Ngay cả nhóm Tần Học cũng thể . Lục Tuyết Hoa ngoan ngoãn gật đầu: “Vâng, cháu .”
Vào đến tiểu viện, ngờ Tiểu Diễn và Dao Nhi đều ngủ, Lữ Lâm đang dắt bọn trẻ ở sân đợi họ.
“Chị Tuyết Hoa!”
Dao Nhi lao đến ôm c.h.ặ.t lấy Lục Tuyết Hoa. Mấy đứa trẻ chung sống với một thời gian dài nên tình cảm . Tiểu Diễn tuy gì nhưng cũng Lục Tuyết Hoa từ xuống một lượt, trong mắt đầy vẻ quan tâm. Ngay cả bé Hoàng Khai Tâm nhỏ nhất cũng chằm chằm Lục Tuyết Hoa.
“Được , chị .”
Trước khi nhà Đường Uyển chỉnh đốn trang phục cho cô bé, tuy trông vẫn còn chút nhếch nhác nhưng dù cũng hơn nhiều.
“Chị Tuyết Hoa , kẻ bắt . Sau mấy đứa học đều chú ý, ?”
Đường Uyển dùng chuyện của Lục Tuyết Hoa để giáo d.ụ.c lũ trẻ: “Gặp kẻ lập tức tránh xa. Thân hình nhỏ bé của các con bây giờ gì đối phương , hiểu ?”
Chương 601: Chị đang đùa ?
“Con ơi.”
Dao Nhi vội vã gật đầu, Tiểu Diễn và Hoàng Khai Tâm cũng đồng tình. Mấy đứa nhỏ đều chuyện của Lục Tuyết Hoa dọa cho một phen khiếp vía, lúc cứ vây quanh lấy cô bé.
Cả tối miếng nào bụng, lúc Đường Uyển đói đến mức cồn cào cả ruột gan. Lữ Lâm bưng mâm cơm để dành cho họ.
“Mau ăn chút gì , đói cả buổi tối .”
“Vâng.”
Đường Uyển gọi Lục Tuyết Hoa cùng ăn cơm. Ăn xong xuôi, cả nhà tắm rửa ai nấy nghỉ ngơi. Ngày hôm nay thực sự quá mệt mỏi, Đường Uyển gần như đặt lưng là ngủ say ngay lập tức.
Khi tỉnh dậy, Lữ Lâm và Tuyết Hoa xong bữa sáng, Tần Học cũng đến từ sớm. Anh đang ở sân chơi cùng Dao Nhi và Tiểu Diễn.
“Chị dâu.”
“Thẩm vấn đến chú?”
Đường Uyển vẫn quan tâm đến tiến độ vụ án. Với những gì Điền Phúc , nếu gã trừng phạt, lòng cô sẽ chẳng thể nào yên .
“Cái bộ dạng nhát c.h.ế.t của gã thì chống đỡ , đêm qua khai hết sạch .”
Tần Học khẩy một tiếng, sắc mặt nhanh ch.óng trầm xuống.
“Gã đúng là ý định g.i.ế.c Tuyết Hoa, nhưng gã định nửa đêm sẽ đ.á.n.h ngất con bé đưa về nhà đại đội ở quê gã.”
“Đưa về nhà gì?”
Lữ Lâm đặt bữa sáng lên bàn, tò mò chằm chằm Tần Học, đặc biệt là Lục Tuyết Hoa. Đối diện với đôi mắt trong veo của cô bé, Tần Học bực bội giải thích:
“Người nhà gã lấy vợ, nên gã định đưa Tuyết Hoa về đó.”
Mọi : !!!
“Thật quá quắt, gã tưởng là ai chứ?”
Lữ Lâm tức đến mức suýt đập bàn, Lục Tuyết Hoa càng sợ đến mức mặt cắt còn giọt m.á.u. Ba đứa trẻ tuy hiểu rõ lắm nhưng cũng đây chẳng chuyện lành gì.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-vo-quan-nhan-xinh-dep-vet-sach-tai-san-ke-thu-de-nuoi-con/chuong-748.html.]
“May mà chúng tìm thấy Tuyết Hoa kịp thời.”
Đường Uyển khẽ thở dài. Vốn đối phương chẳng hạng lành gì, nhưng khi rõ tâm địa của gã, cô vẫn thấy phẫn nộ vô cùng.
“Cháu cảm ơn thím, cảm ơn dì Lữ và chú Tần, là cứu cháu.”
Lục Tuyết Hoa là từ đại đội , đương nhiên cô bao giờ đưa về một đại đội xa lạ nào đó. Cuối cùng cô cũng hiểu tại đêm qua thím tức giận đến thế. Nghĩ đến hậu quả, cô khỏi thấy rùng sợ hãi!
“Yên tâm , nữa .”
Tần Học thấy mặt cô bé trắng bệch thì cô đang nhớ đến chuyện đêm qua.
“Tuy gã kịp thực hiện gì nhưng dù cũng bắt cóc cháu, nhất định chịu trừng phạt.”
Lời của Tần Học như một viên t.h.u.ố.c an thần cho . Loại cặn bã như Điền Phúc nhất định trừng trị!
“Cháu cảm ơn chú Tần.”
Lục Tuyết Hoa định tinh thần, thầm tự trách , chuyện gì nhất định bàn bạc với thím .
Ăn xong bữa sáng, Đường Uyển vẫn thấy lo cho Tuyết Hoa: “Tuyết Hoa, hôm nay cháu xin nghỉ ?”
Trải qua chuyện bắt cóc dù cũng ảnh hưởng đến danh tiếng, nên Đường Uyển nhờ Tần Học giúp giữ bí mật. Cô sợ Tuyết Hoa chịu nổi cú sốc nên hỏi xem cô bé ở nhà nghỉ ngơi vài ngày .
“Không cần thím ba, kẻ bắt , cháu đến trường chắc ạ.”
Lục Tuyết Hoa nhanh ch.óng lấy tinh thần. Tuy tuổi còn nhỏ nhưng khả năng điều tiết của cô bé khá , là một cô gái kiên cường. Tần Học ngạc nhiên liếc cô vài cái, cũng gì thêm.
Nếu cô bé kiên trì như , Đường Uyển đương nhiên ép buộc, chỉ định bụng khi đưa lũ trẻ học sẽ đích qua trường một chuyến. Lữ Lâm cũng yên tâm, mấy họ đưa bọn trẻ xong thì cùng đưa Tuyết Hoa đến trường.
Kết quả đến thư viện, Đường Uyển phát hiện Tô Phấn đang đợi ở đó. Chị vẻ chuẩn từ , thấy Lục Tuyết Hoa là lập tức lao tới.
“Mày chẳng là đấy ? Sao chồng tao vẫn về nhà?”
Tần Học đưa đến cổng trường chứ trong, nên hiện giờ là ba Đường Uyển đối mặt với Tô Phấn.
“ mà khi nào chồng bác mới về.”
Lục Tuyết Hoa cực kỳ chán ghét Tô Phấn, nếu vì chị , lẽ Điền Phúc phát điên như thế.
“Thế bây giờ mày đang yên đang lành đây, với ở đồn công an một tiếng , thả lão Điền nhà tao .”
Lời đầy vẻ đương nhiên của Tô Phấn suýt chút nữa khiến Đường Uyển và Lữ Lâm bật vì tức. là đầu tiên thấy hạng mặt dày vô liêm sỉ đến mức .
“Bác ơi, bác đang đùa ?”
Đường Uyển cạn lời trời: “Chồng bác sai chuyện thì tự ở đồn công an trừng phạt. Thay vì đến đây tìm Tuyết Hoa, bác nên dành thời gian qua đó mà gã thêm một cái , vì... cái nào cái nấy đấy!”
“Cô ý gì?”
Tô Phấn cuống lên: “Con nhỏ , lão Điền nhà còn đền mạng chắc?”
“Xem chị chồng những gì , gã cũng chẳng tin tưởng chị đến thế nhỉ.”
Lữ Lâm nhịn mà mỉa mai Tô Phấn. Tô Phấn ngẩn ngơ cả . Chuyện gì cơ? Chồng chị còn lén lút chuyện gì lưng chị ? Lão Điền bắt Lục Tuyết Hoa chắc chắn là để trút giận cho chị mà.