“Em cũng chẳng thi đỗ đại học , thể gả cho thành phố để cái hộ khẩu thành thị là lựa chọn nhất của em . Anh Trúc sẵn lòng đợi em, chứng tỏ thành ý.”
“Em...”
Lục Tuyết Hoa sự kiên định trong giọng điệu của em gái, tuy vẫn còn giận dữ, nhưng cô bỗng dưng bình tĩnh . Lúc dù cô hươu vượn gì thì lẽ em gái cũng chẳng lọt tai. Con bé rõ ràng và đàn ông tẩy não mất . Cô hít một thật sâu.
“Em thực sự quyết định chứ? Chỉ c.ầ.n s.au em hối hận, chị sẽ ủng hộ em.”
Không , cô thể đối đầu gay gắt với Sương Hoa, thể để hai chị em xa cách , cô nghĩ cách khác thôi. Thím ba thông minh như , nhất định sẽ thế nào.
“Chị, em quyết định .”
Lục Sương Hoa gần như chút do dự mà đưa câu trả lời cho chị gái, điều khiến Tuyết Hoa càng thấy thắt lòng. Thật là đáng c.h.ế.t mà!
Chương 609: Đoạn kết 1
“Đợi khi nào chị thời gian sẽ về gặp mặt đàng trai, xem xét giúp em ?”
Lục Tuyết Hoa cố hết sức kìm nén sự bực bội trong lòng, bình tâm tĩnh khí chuyện t.ử tế với em gái. Lục Sương Hoa cứ ngỡ chị gái đổi ý định, lập tức mừng rỡ bảo:
“Dạ chứ ạ, dù cũng đợi em nghiệp mới kết hôn mà. Chị thời gian thì về chơi, bố cũng mong chị về lắm.”
Người em gái từng kiên định về phía dường như đổi, điều khiến Tuyết Hoa thấy buồn. cô biểu hiện ngoài, chỉ mỉm : “Ừ, chỉ cần em sống là chị vui .”
Hai chị em tuy vẫn chung một giường như , nhưng đồng sàng dị mộng.
Sáng hôm Tuyết Hoa dậy từ sớm. Trong bếp, Đường Uyển và Lục Hoài Cảnh đang bận rộn. Vương Đại Ni đuổi khỏi bếp.
“Mẹ, cứ nghỉ ngơi cho khỏe.”
Đường Uyển đang nhào bột, Lục Tuyết Hoa tích cực giúp một tay. Đường Uyển với Lục Hoài Cảnh: “Anh vườn hái ít hành lá đây.”
“Ừ.”
Lục Hoài Cảnh , Đường Uyển hỏi Tuyết Hoa: “Sao thế, cháu cứ như đang nặng trĩu tâm sự .”
“Thím ba, cháu đúng là điên thật !”
Lục Tuyết Hoa tóm tắt vài câu kể chuyện tối qua cho Đường Uyển, cuối cùng : “Sương Hoa mới bao nhiêu tuổi chứ, giờ con bé cứ khăng khăng đòi gả cho đàn ông đó, cháu lo đến mất ăn mất ngủ.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-vo-quan-nhan-xinh-dep-vet-sach-tai-san-ke-thu-de-nuoi-con/chuong-758.html.]
“Tuyết Hoa , đó là vì cháu bước chân khỏi đại đội nên suy nghĩ mới đổi.” Đường Uyển trúng tim đen: “Sương Hoa vẫn luôn ở đại đội, cháu và xung quanh tẩy não cũng là chuyện thường tình. Đối với những cô gái ở đại đội, thể gả thành phố để ăn lương thực nhà nước, chẳng lẽ là chuyện ?”
Lời của Đường Uyển khiến Lục Tuyết Hoa sững . , lẽ đối với cô của ngày xưa thì đây cũng là một lựa chọn tuyệt vời. Chỉ là bây giờ cô học hỏi nhiều kiến thức hơn, tâm hồn tự do nên suy nghĩ mới khác biệt.
“ mà...” Lục Tuyết Hoa buồn bã : “Cháu chỉ Sương Hoa một tương lai hơn thôi.”
“Sẽ thôi.” Đường Uyển mỉm : “Dạo cháu cứ năng dắt con bé ngoài dạo chơi, cho nó tiếp xúc với thế giới mới. Rồi giới thiệu cho nó quen với những đồng chí nam và bạn bè ưu tú của cháu, suy nghĩ của nó sẽ đổi.”
“Vẫn là thím ba chủ kiến.” Nghe mắt Lục Tuyết Hoa sáng lên, cô tin đàn ông giới thiệu thể ưu tú hơn đám bạn học của .
Hai đang thì Lục Hoài Cảnh , vẻ mặt nghi hoặc: “Hai lén lút bàn chuyện gì lưng thế?”
“Không gì, chuyện riêng của phụ nữ, hỏi nhiều gì?” Đường Uyển lườm một cái. Nghĩ đến danh dự của Sương Hoa nên cô đương nhiên sẽ lung tung.
Bữa sáng là món mì, Đường Uyển ăn xong thì vội ngay, nán lâu. Lục Hoài Cảnh và Lục Tuyết Hoa đưa Vương Đại Ni và Lục Sương Hoa chơi. Dao Nhi và Tiểu Diễn mấy ngày đang thi cuối kỳ, chắc đợi thêm vài ngày nữa mới thể cùng chơi .
Sau vài ngày, diện mạo tinh thần của Sương Hoa quả thực ít đổi, nhưng ý định trong lòng vẫn kiên định. Lục Tuyết Hoa lo lắng đến mức sắp hói cả đầu.
Vừa hôm đó Tần Học qua đưa đồ, Vương Đại Ni thoáng thấy Tần Học liền nhỏ giọng hỏi Đường Uyển.
“Uyển Uyển, thanh niên là ai thế, Tuyết Hoa bằng cái ánh mắt lạ thế ?”
Đường Uyển khỏi cảm thán, gừng càng già càng cay mà. Chỉ mới một cái liếc mắt mà Vương Đại Ni thấy gì đó sai sai.
“Là bạn chiến đấu của Hoài Cảnh ạ.” Đường Uyển giải thích một câu. Vương Đại Ni ngẩn : “Cậu bằng tuổi lão tam ?” Bà nhíu mày, tuổi tác so với Tuyết Hoa thì chênh lệch quá.
“Vợ lão tam , bọn nó quan hệ gì thế?”
“Chắc là vẫn quan hệ gì .” Đường Uyển liếc Tần Học ở cách đó xa, đang sán gần Lục Tuyết Hoa, đang thì thầm điều gì. Lục Tuyết Hoa chọc cho rạng rỡ, nhất thời ngay cả cô em gái Sương Hoa cũng cô ngó lơ luôn.
“Cái ...” Vương Đại Ni ngơ ngác, bà hạ thấp giọng với Đường Uyển: “Hai đứa tuổi tác cách xa đấy.”
“Mẹ ơi, chuyện chúng tiện nhiều , cứ để mặc bọn trẻ thôi ạ.” Đường Uyển nhỏ với bà: “Lớp giấy dán cửa sổ vẫn chọc thủng, Tuyết Hoa ý đó.”
“Cũng đúng.” Vương Đại Ni quan sát kỹ Tần Học: “Trông cũng khôi ngô tuấn tú, mỗi tội lớn tuổi một chút.” nếu điều kiện thì chắc Lý Thúy Hoa cũng chẳng để tâm chuyện đó .
Lục Tuyết Hoa nhận những điều , cô vẫn đang ưu phiền vì chuyện của em gái. Buổi tối lúc tiễn Tần Học về, cô vẫn còn lơ đãng.
“Đang nghĩ gì thế?” Tần Học cô gái mặt bằng ánh mắt nghiêm túc, cô còn vẻ non nớt như đầu gặp mặt. Sự đổi khiến Tần Học thấy mê hoặc, từ khi gặp cô, còn cách nào theo ý của cha mà xem mắt như nữa. Có lẽ là vì tạm bợ.
“Chú Tần, cháu , chú về ạ.” Lục Tuyết Hoa mấy chuyện phiền lòng nên vẫy tay định trong.