa ít coi trọng nhất.

 

Có lẽ cũng vì mà Dư Quang Vinh đặc biệt lấy lòng khác, mỗi qua đây chỉ dắt cặp sinh đôi chơi mà còn chủ động giúp Thạch Doanh Doanh những việc trong khả năng.

 

Thạch Doanh Doanh sức kháng cự với những đứa trẻ như , vì tâm tư nhỏ mọn của nhà họ Dư nhưng cô vẫn tiếp đón Dư Quang Vinh.

 

Tuy nhiên những đứa trẻ khác thì đừng hòng bước chân , lũ trẻ đó chỉ bắt nạt cặp sinh đôi, Thạch Doanh Doanh thể chịu đựng .

 

 

Loading...