“ đúng, bán dẫn, cái đó gì thế? Có liên quan gì đến chuyên ngành của con?”
Tam Oa giải thích đơn giản vài câu, Đào Ái Hồng một câu cũng hiểu.
“Chuyện con hùn vốn với chị con thế nào ?”
Tam Oa thấy lạ: “Mẹ thích chị , cho con dây dưa với chị ?”
Đào Ái Hồng chút ngượng ngùng: “Đó đều là chuyện xưa lắc xưa lơ , b.ăn.g v.ệ si.nh chị con bán chạy lắm! Nổi tiếng cả nước , một tháng kiếm cả chục triệu! Mới ba ngày , bà nội con từ nước ngoài giúp nó liên hệ một dây chuyền sản xuất nhất thế giới, tốn hơn hai ngàn vạn tiền vốn! Nói là cải tiến b.ăn.g v.ệ si.nh của Trung Quốc, sang năm nước sẽ b.ăn.g v.ệ si.nh kiểu mới mắt, đến lúc đó, chị con giàu nứt đố đổ vách !”
Đào Ái Hồng cảm thấy thời đại đổi quá nhanh, hồi năm 80, cả nhà một tháng kiếm hai trăm tệ là con thiên văn.
Mới qua mười mấy năm, Mạnh Nam một tháng thể kiếm cả chục triệu, Đào Ái Hồng nếu Mạnh Nam bản lĩnh , sớm tạo quan hệ với Mạnh Nam .
Tam Oa cảm thấy Đào Ái Hồng quá thực dụng, quá hám lợi.
Người một nhà mà thành thế , cũng khó coi.
thật sự việc tìm Mạnh Nam.
“Chị, em một phần mềm.”
Tam Oa nhảy lên giường Mạnh Nam, rúc bên tay Mạnh Nam.
Hai chị em cùng lớn lên, bất kể Chân Trăn nam nữ thụ thụ bất thế nào, vẫn khái niệm .
Mạnh Nam đang xem cuốn sách mới xuất bản của Tứ Nha.
“Phần mềm gì?”
“Một phần mềm trò chuyện.”
“Phần mềm trò chuyện gì?”
Tam Oa lấy cảm hứng từ đài nhắn tin: “Chị xem, bây giờ chúng đến đài nhắn tin, đài nhắn tin mới phát đến máy nhắn tin BP của chúng , như cũng tiện, nhưng , nếu việc gấp thì lỡ việc mất.”
“Có việc gấp thì gọi điện thoại .”
“, chúng đến điện thoại. Người giàu dùng điện thoại cục gạch (Đại Ca Đại), giàu thì nhà điện thoại cố định, tiền thì ? Cho dù đều tiền, thì giàu cũng cần phần mềm thể giao tiếp ngay lập tức, nhưng điện thoại cục gạch và máy nhắn tin đều chức năng .”
Mạnh Nam ngẫm nghĩ kỹ, hình như đúng là như .
“Cho nên, chúng kết hợp máy nhắn tin BP và điện thoại cục gạch, để điện thoại cục gạch màn hình của máy nhắn tin, điện thoại cục gạch sẽ hai chức năng là gọi điện và gửi văn bản. Phải là, Tam Oa, em đúng là thiên tài, đây quả thực là ý tưởng ! Chúng nếu thật sự thể cải tiến điện thoại cục gạch, nhất định sẽ bùng nổ thế giới!”
“Hả?” Tam Oa ngơ ngác, “ em ý đó.”
“Vậy ý em là gì?”
“Chị, ý tưởng của chị cũng đặc biệt lắm, nhưng cái em tạo là một phần mềm, phần mềm , loại cài trong máy vi tính . Phần mềm thể giao tiếp trực tuyến, hai chúng cùng ở một mạng internet, em bên gửi tin nhắn, chị bên lập tức nhận .”
Mạnh Nam trừng to mắt: “Nhanh thế á? Ý em là một nơi giống như căn phòng, một nhóm ở trong phòng , em chuyện, chị cũng chuyện, nhưng vì ở cùng một phòng, nên chuyện với đều thể thấy?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-xuyen-thanh-me-chong-cuc-pham/chuong-409.html.]
“Hả?” Tam Oa ngơ ngác, bảo chị là nhân tài, mà thể liên tưởng đến phòng trò chuyện? “Chị, ý tưởng của chị thú vị, nhưng cái em cái . Em một phần mềm, phần mềm thể đăng nhập máy vi tính, hơn một tỷ dân cả nước đều thể đăng nhập phần mềm để trò chuyện. Chúng thể kết bạn với , tất nhiên, phần mềm cũng thể phòng trò chuyện của chị.”
Mạnh Nam tuy nghiệp Thanh Hoa, nhưng cô hứng thú gì với máy vi tính.
Dù thì, máy vi tính thời tính giải trí đủ mạnh.
Cũng chỉ doanh nghiệp, trường học cần máy vi tính để việc.
Mạnh Nam thành thật lắc đầu: “Tam Oa, chị thật sự hiểu.”
Tam Oa chút nản lòng, Mạnh Nam là học vấn cao nhất nhà, giáo d.ụ.c đại học, là nữ doanh nhân thành đạt, cô còn hiểu, ý tưởng của , e là thể thực hiện .
“Thực em phần mềm , là để tiện liên lạc với bà nội.”
“Hả?” Mạnh Nam chút mơ hồ, “Liên lạc kiểu gì?”
“Chúng mua cho bà nội một cái máy vi tính, bà nội đăng nhập phần mềm của em, em ở Bắc Kinh cũng đăng nhập phần mềm, chúng thể một câu một câu trò chuyện, chị và chị hai, chị tư đều thể tham gia. Cả đại gia đình chúng , chuyện thế nào thì .”
Mạnh Nam vẫn hiểu, cô sợ giảm sự nhiệt tình của Tam Oa, vội vàng nhảy xuống giường.
“Chị hiểu , chúng tìm bà nội!”
Tam Oa ôm hy vọng, Mạnh Nam còn hiểu, bà nội là đến máy vi tính còn sờ qua, chắc chắn càng hiểu.
Ai ngờ bà nội xong, vỗ đùi cái đét.
“Ái chà! Tam Oa, giấu gì cháu, bà nội cũng cần loại phần mềm !”
Tam Oa trừng to mắt, kinh ngạc đến mức nửa ngày nên lời.
“Thật ạ?”
“Đương nhiên ! Cháu nghĩ xem, bà nội cô đơn bao, nếu phần mềm như , đừng bà nội, bà cố cũng thể lên mạng trò chuyện với các cháu!”
Tam Oa bà nội khẳng định, hạnh phúc đến mức sủi bọt.
“Bà nội, cháu phần mềm , chính là để liên lạc với bà. Cháu trai cả của bà dùng kiến thức học , kéo gần cách của chúng .”
Chân Trăn hạnh phúc ôm cháu trai cháu gái, bà ngờ Tam Oa giỏi như , phần mềm trò chuyện mà đời bốn năm năm nữa mới mắt, Tam Oa mà năm 1994 ý tưởng .
“Tam Oa, bà nội tuyệt đối ủng hộ cháu!”
Tam Oa càng càng hăng: “Bà nội, chú Tiền đang nghiên cứu bán dẫn, đợi kỹ thuật bán dẫn của chúng chín muồi, là thể lắp camera máy vi tính. Đến lúc đó, cháu sẽ phát triển thêm một chức năng, kết hợp phần mềm của cháu với camera, như , chúng thể gặp mặt mạng !”
“Oa! Cháu trai cả của bà giỏi quá!”
Chân Trăn vui sướng vô cùng, cảm giác vui vẻ khi bước thời đại văn minh.