Thương hiệu đồ thể thao của Mạnh Nam tên là Nam Tinh, giới trẻ ưa chuộng.
Mạnh Nam vận hành, cũng thiết kế, nắm bắt chuẩn thị trường, kiểu dáng tung thường xuyên vì quá thời thượng, hoan nghênh.
Thu nhập quốc dân cao, cần đều là kiểu cơ bản, thích quần áo dễ phối đồ.
Tiêu Huệ Lan nếu thu mua Nam Tinh, chắc chắn chỉnh đốn, lấy thị trường đại chúng chủ.
Có Nam Tinh, tập đoàn Tiêu Điểm sẽ thương hiệu đồ thể thao, chính thức sáp nhập thương hiệu nội y do Tô Tú , cách đến lên sàn càng ngày càng gần.
Tiêu Huệ Lan lúc mới ý thức chồng là nghiêm túc.
Cô dùng ánh mắt sùng bái về phía chồng, mỗi một nút thắt đường đời của cô, đều do chồng thắp đèn.
Không chồng, cô căn bản về hướng nào.
Đã là chồng tin tưởng cô, cô sẽ thể để chồng thất vọng, cô nhất định chút dáng vẻ, để ngoài , con dâu của Chân Quế Chi mất mặt bà.
Tiêu Huệ Lan gật đầu thật mạnh: “Mẹ, con , chúng lên sàn!”
Chân Trăn : “Đã là doanh nghiệp gia đình, thì do tất cả thành viên giơ tay biểu quyết. Ai tán thành lên sàn xin giơ tay!”
Tất cả đồng loạt giơ tay!
Chân Trăn liếc Đào Ái Hồng: “Ái Hồng ý kiến gì ?”
Đào Ái Hồng sợ chồng chú ý , vội vàng dùng tay che mặt: “Con ý kiến!”
Mạnh Nhị Dũng hề hề: “Đều ! Mẹ gì, con trai nấy! Con trai là trâu già của , ò ò ò!”
Mạnh Nhị Dũng dứt lời, thấy tiếng xe tải truyền đến từ cửa.
Chỉ thấy một chiếc xe tải nhỏ màu đỏ, kéo một cỗ máy nặng nề, tài xế đang gương chiếu hậu đầu xe.
“Mẹ, xe chở cái gì thế ạ?” Mạnh Nhị Dũng hỏi.
“Máy dệt kim ngang.”
“Máy dệt kim ngang?” Mạnh Nhị Dũng giúp công nhân khiêng máy một tay, mấy khiêng máy cái sân mới xây của nhà họ Mạnh, công nhân bận rộn lau máy, lắp ráp máy, lắp chỉ gì đó.
Lắp xong, Chân Trăn gọi một bác thợ già tới: “Bác Tưởng, phiền bác thử máy, xem cái máy dệt kim ngang dễ dùng .”
Bác Tưởng nhận lời, lập tức xuống bên cạnh máy, theo mấy luồng chỉ đan xen vận hành, dần dần dệt hình thù.
Mạnh Nhị Dũng lúc mới manh mối: “Mẹ, máy dệt kim ngang là áo len ? Nhà bán áo len?”
Áo len của thời trang Tiêu Điểm vẫn luôn là gia công bên ngoài.
Năm ngoái khách hàng phản hồi, áo len của thời trang Tiêu Điểm khi xuống nước phai màu, Tiêu Huệ Lan khẩn cấp thu hồi lô áo len về.
Qua thử nghiệm, áo len phai màu là do xảy vấn đề trong công nghệ nhuộm.
Qua chuyện , Chân Trăn cảm thấy thuê ngoài cho khác, chung quy là yên tâm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-xuyen-thanh-me-chong-cuc-pham/chuong-375.html.]
Mánh khóe trong áo len nhiều, bà nghĩ xem thể tự mở một xưởng áo len , thể mở một thương hiệu bán áo len, còn thể gia công áo len cho thời trang Tiêu Điểm.
Bà liên hệ nhiều nơi, mới mua một chiếc máy dệt kim ngang từ nơi khác về.
Hiện tại thiết tự động hóa như đời , một chiếc máy dệt kim ngang mười ngày nửa tháng mới một chiếc áo len.
Tiêu Huệ Lan sờ một nắm len sợi, cảm giác tay của len sợi cho kinh ngạc.
“Len sợi thoải mái thật, thành áo len chải kỹ, chắc chắn thoải mái!”
“Đây là len Merino của Úc, cảm giác tay đương nhiên là .”
“Của Úc, hèn gì! Cảm giác tay hơn len nước nhiều!” Đào Ái Hồng cảm thán.
Thời , trong nước đều sùng bái hàng ngoại, Đào Ái Hồng suy nghĩ cũng bình thường.
Tiêu Huệ Lan nhíu mày: “Len Merino nhập khẩu từ nước ngoài, nguyên liệu chắc chắn đắt nhỉ? Giá cả tự nhiên thấp.”
“Áo len vốn dĩ đắt, nhưng Trung Quốc chúng cứ nhận đồ !” Chân Trăn , “Huyện Tân Diêu chúng sáp nhập mấy huyện xung quanh, dân nghèo trong huyện quá nhiều, huyện đưa chính sách thu hút đầu tư, đầu tư ngành nghề mới thể giảm thuế, vô cùng lợi cho chúng .”
Tân Diêu tuy là một huyện thành, nhưng sự dẫn dắt của Chân Trăn, trải qua nhiều năm phát triển, thu nhập bình quân đầu của cả huyện sắp đuổi kịp thành phố lớn .
Huyện Tân Diêu phong khí ăn đậm, mấy huyện nghèo cũng học Tân Diêu trồng ớt d.ư.ợ.c liệu.
mà, thị trường ớt d.ư.ợ.c liệu chỉ bấy nhiêu, huyện khác đều trồng cái , khó tránh khỏi chọc cho huyện vui.
Chân Trăn tính toán, còn giúp huyện phát triển chút ngành nghề mới.
Len thể đều trông cậy nhập khẩu, cũng dùng len nội địa.
len cần bắt đầu từ trồng cỏ xanh, cỏ , dê ăn , lông dê mới càng mượt.
Chân Trăn năm ngoái tham quan mấy cơ sở nuôi dê nhung, cảm thấy nuôi trồng vấn đề lớn, chủ yếu là vấn đề kênh tiêu thụ.
Nếu thời trang Tiêu Điểm thành lập thương hiệu áo len, ký kết thỏa thuận thu mua với địa phương, tự nhiên nguyện ý nuôi dê núi, đến lúc đó, Tiêu Điểm thể thu mua len sợi giá rẻ, dân cũng thể ăn no cơm, một mũi tên trúng hai đích!
Mạnh Nam dáng vẻ chuyện đĩnh đạc của bà nội, mạc danh cảm thấy hổ.
Cô gì cũng cả thèm ch.óng chán, cùng Mạnh Tây một thương hiệu đồ thể thao, rõ ràng thể , nhưng cô bỏ công sức nghiên cứu, thương hiệu phát triển dở dở ương ương.
Cô mà sự dẻo dai của bà nội, sớm thành tỷ phú !
Mạnh Nam cảm thán: “Bà nội chị đúng là thần nhân mà! Bà lão sắp sáu mươi, tinh lực dồi dào thế , còn trù tính chuyện tập đoàn Tiêu Điểm lên sàn.”
“Chị,” Ngũ Oa vỗ vỗ vai Mạnh Nam, đầu vỗ vỗ Tam Oa, “Anh, hai đều cố gắng kiếm tiền! Em học giỏi, cũng chẳng não, dựa các chị cho em tiền đấy!”
“Cái thằng nhóc láu cá !” Anh chị tóc Ngũ Oa rối tung lên.
Ngũ Oa hề hề: “Trừ Tiểu Lục, em là đứa nhỏ nhất nhà, cơm ăn, sẽ đến nhà các chị ăn xin, các chị thu nhận em đấy nhé!”