“ , đưa các bà một nơi.”
Chân Trăn đưa Cẩu T.ử và Trương Thúy Hoa đến sân của Mã Đinh, Cẩu T.ử tưởng Mã Đinh là thu đồng nát, thấy chiếc Santana tháo dỡ lắp ráp, mới , Mã Đinh là chế tạo xe.
Trương Thúy Hoa cuống mắt lên, “Chiếc Santana như , cứ thế tháo ? Bà sợ là l.ừ.a đ.ả.o ?”
Cái gì năng lượng mặt trời, cái gì pin Lithium-ion!
Cái xong là kẻ l.ừ.a đ.ả.o!
Mã Đinh liên tục xua tay, “Cháu là sinh viên đại học, cháu kẻ l.ừ.a đ.ả.o.”
“Sinh viên đại học thu đồng nát? Cái càng đáng ngờ hơn!” Trương Thúy Hoa gì cũng tin.
Mã Đinh cuống lên, sợ nhất coi thường sinh viên đại học, cảm thấy bôi đen cho sinh viên đại học, ngay lập tức lên chiếc Santana cải tạo xong.
“Đây chính là xe điện cháu cải tạo xong, bác tự xem, pin, hộp , cái gì cũng , cần đổ xăng, là thể chạy!”
Trương Thúy Hoa cho là đúng, “Vậy chạy một cái cho xem!”
“ thế, cho , đừng tưởng Chân Quế Chi tiền dễ lừa, tiền của bà đều là bà vất vả khổ sở kiếm , nếu dám lừa tiền của bà , là đầu tiên tha cho !” Mẹ Cẩu T.ử xong, liền xông bếp lấy con d.a.o Mã Đinh dùng bếp , “Cậu dám lừa , liền c.h.é.m , củi đốt cho Quế Chi nhà !”
“Bà xem hai lạng thịt, chỉ còn bộ khung xương, củi đốt cũng cháy nổi,” Trương Thúy Hoa nụ tà ác, “Nếu dám lừa Quế Chi, liền kéo bán thận, bán m.á.u! Để dùng thịt trả!”
Ấn tượng Chân Trăn cho Mã Đinh vô cùng ôn hòa, Mã Đinh ngờ, bà những bạn bưu hãn như .
“Cháu lừa , xe thật sự thể chạy!”
Mã Đinh đạp côn, xe nhúc nhích tí nào, trong nháy mắt đỏ mặt tía tai, “Không thể nào! Tối qua còn thể lái, cháu lái thẳng đến cửa hàng tạp hóa phía .”
Chân Trăn liếc vô lăng, “Có dây nối .”
Mã Đinh lúng túng : “Quên nối dây .”
Thời gian hạn, Mã Đinh thể thành thế , tệ .
Cậu nối dây xong, nữa đạp côn, xe lập tức khởi động.
Chiếc Santana cũ Chân Hướng Dương đưa tới tính năng bình thường, nhưng trải qua sự cải tạo của Mã Đinh, chiếc xe nhanh ch.óng lao ngoài, nhẹ nhàng dường như tồn tại trọng lượng.
Trương Thúy Hoa trợn mắt há mồm, “Không chứ, xe thật sự thể dùng điện kéo a?”
Mẹ Cẩu T.ử cũng kỳ lạ, “Quế Chi, cái gì thế, xe nặng thế , thể dùng pin kéo ?”
Chân Trăn , “Mã Đinh, là sáng lập Ô tô Mã Đinh của chúng .”
“Sáng lập? Xe lái đủ nhanh đấy, quả thực dễ đ.â.m c.h.ế.t .” Trương Thúy Hoa nghiền ngẫm.
Chân Trăn khá chuẩn, Mã Đinh quả thực là nhân tài, cải tạo bộ pin của lên chiếc Santana, thực hiện khả năng biến tốc của xe điện.
Mã Đinh kích động c.h.ế.t, đều thấy xe của lên đường , dùng sự thật chứng minh, thật sự thể nghiên cứu phát triển xe điện.
Cậu kẻ ăn bám ở nhà, vẫn luôn phát minh.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-xuyen-thanh-me-chong-cuc-pham/chuong-474.html.]
Chân Trăn đề nghị rót vốn cho Mã Đinh, Mã Đinh còn dám tin.
“Bà chủ Chân, , chị cả Chân, , dì Chân…”
Chân Trăn khan, “Còn nữa, sắp biến thành bà nội Chân, bà già Chân .”
“Không , bác thật sự đầu tư cho cháu? Làm xe cần nhiều tiền đấy!”
“Cậu cảm thấy bao nhiêu tiền thích hợp?” Chân Trăn hỏi.
“Thế nào cũng một ngàn vạn chứ!”
Chân Trăn , “ cho năm ngàn vạn! Về tiền đủ, tiếp tục đầu tư.”
“Năm ngàn vạn?” Mắt Mã Đinh đều trừng tròn vo, “Bác chắc chắn là năm ngàn vạn?”
“Năm ngàn vạn, Ô tô Mã Đinh (Martin Motors)… khá thuận miệng, chúng liền đăng ký cái tên . Công ty cũng gọi là Mã Đinh, nhưng tám phần cổ quyền công ty của !”
Mã Đinh thể hài lòng?
Chế tạo xe lãng phí nhiều tiền, trong nước căn bản thể nguyện ý đầu tư cho .
Bà chủ Chân cho năm ngàn vạn, mua tám phần cổ quyền, cách khác, Mã Đinh là triệu phú !
Cậu tiền , còn thể tiếp tục nghiên cứu phát triển ô tô, còn gì hài lòng?
Chân Trăn là phái thực cán, ngay tại chỗ bảo Mạnh Phán Phán đưa hợp đồng tới, Mạnh Phán Phán dẫn theo luật sư soạn xong hợp đồng, tìm nhờ quan hệ đăng ký thương hiệu và công ty, đến ngân hàng mở xong tài khoản công ty.
Chân Trăn mới chuyển tiền tài khoản công ty.
Tòa nhà văn phòng Mạnh Phán Phán giúp tìm, ngay bên cạnh Tập đoàn Chân Tâm.
Cô dẫn Mã Đinh tham quan nhà xưởng, “Đây là nhà xưởng cũ của Tập đoàn Chân Tâm, tập đoàn chúng chuyển sang chỗ mới , chỗ cho dùng , đợi ô tô lên thị trường, chúng sẽ mở rộng quy mô và năng lực sản xuất.”
Thái độ việc chuyên nghiệp của Mạnh Phán Phán, khiến Mã Đinh trợn mắt há mồm.
Cậu tự tát một cái, còn chút hồn, “Không , bà chủ Chân… các sợ là kẻ l.ừ.a đ.ả.o?”
“Kẻ l.ừ.a đ.ả.o? Cậu thể lừa ai?” Mạnh Phán Phán đ.á.n.h giá vóc dáng gầy gò của Mã Đinh, “Lúc thím út rong ruổi thương trường, còn đang b.ú sữa trong lòng đấy! Thím út cảm thấy , thì chắc chắn !”
“…”
“Được , thím út còn dặn dò.”
Mạnh Phán Phán mở sổ ghi chép , “Bà , công ty dựa một đơn đả độc đấu là , cần sự ủng hộ của đội ngũ. Bà tìm đến Mỹ ngóng, mời cho một nghiệp Stanford, xe năng lượng mặt trời, còn mô hình ba chiều. Lại tìm cho một am hiểu máy tính và kỹ thuật điện t.ử điện lực, thích xe độ. Còn một nhân tài nghiên cứu phát triển hệ thống pin. Ngoài , còn 10 kỹ sư ô tô chuyên nghiệp.”
“…” Mã Đinh thể dùng kinh ngạc để hình dung nữa .
Mới ngắn ngủi mấy ngày, Chân tổng đăng ký công ty, rót vốn thành công, tìm xong nhà xưởng thì thôi ! Bà còn tuyển dụng xong cả đội ngũ cho .