Thập Niên 70: Xuyên Thành Mẹ Chồng Cực Phẩm - Chương 258

Cập nhật lúc: 2026-03-17 10:32:36
Lượt xem: 5

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Số lượng nhiều, nhưng Tiêu Huệ Lan là thật thà, đồ ngủ dày ấm, bên trong còn may một lớp vải nhung mềm mại.

Chân Trăn lấy một bộ đồ ngủ màu đỏ mặc lên , bộ đồ thật sự giữ ấm, bên trong bà chỉ mặc một chiếc áo len, mặt trời chiếu lên , lòng bàn tay toát mồ hôi.

Bộ đồ nhất định sẽ hoan nghênh.

“Đưa cho thằng Cẩu T.ử và thím Thạch mỗi một bộ, cứ tặng hai họ. Lại đưa cho bà nội con và ông cố con mỗi một bộ nữa.”

“Vâng ạ!”

Tiêu Huệ Lan keo kiệt, quần áo nhà , chồng tặng ai thì tặng.

Tiêu Huệ Lan bảo Tống Tiểu Hồng chạy một chuyến, Tống Tiểu Hồng đạp xe đạp về thôn.

Cô đến nhà Mạnh lão thái , Mạnh lão thái thấy cô còn ngẩn một chút: “Đây là cái Tiểu Hồng nhà Thạch Thẩm T.ử ? Cháu đang giúp việc ở cửa hàng cháu dâu ? Sao về ?”

Tống Tiểu Hồng , lấy hai bộ đồ ngủ bông.

“Lão thái thái, lão thái gia, thím Quế Chi bảo cháu đưa hai bộ đồ bông về, sợ hai cụ lạnh.”

Mạnh lão thái tặng đồ cho hai , tiếng rao to lên gấp mấy :

“Cháu xem cái con Quế Chi đúng là lãng phí tiền, bảo cần cần, còn cứ thấy ngày là mua đồ cho hai già ! Cả cái thôn ai hiếu thuận bằng nó! Cháu bộ quần áo xem, dày dặn bao, ấm áp bao, chỉ sợ lạnh!”

Tống Tiểu Hồng tung hứng :

“Lớn tuổi , chính là thể chịu lạnh.”

“Chứ còn gì nữa! Ta mặc cho Tiểu Hồng xem!”

Mạnh lão thái thấy hàng xóm đều xem náo nhiệt, cố ý ngay mặt hàng xóm, mặc bộ đồ ngủ màu xám lên , miệng còn quên chê bai hai câu:

“Cái màu non quá, từng tuổi , mặc nhỉ?”

“Đẹp! Lão thái thái, cụ mặc bộ nhất!” Cô vợ nhỏ hàng xóm khen.

đấy, bà sờ chất vải xem, thật sự đủ dày dặn, cái chắc chắn tốn ít tiền!”

“Người Quế Chi phát đạt , còn quên hai ông bà già trong nhà, đúng là đủ hiếu thuận!”

Cũng hỏi: “Bộ đồ khá ấm, mua ở thế? Bao nhiêu tiền? cũng mua một bộ.”

Tống Tiểu Hồng :

“Là thím cháu nhập vải từ Ôn Thị Dương Thành về, hàng đấy! Bao nhiêu tiền cháu cũng , dù lượng nhiều, thì mau mua!”

Tống Tiểu Hồng rao xong, trong tiếng khen ngợi của , đưa quần áo cho cô.

Thạch Thẩm T.ử gọi thằng Cẩu T.ử đến nhà, hai thử quần áo, đều cảm thấy trong lòng thoải mái.

Không quan tâm đồ vật đáng giá bao nhiêu tiền.

Cái tuổi chính là lúc cho , cửa lo cái bếp trong nhà, cửa lo con cái ấm lạnh, lo trong nhà đủ tiền tiêu !

Mua đồ bao giờ nỡ mua đồ cho , cả đời cũng từng sống cho một ngày.

Sống đến nước còn bạn bè nhớ thương, hạnh phúc là gì?

Thạch Thẩm T.ử nước mắt lưng tròng: “Nhìn xem Quế Chi, lúc nào cũng nhớ thương hai !”

Mẹ thằng Cẩu T.ử gật đầu lia lịa:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-xuyen-thanh-me-chong-cuc-pham/chuong-258.html.]

“Quay đầu đưa cho bà đôi giày bông, cái chân bà mà, hồi nhỏ cước, cứ đến mùa đông là ngứa.”

“Năm nay cũng ngâm rượu t.h.u.ố.c đào cho bà , bôi cước là nhất, lúc cũng sắp ngâm xong , đầu cũng đưa cho bà .”

Ngày hôm , Mạnh lão thái gia liền mặc một bộ đồ ngủ chạy loạn khắp thôn, gặp là bảo sờ thử quần áo xem thoải mái thế nào, một ngày xuống, cứ thế sờ cho bộ quần áo mới một lớp bụi.

Mạnh lão thái gia đau lòng đến ngủ , hôm liền ướt khăn mặt, chấm xà phòng, lau bộ quần áo từ trong ngoài một lượt.

Sau Mạnh lão thái gia, Mạnh lão thái thái và thằng Cẩu Tử, Thạch Thẩm T.ử cũng gia nhập đội ngũ mặc đồ ngủ dạo loạn.

Nói cũng lạ, bộ đồ ngủ mặc xong đời như định hình luôn, bao giờ mặc quần áo khác nữa.

Mặc đồ ngủ việc đồng áng, việc nhà, ngủ, cái gì cũng trễ nải.

Chân Trăn bảo Tiêu Huệ Lan bán một đợt đồ ngủ, phát hiện giá niêm yết mười đồng, phần lớn khách hàng đều thể chấp nhận.

Quần áo bán chạy, thường xuyên xếp hàng, Chân Trăn liền bảo Mạnh Phán Đệ dọn sạp đồ ăn vặt cửa, lúc khách xếp hàng mua quần áo, cũng thể mua chút đồ ăn vặt nhấm nháp.

Đừng , ăn chính là mắt sắc.

Mạnh Phán Đệ dọn sạp xong, thu nhập lặt vặt thật sự ít, giúp các bà kiếm thêm cả ngàn đồng!

Mạnh Đại Quốc đầu tiên xa, tận nơi như Nhật Bản, Tiêu Huệ Lan ngày nào cũng lải nhải về , sợ ở bên ngoài chịu khổ chịu tội, gặp nguy hiểm.

Chân Trăn lắc đầu: “Con mà, đúng là cái vất vả, con học tập cái con Ái Hồng nhà xem, tâm lớn bao, nên ăn thì ăn nên uống thì uống!”

Tiêu Huệ Lan khổ:

“Mẹ, con thể lo lắng ? Nước ngoài loạn bao! Nếu gặp cướp bóc g.i.ế.c gì đó, thì !”

Chân Trăn : “Theo con như , dân chúng nước ngoài ngày nào cũng sống trong nước sôi lửa bỏng ? Yên tâm , Đại Quốc và Nhị Dũng cao ngựa lớn, xảy chuyện .”

Mấy vây quanh bóc đậu, mấy củ cải nhỏ cũng tới giúp đỡ, Mạnh Nam hỏi một câu:

“Không con ngàn dặm lo âu ? Bà nội, lo âu ạ?”

Chân Trăn ôm n.g.ự.c: “Ai lo âu? Nỗi lo âu của bà chôn giấu trong lòng đấy, thể để con nhóc con như cháu dễ dàng ?”

Mạnh Nam chép miệng: “Bà nội giấu kỹ thật! Tình thật vĩ đại!”

Nhị Oa: “Bà nội!”

Tam Oa: “Vĩ đại!”

Tứ Oa: “Bà nội!”

Ngũ Oa: “Vĩ đại!”

Chân Trăn phục , từ lúc nghỉ đông, chỗ nào cũng bọn chúng!

Ngày nào cũng cái máy lặp bên tai bà!

Đừng từng đứa lớn lên cổ linh tinh quái, cũng đáng yêu, chứ ồn ào lên thật sự thể lật tung nóc nhà.

Nghỉ đông ngày thứ ba, Chân Trăn chút chịu nổi, trực tiếp ném đến lớp trông trẻ do Xuân Ni mở.

Trẻ con nhiều tốn tiền nhiều, nhưng , chỉ cần cho bà một ngày thanh tịnh, bà tốn bao nhiêu tiền cũng nguyện ý!

 

 

Loading...