Thập Niên 70: Vợ Quân Nhân Xinh Đẹp Vét Sạch Tài Sản Kẻ Thù Để Nuôi Con - Chương 742

Cập nhật lúc: 2026-01-03 16:07:20
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/6VHQqPInRw

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Cô đang nghĩ linh tinh gì chứ, chắc chắn là cô hiểu lầm . Tần Học và Tuyết Hoa chênh lệch cả vai vế, tuổi tác cách xa như , thể nào! Sau khi nhớ , Đường Uyển vô cùng hối hận vì lúc nghĩ sâu xa thêm một chút.

Cô hướng dẫn bọn trẻ học bài, Lữ Lâm rửa bát trong bếp, còn Tần Học dạy Lục Tuyết Hoa. Hơn một tiếng , Lục Tuyết Hoa thể tự đạp xe bình thường. Tần Học dạy xong liền thành nhiệm vụ rút lui, Đường Uyển cũng sắp xếp cho lũ trẻ tắm rửa xong xuôi.

“Thím ba ơi, chú Tần về ạ.” Lục Tuyết Hoa nhà với Đường Uyển một câu tự tắm rửa, Đường Uyển cũng nghĩ ngợi gì nhiều.

Sáng sớm hôm , họ ăn xong bữa sáng thì Tần Học đến, cả Đường Uyển và Lữ Lâm đều chút kinh ngạc.

“Sao chú đến sớm thế?”

“Về nhà nghĩ nghĩ , Tuyết Hoa còn nhỏ, tên Điền Phúc thâm hiểm. thấy cứ nên đưa Tuyết Hoa qua đó xem tình hình thế nào .” Tần Học yên tâm lắm, đây là cháu gái ruột của Lục, trông chừng cẩn thận. Nếu , lỡ xảy chuyện gì, chẳng đối mặt với Lục thế nào.

Đường Uyển cũng lý, gật đầu bảo: “Vậy hôm nay chú đưa con bé qua đó xem .” Cô nghĩ, Tần Học qua đó một chuyến cũng , để đối phương nhà cô đàn ông lợi hại như thì bọn họ cũng kiêng dè đôi phần.

Lục Tuyết Hoa vô thức định từ chối: “Không cần chú Tần, cháu xe đạp mà.”

“Để chú đèo.” Tần Học , Lục Tuyết Hoa đương nhiên tiện từ chối. Đường Uyển nhét cho Tần Học ít đồ ăn sáng mới để họ đến trường.

Không chỉ bọn trẻ khai giảng, kỳ nghỉ của Đường Uyển cũng kết thúc, bệnh viện thực sự bận rộn vô cùng. Bận đến mức cô suýt nữa thì quên cả đón con. Lúc cô tan , vặn thấy Tần Học và Lục Tuyết Hoa đón cả ba đứa nhỏ về.

“Ở ăn cơm luôn nhé?” Đường Uyển cũng chỉ thuận miệng hỏi một câu, ngờ Tần Học vốn sợ phiền cô đây gật đầu đồng ý.

“Vâng ạ, về nhà một cũng lười nấu nướng, thôi thì cứ ăn tạm ở chỗ chị dâu một bữa .”

Đường Uyển: ... Sao mà cứ thấy gì đó sai sai.

Nhân lúc đang chơi với lũ trẻ, Đường Uyển kéo Lục Tuyết Hoa bếp hỏi kỹ: “Hôm nay gặp bọn họ ?”

“Cháu thì thấy, nhưng chú Tần bảo thấy lén lút ở cửa thư viện.” Lục Tuyết Hoa nhớ tỉ mỉ: “Chú Tần cảnh cáo , chắc dám nữa nhỉ?” Trong lòng cô bé, Tần Học lợi hại, cô vô thức ngưỡng mộ , cũng cảm thấy đời vấn đề gì mà giải quyết .

“Không .” Đường Uyển khẽ thở phào, cũng nghĩ gì thêm. Cứ thế vài ngày liền, Tần Học đều đưa đón Lục Tuyết Hoa. Thấy chuyện êm , Đường Uyển cũng yên tâm tiếp tục công việc.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-vo-quan-nhan-xinh-dep-vet-sach-tai-san-ke-thu-de-nuoi-con/chuong-742.html.]

Chỉ là tan ngày hôm đó, Lục Tuyết Hoa ngập ngừng tìm đến Đường Uyển: “Thím ba, cháu thư về nhà.”

“Được chứ, xem thím bận quá mà cũng quên cả gọi điện về nhà.” Đường Uyển ảo não, cô cứ bận lên là quên mất ở quê còn đang lo lắng cho Lục Tuyết Hoa. Thế nên cô quyết định đưa Lục Tuyết Hoa gọi điện thoại, nhưng cô bé xót tiền cước.

“Thím ơi, cháu thư là , gọi điện thoại tốn kém quá.”

“Bà nội cháu còn đang lo cho cháu đấy.”

Đường Uyển đưa Lục Tuyết Hoa đến bưu điện, gọi thẳng về của đại đội. Trụ sở đại đội chỗ họ bây giờ lắp máy điện thoại, chỉ là đợi. Sau khi kết nối, họ nhờ thông báo cho nhà họ Lục máy.

Gia đình Vương Đại Ni đang ăn cơm. Sau Tết, ở nhà chỉ còn bà và vợ chồng Lý Thúy Hoa cùng Lục Khải Minh, Lục Sương Hoa. Lúc , vợ đại đội trưởng ở đằng xa hét lớn: “Đường Uyển gọi điện về ! Nhà ông Lục , mau điện thoại!”

“Vâng!” Vương Đại Ni còn kịp thưa, Lý Thúy Hoa phấn khích nhảy dựng lên. “Chắc chắn là Tuyết Hoa , ơi, để con xem !” Bà chạy nhanh như bay, chẳng thèm ngó ngàng gì đến Vương Đại Ni. Lục Hoài Nhân áy náy : “Mẹ, xin , Thúy Hoa chắc chắn cố ý ạ.”

“Dù cũng là con gái nó, nó lo cho con thì giận cái gì.” Vương Đại Ni thong thả buông bát đũa, về phía trụ sở đại đội.

Đường Uyển ước lượng thời gian đủ thì đầu dây bên nhấc máy, truyền đến giọng hưng phấn của Lý Thúy Hoa: “Có Đại Nha con?”

Đã lâu thấy ai gọi là Đại Nha, Lục Tuyết Hoa một thoáng quen. Đường Uyển đưa ống cho cô bé: “Là con đây .”

Lục Tuyết Hoa hắng giọng, nghĩ đến tiền điện thoại đắt đỏ nên vội vàng hết những lời cần : “Mẹ ơi, bảo với bà, bố và là con ở đây lắm. Thím ba tìm cho con công việc ở thư viện, mệt chút nào, trường còn bao ăn nữa.”

“Công việc thế cơ ?” Lý Thúy Hoa cố ý cao giọng, cho những hiếu kỳ ngoài trụ sở đại đội đều thấy. “Thế một tháng lương bao nhiêu?”

“Dạ nhiều, chỉ mười mấy đồng thôi ạ.” Lục Tuyết Hoa vô thức giấu bớt , thực tế một tháng cô hơn hai mươi đồng. để một phần trả cho thím ba , phần còn thì tích góp của hồi môn cho Sương Hoa.

, Lý Thúy Hoa cũng phấn khích vỗ đùi bành bạch: “Tốt , con gái giỏi lắm. Đại Nha , con ở thành phố lớn thì quên trai con đấy, con sắp lấy vợ đến nơi , dành dụm tiền...”

định bảo Tuyết Hoa gửi hết lương về thì Vương Đại Ni giật lấy điện thoại, với Tuyết Hoa ở đầu dây bên : “Tuyết Hoa, đừng cháu, ở bên đó lời thím. Lương lậu thì tự mà giữ lấy một ít, ở nhà đều khỏe cả, cháu đừng quên thím cháu đối xử với cháu thế nào.”

“Cháu bà nội, bà cũng giữ gìn sức khỏe nhé, đợi cháu tiền cháu sẽ gửi về ạ.” Lục Tuyết Hoa lời Vương Đại Ni mà vô cùng cảm động, đang định thêm gì đó thì Vương Đại Ni vội :

Loading...