“Thạch Lập Hạ, cô đừng tưởng là thể thu hút sự chú ý của .”
Thạch Lập Hạ khóe miệng giật giật, thời gì truyện tổng tài bá đạo chứ, học mấy lời thoại kinh điển , dù ý nghĩa thì ngược .
“Khổng Văn Bân, cũng kinh tởm quá đấy…”
“Lập Hạ, ở đây!”
Thạch Lập Hạ còn hết câu một giọng quen thuộc cắt ngang, đầu , hóa là Tần Văn Quyên.
Tim Thạch Lập Hạ đập thót một cái, theo bản năng sang Khổng Văn Bân, quả nhiên thấy sắc mặt lập tức đổi, biến về dáng vẻ nho nhã lễ độ thường ngày.
Không lẽ nào! Tần Văn Quyên và Khổng Văn Bân…
“Văn Quyên, ở đây?”
Tần Văn Quyên cúi đầu mân mê b.í.m tóc, vẻ mặt ngại ngùng :
“Tớ chơi cùng , nãy tớ thấy đằng giống nên qua xem thử, ngờ đúng là thật, khéo quá.”
Thạch Lập Hạ theo hướng cô chỉ, thấy mấy nam thanh nữ tú đang tụ tập cùng .
Điều khiến Thạch Lập Hạ khẽ thở phào nhẹ nhõm, may mà Tần Văn Quyên riêng với Khổng Văn Bân, nếu thì mối quan hệ coi như chắc chắn .
Thời bảo thủ, hẹn hò riêng gần như đồng nghĩa với việc sắp kết hôn.
nếu chơi chung cả nhóm thì chắc, thường vẫn đang ở giai đoạn tìm hiểu xem mắt.
“Tớ đưa mấy đứa nhỏ chơi, nọ, đằng kìa, mấy đứa mặc đồ sặc sỡ chính là tụi nó, Tâm Tâm cũng ở đó nữa.”
Tần Văn Quyên sang, : “Lát nữa tớ cũng qua thăm tụi nó, tớ cũng lâu gặp chúng.”
“Nó thấy chắc chắn sẽ vui lắm.”
Tần Văn Quyên về phía Khổng Văn Bân, cúi đầu ngượng nghịu :
“Đồng chí Khổng, phiền lát nữa qua với một tiếng, bên việc, cùng nữa.”
Khổng Văn Bân đồng tình : “Thế hợp lý lắm ? Đã là cùng chơi, bỏ dở giữa chừng chứ, cô chào một tiếng hãy qua đây, chúng còn chèo thuyền mà.”
Tần Văn Quyên lắc đầu: “Thôi ạ, vốn dĩ cũng thấy khó chịu trong , giờ gặp bạn nên cùng cô luôn.”
“Vậy còn phía Khánh Dương…”
“Không liên quan gì đến , và cũng thiết lắm.”
Sắc mặt Khổng Văn Bân vẻ tán thành: “Khánh Dương là một đồng chí , chỉ là tính cách nhiệt tình quá thôi, cô đừng bốc đồng mà đưa quyết định.”
“ đang gì, chỉ là thấy khỏe, cùng bạn thôi.”
Khổng Văn Bân khuyên thêm vài câu, thấy Tần Văn Quyên thái độ kiên quyết, cũng gì thêm mà rời .
Thạch Lập Hạ nhận gì đó : “Sao thế? Những đó đều là ở xưởng cơ khí ? Cậu bỏ giữa chừng thế ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-xuyen-thanh-nu-phu-hong-hot-trong-tieu-thuyet-nien-dai/chuong-161.html.]
Tần Văn Quyên mới , đây là lúc cần xây dựng mối quan hệ với , chơi chung mà nửa đường bỏ chạy, đúng là thỏa đáng.
Tần Văn Quyên mím môi: “Tớ chơi với họ.”
“Các là xem mắt đúng ? Người giới thiệu cho , thích ?” Thạch Lập Hạ vòng vo, hỏi thẳng luôn.
Tần Văn Quyên đỏ mặt gật đầu, chút khó xử : “Tớ thấy hợp, nhưng từ chối thế nào, đành bỏ để bày tỏ thái độ.”
Không cô từ chối, mà là những lời từ chối cô đối phương luôn giả vờ hiểu, thì nghĩ cô đang dở tính trẻ con, hoặc căn bản là lọt tai, cứ đó tự tự .
“Hai tiếp xúc từ , hôm nay mới quen?”
Mọi cùng chơi, là để quen thêm bạn mới, cũng là manh nha từ , chung để tạo cơ hội gần gũi, bởi việc hai đơn độc hẹn hò ở thời đại vẫn còn quá giới hạn.
“Trước đây tổ trưởng giới thiệu cho tớ, tớ từ chối nên đành gặp, tớ từ chối , nhưng cứ bảo cứ tiếp xúc thử xem .”
Trong lòng Tần Văn Quyên thấy đắng chát, từ sớm tìm những chuyện , tiếc là xung quanh ai để tâm sự.
Đối tượng xem mắt của Tần Văn Quyên tên là Triệu Khánh Dương, điều kiện gia đình và cá nhân đều khá , nhưng Tần Văn Quyên cứ vô cớ thấy thích.
Mọi đều bảo cô quá kén chọn, thế mà còn chê, đúng là coi là thiên tiên chắc.
Tần Văn Quyên cũng lo kén chọn quá, nên cũng thử tiếp xúc, nhưng cảm giác bất an trong lòng ngày càng mãnh liệt.
Hôm nay cô vốn đến, nhưng kéo , điều khiến cô đau khổ, rời bằng cách nào, cho đến khi thấy bóng lưng Thạch Lập Hạ, cô bất chấp tất cả chạy qua luôn.
Không ngờ vận may thế, đúng là Thạch Lập Hạ thật.
“Lập Hạ, thấy tớ kén chọn quá đấy chứ?”
Tần Văn Quyên chút lo lắng hỏi, đây khi cô nỗi lòng với khác, còn mắng là rõ ràng đang khoe mẽ.
“Kén chọn gì chứ, hai ở bên cũng duyên nợ, thích là thích, cưỡng cầu . Anh là thần tiên trời mà cảm giác thì cũng vứt. Đây là chuyện cả đời, cẩn thận đối đãi mới là trách nhiệm với tương lai của chính .”
Tần Văn Quyên lập tức nở nụ , nỗi u uất trong lòng tan biến sạch, cô tiến lên nắm lấy tay Thạch Lập Hạ:
“Lập Hạ, gặp thật .”
Thạch Lập Hạ nắm tay cô: “Sau chuyện gì cứ đến tìm tớ, đừng giữ kín trong lòng.”
“Ừm! Tớ chỉ sợ bận quá nên dám đến phiền.”
“Bận đến mấy thì thời gian chuyện vẫn mà.” Thạch Lập Hạ dắt tay cô, cùng mua nước ngọt.
Để lũ trẻ ở đó, tuy là vẫn thấy nhưng trong lòng Thạch Lập Hạ vẫn yên tâm lắm.
Kiếp xem quá nhiều tin tức về trẻ lạc, gặp tai nạn, cô thể nào vứt một đám nhóc tì ở đó mà mặc kệ .
Hai mang nước ngọt về, lũ trẻ vui mừng nhảy cẫng lên, ngay cả Vệ Hồng vốn dĩ văn tĩnh nhút nhát, giờ cũng chơi đùa hăng say .
Thạch Lập Hạ và Tần Văn Quyên tìm một chỗ xuống, thể trông lũ trẻ, thể trò chuyện.
Hai đang chuyện thì nhắc đến việc xem mắt, Tần Văn Quyên vẻ mặt đau khổ: