Thập Niên 70: Xuyên Thành Mẹ Chồng Cực Phẩm - Chương 268

Cập nhật lúc: 2026-03-17 10:32:47
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Phòng Linh Tú một lời đồng ý: “Chuyện nhỏ thôi, khéo họ hàng ở Kinh Thị phụ trách mảng , gọi điện thoại giúp bà hỏi xem.”

“Vậy thì cảm ơn cô !” Chân Trăn nhét mấy gói mì ăn liền cho cô , Phòng Linh Tú từ chối hai câu, híp mắt nhận lấy, trả tiền thỏa mãn rời .

, Tiêu Huệ Lan liền tới, nghi hoặc : “Mẹ, áo của cô tuy là Cashmere, nhưng giá nhập cũng chỉ trăm đồng, cần đến bảy tám trăm?”

Chân Trăn :

“Gặp giảm thọ, thấy hàng thêm tiền. Lúc đoán tuổi thì ít vài tuổi cho vui, lúc đoán giá cả mua đồ, thì cao lên, để cảm thấy tiêu tiền oan uổng.”

Tiêu Huệ Lan bừng tỉnh đại ngộ, : “Mánh khóe đối nhân xử thế của thật nhiều, con cũng học tập cho .”

“Con tưởng sống uổng phí từng tuổi ? Có thể vui vẻ, tại cứ thật vui? Đây ngáng chân ?”

Mẹ chồng nàng dâu vài câu, Mạnh Phán Đệ sầm mặt , “Thím, Lai Đệ tới .”

Mạnh Lai Đệ theo Mạnh Phán Đệ, lén lén lút lút , cứ như trộm.

Lông mày Chân Trăn nhíu , bà thật sự thích Mạnh Lai Đệ, con bé từ nhỏ đắn, Trương Xảo Hồng nhiều , bảo bà tuyển Mạnh Lai Đệ học việc, Chân Trăn nào cũng từ chối thẳng thừng.

Con gái nếu đắn, cả ngày trêu hoa ghẹo nguyệt, chút tâm nhãn nào, sớm muộn gì cũng xảy chuyện.

Xảy chuyện ở chỗ khác thì thôi, nếu xảy chuyện ở chỗ Chân Trăn, cái miệng của Trương Xảo Hồng còn sẽ thế nào.

“Lai Đệ, cháu tới đây?”

Mạnh Lai Đệ gượng hai tiếng: “Cháu ở nhà việc gì, đến chỗ thím chơi hai ngày.”

“Mẹ cháu ?”

“Biết ạ, chính cháu bảo cháu tới, Phán Đệ quản lý ở chỗ thím, một tháng thể lấy hơn ba mươi đồng, còn thím giúp đỡ nhà chú cháu, giúp đỡ nhà cháu.”

Chân Trăn tức đến ngã ngửa, cái con Mạnh Lai Đệ thiếu tâm nhãn ? Lời gì cũng ngoài.

Chân Trăn tức : “Cháu ngược thật thà, xem cháu thím ít.”

“Mẹ cháu cũng sai, cháu thím thích cháu, nhưng cháu chỗ nào kém hơn Phán Đệ? Thím , cháu sửa còn ? Dù cháu thôn Bá Đầu, cháu đến thành phố.”

“Cháu lăn lộn trò, học may vá với Tiểu Hồng? Bây giờ trong thôn gia công quần áo, mỗi đều kiếm tồi, tiền công ít hơn chỗ thím .”

“Cái đó còn nông thôn, tiền đồ gì? Cháu chỉ ở chỗ thím.”

Chân Trăn đối xử với Mạnh Phán Đệ, chỉ dạy Mạnh Phán Đệ việc , còn chỉ đạo Mạnh Phán Đệ ăn mặc trang điểm, cơ hội là đưa Mạnh Phán Đệ học kiến thức văn hóa.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-xuyen-thanh-me-chong-cuc-pham/chuong-268.html.]

tiền đề là Mạnh Phán Đệ tranh khí, con bé việc nhanh nhẹn, mắt sắc, nhiệt tình với .

Hảo Bà Bà lượng đông, hàng hàng đều là con bé đang bê vác.

Người việc bao giờ cần giục, bên đồ ăn vặt thấy đáy, cần Chân Trăn , con bé bổ sung hàng .

Trên bàn bán thịt kho, ngày nào cũng bẩn thỉu, cũng là Phán Đệ đang quét dọn, cũng khó con bé một cô gái nhỏ, chê bẩn chê mệt.

Mạnh Lai Đệ chỉ cần một nửa sự cần cù của Mạnh Phán Đệ, Chân Trăn cũng sẽ ghét bỏ nó.

“Được, cháu theo Phán Đệ, thím cho cháu một cơ hội, cháu dỡ hàng xe ba gác ở cửa xuống, chuyển trong kho, phân loại xếp gọn gàng.”

Mạnh Lai Đệ trợn to mắt: “Bốc vác? Cháu đến quản lý, còn việc nặng?”

Chân Trăn xong bật : “Quản lý thì bốc vác? Phán Đệ thể quản lý, chính là vì nó cái gì cũng , Lai Đệ, thím cho cháu một cơ hội, chỉ cần cháu chịu khổ, thím sẽ giữ cháu , thế nào?”

Mạnh Lai Đệ rõ ràng vui, cô dáng dấp tồi, trang điểm một chút, chắc chắn thích hơn Mạnh Phán Đệ, quản lý giày cao gót, trang điểm ở cửa đón khách ? Cô chắc chắn sẽ hơn Phán Đệ, nhưng thím cô bảo cô bốc vác?

Mạnh Lai Đệ lầm bầm lầu bầu, nhưng dám trái lời thím, liền tủi chạy cửa dỡ hàng.

Mạnh Lai Đệ dỡ là một thùng tương ớt, cô tốn sức chín trâu hai hổ, mới chuyển hàng từ xe ba gác xuống, ai ngờ tương ớt quá nặng, chân cô mềm nhũn, cả thùng tương ớt rơi xuống đất, vỡ sạch sành sanh.

Một đám thấy động tĩnh, đều vây , Tống Tiểu Ngọc bĩu môi, Mạnh Lai Đệ cứ nhạo cô , Tống Tiểu Ngọc cô xinh , cũng ham ăn lười , nhưng cô , việc cho bao giờ lười biếng.

Mạnh Lai Đệ thì , cậy dáng dấp tồi, chịu đến nơi đến chốn, cứ cái dạng của cô , hai ngày cũng ở nổi.

Mạnh Phán Đệ mảnh thủy tinh đầy đất, mắt trừng to như mắt trâu: “Mày bê nổi, thể gọi tao đỡ cho một tay, kiểu việc như mày, đúng là phí phạm đồ đạc!”

Mạnh Lai Đệ vui: “Tao thấy mày chính là cố ý khó dễ tao.”

“Làm khó dễ mày? Mày tưởng mày là cái thá gì? Tao rảnh rỗi việc gì , cả ngày nghĩ cách khó dễ mày?”

Mạnh Phán Đệ xong, nhẹ nhàng bưng một cái thùng xếp trong kho, cô bé bê liền mười thùng, thở cũng gấp một cái, khiến Mạnh Lai Đệ chút ngượng ngùng.

“Tao chính là hợp bốc vác, tao hợp trang điểm xinh , quầy tiếp khách.”

“Còn tiếp khách nữa, thanh lâu sớm dẹp , mày tưởng mày là ai hả!” Mạnh Phán Đệ tức giận ném cái chổi cho cô , “Mau quét dọn sạch sẽ cho tao, đừng để thương khách hàng.”

Mạnh Lai Đệ thuận khí, cô cho dù bằng Mạnh Phán Đệ, nhưng cô cũng mạnh hơn Tống Tiểu Ngọc cái đồ chứ? Ngay cả Tống Tiểu Ngọc cũng thể bán quần áo cho cửa hàng quần áo, cô dựa mấy việc nặng nhọc ?

 

 

Loading...