Diệp Lan Mộng vấn đề ở chỗ Chân Trăn.
“Bà nội, cháu quen, Đàm Tông kể với cháu nhiều chuyện về bà, cháu mong gặp bà từ lâu .”
Diệp Lan Mộng cảm thấy bà nội là xuyên đến, nhưng cô bé thể chỉ dựa giấc mơ mà truy hỏi chuyện .
Đàm Tông vô tâm vô phế: “Bà nội, cho cháu mượn máy bay tư nhân của bà dùng chút, cháu với Diệp Lan Mộng nước ngoài nghỉ dưỡng, sinh cho bà một đứa chắt.”
Diệp Lan Mộng đỏ mặt: “Nói linh tinh gì thế.”
“Chúng chẳng là chuẩn m.a.n.g t.h.a.i ?”
“Còn kết hôn mà.”
“Lần bàn xong thời gian kết hôn, về lĩnh chứng, theo quy trình.”
Đàm Tông đương nhiên vội , quen Diệp Lan Mộng hơn hai mươi năm, vẫn luôn coi Diệp Lan Mộng là em, ai ngờ hai nảy sinh tia lửa tình yêu.
Đàm Tông cảm thấy lãng phí quá nhiều thời gian, sớm lừa Diệp Lan Mộng về nhà, cháu dâu cho bà nội .
Chân Trăn cho Diệp Lan Mộng một phong bao lì xì lớn, tặng Diệp Lan Mộng một cục gạch vàng.
Diệp Lan Mộng trợn mắt há mồm: “Cái quý giá quá, cháu thể nhận.”
“Có gì mà thể nhận?” Đàm Tông , “Bà nội nhiều mỏ, mỏ vàng Ngọc Sơn của bà còn khai thác hết, vàng như thế , nhà nhiều lắm! Em cứ nhận lấy, bà nội cho em, chứng tỏ bà thích em, công nhận em vợ .”
Mạnh Nam cũng : “Lan Mộng, nhận , em sẽ , nhà nhiều quy tắc như , bà nội cho em tiền cho em gạch vàng, là cảm thấy những thứ thực dụng nhất. Em cứ cầm lấy mà tiêu, tiền đủ thì với chị, chị chuyển tiền cho em.”
Mạnh Đông cũng biểu thái: “Anh cũng tiền, hai đứa tiền tiêu thì bảo , cần xe cần nhà, đều tặng cho hai đứa.”
Kiều Lộ bên cạnh Mạnh Đông, ánh mắt cô Mạnh Đông, so với nhiều thêm vài phần quyến luyến.
“Ý của trai em, chính là ý của chị, các em việc ngại với trai em, thì với chị cũng như .”
Mạnh Tây từ tập đoàn trở về, cô cởi áo khoác vest đen , cũng đáp một câu:
“Lan Mộng, ở nhà cần khách sáo, thiếu cái gì thì với các các chị. Đàm Tông nhỏ hơn bọn chị nhiều tuổi, bọn chị đều coi nó như nửa đứa con trai, nhà nhiều kiếm tiền như , hai đứa đừng áp lực quá lớn, hết tiền , nhà sẽ đưa cho các em, các em chỉ việc tận hưởng cuộc sống !”
Diệp Lan Mộng vui đến mức khép miệng.
“Cảm ơn các các chị.”
Đàm Tông tự đắc : “Thấy , nhà đều , em nhà cứ yên tâm, cả đời ai bắt nạt em, nếu hai đứa cãi , họ đảm bảo sẽ mắng .”
Tứ Nha nhón một quả nho nhét miệng Chân Trăn, cô nàng thấy Diệp Lan Mộng cứ thất thần chằm chằm Chân Trăn và Trình Tố, liền lén hỏi cô bé .
Diệp Lan Mộng từng sách của Mạnh Hảo, liền hỏi:
“Chị, chị tin xuyên ?”
Tứ Nha nghiêng đầu: “Sao hỏi thế?”
Diệp Lan Mộng liền kể giấc mơ cho Tứ Nha , Tứ Nha xong, ngược phát biểu ý kiến, thế giới hiện thực và thế giới trong sách, gì khác biệt, thật thật giả giả, ai thể rõ chứ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-xuyen-thanh-me-chong-cuc-pham/chuong-487.html.]
Tối lúc ngủ, Tứ Nha suy nghĩ mãi về lời của Diệp Lan Mộng.
Ưm, bà nội sẽ thật sự là xuyên đến chứ?
Tứ Nha linh cảm bùng nổ, mở máy tính ghi giấc mơ của Diệp Lan Mộng.
Đàm Tông bạn gái, Mạnh Hoa sắp con dâu , ông đương nhiên về nhà một chuyến, hỏi ý kiến của .
Chân Trăn ý kiến gì: “Người thanh niên yêu đương, bà già theo xen gì?”
“Sao là bà già ? Mẹ là con, là bà nội của Đàm Tông, nó tìm bạn gái, nếu thể khiến hài lòng, con chắc chắn thể đồng ý.” Mạnh Hoa dỗ ông vui.
Chân Trăn lên: “Mẹ hài lòng, hài lòng lắm! Con trai dỗ vui, vui còn kịp đây .”
Mạnh Hoa hiếm khi về nhà, đưa cùng ngoài dạo.
Đi đường thấy một nổ bỏng ngô, Mạnh Hoa mua cho Chân Trăn một phần.
“Mẹ, nhiều năm thấy loại bỏng ngô kiểu cũ .”
“ , thời đại phát triển tiến bộ, nhiều thứ đang biến mất.”
Chân Trăn ăn một miếng bỏng ngô, quá ngọt, ăn sảng khoái.
Mạnh Hoa móc năm đồng, mua một xiên kẹo hồ lô, đưa cho ông.
“Mẹ, ăn kẹo hồ lô .”
Mạnh Hoa coi như trẻ con mà dỗ, dỗ đến mức Chân Trăn mày mắt híp.
Mạnh Hoa tuổi cũng nhỏ nữa, ông nắm tay , sợ ngã, lúc đợi đèn đỏ, cũng sợ đám đông chen lấn.
Chân Trăn cảm thấy buồn : “Đến mức đó , là già , chứ tàn tật, cần con ân cần như ?”
Mạnh Hoa thể hiếu thuận với , dù là nắm tay qua đường, cũng cảm thấy hạnh phúc hạnh phúc.
“Mẹ, , con trai chỉ hận đời quá ngắn, già quá nhanh, đủ thời gian tận hiếu mặt . Con trai vứt bỏ cả đống việc kinh doanh, trở về Tân Diêu, trở về quê hương của con, trở về bên cạnh , phụng dưỡng đến già.”
Chân Trăn Mạnh Hoa thì tuyệt tình, thực mềm yếu, toan tính của ông đều là nhắm ngoài, một khi ông nạp cánh, ông sẽ đối xử với đó .
“Mạnh Hoa, thể thấy con ngày hôm nay, cũng uổng công chúng con một kiếp.”
Mạnh Hoa bà đang gì: “Mẹ, duyên phận của chúng sâu, kiếp cũng con.”
“Con với Văn Âm chung sống cũng khá chứ?”
“Khá ạ,” Mạnh Hoa chuyện với Chân Trăn, “Mẹ, còn nhớ Phan Đông Minh ? Cái tên thanh niên trí thức vu oan cho Trình Tố ? Năm con gặp , cũng bất động sản, tiếc là vận thế , cái gì lỗ cái đó, con trai dùng chút thủ đoạn, liền khiến phá sản ! Hắn nợ một khoản tiền lớn, trả nổi, liền trốn nước ngoài .”
“Thế còn Ân Tuyết? Cô thế nào ?”
“Ai , tin tức về , chắc là chìm nghỉm giữa biển .”