Thập Niên 70: Vợ Quân Nhân Xinh Đẹp Vét Sạch Tài Sản Kẻ Thù Để Nuôi Con - Chương 647

Cập nhật lúc: 2026-01-03 03:57:10
Lượt xem: 5

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5UOIUGZN

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Hay là để em đưa dạo Đại lâu Bách hóa nhé? Em thấy cũng chẳng mang theo mấy bộ quần áo để đổi.”

Vì chuyện của Lữ Lâm nên Đường Uyển đối đãi phần lấy lệ, thành Lục Hoài Cảnh vẫn cứ mặc bộ đồ cũ mang theo từ đơn vị.

“Được.”

Lục Hoài Cảnh vốn mua quần áo, mà là thêm thời gian ở riêng với Đường Uyển. Còn về phần Lữ Lâm và Hoàng Diệp, bận tâm hai vợ chồng họ định gì.

Tuy nhiên hôm nay trời cũng còn sớm, Đường Uyển và Lục Hoài Cảnh trực tiếp đến trường đón bọn trẻ. Vừa tới trường, Đường Uyển thấy Dao Nhi đang khoa tay múa chân gì đó với Nhuyễn Nhuyễn và Chi Chi. Nhìn cái điệu bộ hưng phấn , đôi gò má con bé đỏ bừng cả lên.

“Bố ơi, ơi.”

Cách một quãng xa, Dao Nhi gào to lên, Tiểu Diễn vẻ mặt đầy bất lực theo em gái. Đến mặt Đường Uyển, Dao Nhi mới vẫy tay với nhóm Chu Nhuyễn Nhuyễn.

“Tớ về nhà đây, bố tớ đến đón tớ .”

“Cứ đắc ý , giờ cả lớp đều bố đến đón đấy.”

Tiểu Diễn câm nín tặc lưỡi, nhóc hạng thích nổi bật, nhưng Dao Nhi thì khác. Cái con bé cứ như sợ bố là ai bằng.

Dao Nhi vênh cằm, chỉ hì hì mà gì thêm, cho Lục Hoài Cảnh mủi lòng thôi.

“Chắc là Dao Nhi nhớ chúng .”

ạ.”

Dao Nhi nghiêng đầu ngây thơ, cố ý nắm c.h.ặ.t t.a.y Đường Uyển và Lục Hoài Cảnh. Mấy đứa nhỏ bảo chúng bố, giờ chắc mặt đau lắm nhỉ!

Đường Uyển hề tâm tư nhỏ mọn của con gái, cô tươi rạng rỡ dắt bọn trẻ về nhà. Hoàng Diệp và Lữ Lâm vẫn về, chắc là dạo phố , buổi tối hai họ còn xách một ít thịt kho tàu về. Là mua ở tiệm cơm quốc doanh, coi như thêm món cải thiện bữa ăn. Hoàng Diệp vẫn hiểu đạo lý đối nhân xử thế.

Ngày hôm , Đường Uyển và Lục Hoài Cảnh khi đưa bọn trẻ đến trường thì thẳng tới Đại lâu Bách hóa. Lữ Lâm cũng cùng cho khuây khỏa, Hoàng Diệp hộ tống. Đây là đầu tiên Đường Uyển tới đây, đó cô bận rộn, nhiều thứ đều lấy sẵn từ trong thương thành dùng. So với cái thị trấn nhỏ đây của họ, Đại lâu Bách hóa chẳng khác nào thương xá ở hậu thế. Chỉ là đồ đạc tân thời bằng, nhưng qua kẻ thì hề ít.

Chương 520: Không việc khuất tất, chẳng sợ ma gõ cửa

Lục Hoài Cảnh vung tay hào phóng, chỉ mua quần áo, kẹo và sổ tay cho bọn trẻ, mà còn mua cho Đường Uyển một chiếc váy nhỏ.

Đường Uyển chút cạn lời: “Chẳng là đến mua đồ cho ?”

“Anh là đàn ông con trai thì gì cần dùng , quần áo đủ mặc là .”

Lục Hoài Cảnh dỗ dành vợ nay vô cùng thuần thục, Lữ Lâm bên cạnh vẻ mặt đầy vẻ chịu đựng.

“Biết thế thà ở nhà còn hơn, ở đây thấy thừa thãi quá.”

“Vợ ơi, em coi khí đấy .”

Hoàng Diệp một bên chút dở dở , chỉ một chiếc đồng hồ đeo tay : “Cái đồng hồ của em . Cái trông đấy, chúng qua đó thử xem.”

Anh dạo tâm trạng Lữ Lâm , lẽ mua sắm đồ đạc sẽ khiến cô vui vẻ hơn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-vo-quan-nhan-xinh-dep-vet-sach-tai-san-ke-thu-de-nuoi-con/chuong-647.html.]

“Không cần , đồng hồ của em vẫn dùng mà.”

Lữ Lâm tuy từ nhỏ gia cảnh khá giả nhưng hạng tiêu xài hoang phí. Đồng hồ còn dùng thì cô thấy chẳng cần thiết mua mới.

Đường Uyển nghĩ khác, cô cổ vũ : “Thì cứ thử mà. Quần áo khác phối với đồng hồ khác , thể đổi để đeo mà.”

“Chị dâu đúng đấy, chúng qua đó xem .”

Hoàng Diệp kéo Lữ Lâm đến tủ kính, chỉ một chiếc đồng hồ :

“Lấy cái cho chúng xem với.”

“Chiếc đồng hồ giá đắt đấy, các vị xác định xem ?”

Cô nhân viên bán hàng ở Đại lâu Bách hóa năng nhẹ nhàng, thái độ cũng coi như , chỉ là lời chút thoải mái cho lắm. Lữ Lâm vốn đang định gật đầu thì bên cạnh truyền đến một giọng quen thuộc.

“Dì Tần, hôm qua cháu đến Đại lâu Bách hóa xem chiếc đồng hồ , cả Kinh Đô bây giờ chỉ còn đúng một chiếc thôi. Cháu thấy nó hợp với khí chất của dì, chúng mau qua xem .”

Là Vương Bình, bên cạnh cô còn một phụ nữ ăn mặc nho nhã, trông chừng bốn mươi tuổi, bảo dưỡng . Gương mặt trắng trẻo mang theo nụ ôn nhu.

“Thứ con trúng chắc chắn là tồi , mắt của con thật đấy. dì thôi chẳng mua đồng hồ gì nữa , ở nhà , nếu con thích thì chúng mua về. Chờ lúc con và Tiểu Học kết hôn dì sẽ tặng con, nhà chúng dì tổng thể để con chịu thiệt thòi .”

Hai tới, lúc Vương Bình liếc mắt qua cũng thấy nhóm Đường Uyển đang quầy. Sắc mặt cô biến đổi, Tần mẫu chút nghi hoặc: “Bình Bình, thế con?”

Có thể thấy bà hài lòng với Vương Bình, trong thâm tâm coi cô là con dâu tương lai .

“Không dì ạ.”

Vương Bình gượng gạo nặn một nụ , Vương An ngay phía thấy nhóm Đường Uyển thì cố tình mách lẻo:

“Dì ơi, chính là họ hiểu lầm cháu đấy, chị cháu là sợ cháu buồn nên mới đưa cháu dạo đấy ạ.”

“An An, mấy chuyện nhỏ nhặt chúng tự xử lý là , đừng lo lắng theo.”

Vương Bình năng vô cùng dịu dàng, khiến Tần mẫu cảm tình, Lữ Lâm đối diện thực sự nhịn khẩy một tiếng.

“Cô ý gì hả?”

Vương An tức đến nhảy dựng lên, Lữ Lâm mỉa mai : “Có hiểu lầm , trong lòng các chẳng rõ như ban ngày ? Tục ngữ câu việc khuất tất, chẳng sợ ma gõ cửa.”

“Cô gái đúng đấy, là hiểu lầm thì các con cũng chẳng sợ.”

Tần mẫu ôn nhu vỗ tay Vương Bình, bà dường như nội tình bên trong nên vẫn đang an ủi hai chị em họ. Vương Bình tức đến nghiến răng, ngặt nỗi Lữ Lâm thèm bắt chuyện với họ nữa mà với nhân viên bán hàng:

“Xác định là lấy cho xem .”

“Đồng chí Lữ!”

Vương Bình cuống lên, cô bước vọt tới một bước: “Chiếc đồng hồ trúng từ .”

Loading...