Thập Niên 70: Xuyên Thành Mẹ Chồng Cực Phẩm - Chương 443

Cập nhật lúc: 2026-03-17 23:22:07
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Theo lý mà , Ôn Châu là thành phố ven biển, phát triển hơn nhiều so với thành phố nội địa như Tân Diêu.

thương nhân Ôn Châu khi đến, đều cảm thấy Tân Diêu những thứ mà thành phố khác .

Tân Diêu cởi mở, chợ giao dịch ớt và d.ư.ợ.c liệu mỗi ngày chen , giao dịch áo len sôi động, mỗi ngày đều thương nhân các ngả lái xe đến Tân Diêu.

Trên đường lớn của Tân Diêu, xe cộ luôn tấp nập, đa phần là xe tải lớn nhỏ chở hàng.

Tân Diêu lên cấp thành phố hai năm, nhưng Tân Diêu đều tiếng phổ thông!

Chỉ điểm thôi, đủ khiến thương nhân Ôn Châu kinh ngạc .

Thương nhân nam bắc qua nhiều, địa phương chuyện bài ngoại, điều khiến thương nhân Ôn Châu cảm nhận bầu khí khác biệt.

Bọn họ khảo sát chợ giao dịch quần áo, kinh ngạc phát hiện bên trong ít .

“Ở nhiều khách thế ?”

“Không khách,” Chủ nhiệm chiêu thương giải thích, “Là bà chủ Chân của Tập đoàn Chân Tâm chúng bày kế, thông chợ đầu mối quần áo với chợ rau, lượng hai bên dẫn qua, mỗi ngày thể cả vạn .”

Thương nhân Ôn Châu , quả thật, mắt xem , chợ đầu mối Tân Diêu vẫn thành khí hậu.

bọn họ năm mươi hộ kinh doanh!

Mọi trong tay đều tài nguyên khách hàng.

Giao thông thành phố Tân Diêu phát triển, nơi gần hơn Dương Thành nhiều, khách hàng các thành phố xung quanh, chắc chắn nguyện ý đến Tân Diêu lấy hàng.

“Tân Diêu các ông thật sự sẽ miễn thuế hai năm?”

“Thiên chân vạn xác! Hơn nữa, bà chủ Chân của chúng , ai ký hợp đồng , đó chọn gian hàng ! Những gian hàng vàng ngay cửa , chỉ cần các ông , đều tùy các ông chọn lựa!”

Thương nhân Ôn Châu nhao nhao giơ tay, “ ký! gian thứ nhất!”

gian thứ hai ngay cửa!”

thứ ba!”

Cứ như , năm mươi thương nhân Ôn Châu , chính thức định cư tại chợ quần áo Tân Diêu.

Bọn họ đều là những thương nhân bán buôn lão luyện, những năm , ở Ôn Châu và vùng biển Dương Thành, dựa vận chuyển đường thủy buôn lậu quần áo.

Trong đó một trẻ tuổi tên là Thôi Kiến Nghĩa, năm nay đến ba mươi tuổi, một lấy ba gian hàng.

Cậu phất lên nhờ hàng nhái các thương hiệu lớn, quen ở Paris, mỗi bên đó sàn diễn mẫu mới gì, bên lập tức nhái , bày bán ở gian hàng.

Thôi Kiến Nghĩa chỉ nhái, còn sửa mẫu, luôn thêm các yếu tố mới thịnh hành sàn diễn các mẫu hot của năm , biến thành đồ của .

Thôi Kiến Nghĩa gần đây gặp chút rắc rối.

Một khách hàng nước ngoài lâu năm của đặt một lô vải rèm cửa. Vị khách hợp tác với nhiều năm, luôn vui vẻ, nhưng do ảnh hưởng của khủng hoảng tài chính, khách hàng chơi cổ phiếu phá sản, nhà ngân hàng thu hồi, vải rèm cửa đặt cũng cách nào thanh toán nốt tiền.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-xuyen-thanh-me-chong-cuc-pham/chuong-443.html.]

Vải rèm cửa nước ngoài dùng chất liệu cầu kỳ, công nghệ đắt đỏ, lô vải rèm của Thôi Kiến Nghĩa ngốn của gần hai mươi vạn tệ.

Khách hàng lấy, tiền của Thôi Kiến Nghĩa thu về , chỉ thể tự gánh chịu tổn thất.

Thôi Kiến Nghĩa buôn lậu nhiều năm, tích cóp mấy chục vạn, nhưng xây nhà cho gia đình xong, giúp bố trả nợ xong, cũng chỉ còn đến hai mươi vạn.

Lô vải rèm cửa nếu bán , mấy năm nay coi như công.

Thôi Kiến Nghĩa sầu thúi ruột, liên hệ với nhiều khách hàng nước ngoài, nhưng đều thị trường , lấy loại vải rèm phong cách .

Rèm cửa trong nước giá rẻ, thì càng thể .

Hơn nữa, tất cả hoa văn đều là khách hàng tự vẽ, đặt riêng, ít chịu bỏ tiền mua tác phẩm của khác.

Thôi Kiến Nghĩa lo sốt vó, đến Tân Diêu cũng là trúng việc Tân Diêu miễn bộ tiền thuê nhà, thực sự bỏ nổi tiền để thuê nhà nữa .

Sau bữa trưa, Chân Trăn dạo riêng một , chợ quần áo cách nhà mới của bà xa, Chân Trăn qua đây dạo một chút.

Quần áo của nhóm thương nhân Ôn Châu đều thiết kế, đường may cũng tệ, bà cầm lên chiếc áo khoác đang treo, :

“Đây là chất liệu mới năm nay ?”

“Chị cả, chị thật mắt , đây là tác phẩm đoạt giải năm nay của xưởng dệt Thượng Hải, mềm mại hơn vải , nhuộm màu cũng hơn , dáng chị cao, mặc bộ , chắc chắn !”

Chân Trăn , chợ đầu mối quần áo mở cửa, mấy cửa tiệm đều đang treo quần áo, bà cũng ủng hộ một chút.

“Vậy thử xem.”

Đối phương lấy size của Chân Trăn, để bà mặc .

Chân Trăn xoay gương, “Cũng đấy chứ, khá dáng, nhưng góp ý một chút, nhà nếu bán chạy hơn, phom dáng còn cải tiến thêm.”

“Chị cảm thấy phom dáng chỗ nào ?”

“Cậu xem, thu nhập nước cao hơn , thể hình con cũng to hơn , nhất là thành phố Tân Diêu chúng , Nam Bắc, nhưng vóc dáng đều nhỏ, phom áo của các nhỏ, cao mặc sẽ gò bó. Cổ áo cũng quá nhỏ, tay áo cũng ngắn, nghĩ là, nếu thể dựa theo phom dáng Âu Mỹ cải tiến một chút, thì càng hơn.”

Chủ tiệm nhịn đ.á.n.h giá bà, “Chị cả, chị cũng quần áo ? Chẳng lẽ là trong nghề?”

Chân Trăn xua tay, “Là trong nghề, nhưng sẽ nhái mẫu của các .”

“Vậy chị đây là…”

Chân Trăn thế nào, mắt, phom dáng quần áo trong nước ít nhiều đều chút vấn đề, nhiều quần áo quá nhỏ quá chật, dùng đủ vải, cân nhắc tính thẩm mỹ.

Trong mắt Chân Trăn quen mặc quần áo đời , những bộ quần áo như chẳng chút thoải mái nào.

Bà kiến nghị những thương nhân Ôn Châu , thể dẫn đầu về quần áo ở chợ đầu mối, cải tiến phom dáng, từ từ đ.á.n.h bóng tên tuổi của chợ đầu mối quần áo Tân Diêu.

 

 

Loading...