Thập Niên 70: Vợ Quân Nhân Xinh Đẹp Vét Sạch Tài Sản Kẻ Thù Để Nuôi Con - Chương 634

Cập nhật lúc: 2026-01-03 03:37:57
Lượt xem: 6

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/LgoR7uFk7

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“An An, em bình tĩnh một chút, đồng chí Lữ chắc chắn cũng cố ý em như . Để chị chuyện với cô , chỉ cần cô xin một câu thì chuyện sẽ qua thôi.”

Lời khiến Đường Uyển nhịn mà cau mày, mà Vương Bình chẳng thấy gì sai. Cô với Lữ Lâm: “Đồng chí Lữ, cô nên An An như , em cũng là lòng nhắc nhở đồng chí Đường, hề ác ý .”

“Vậy thì cũng là lòng nhắc nhở em gái cô, hề ác ý.”

Lữ Lâm tức đến bật , cô thật sự ngờ hai chị em nhà thể trơ trẽn đến mức đó. Thảo nào hiện giờ trong trường nhiều dám dây bọn họ.

“Xin mau!”

Vương An lý thẳng khí hùng chỉ tay mặt Lữ Lâm. Lữ Lâm cũng chẳng : “ sai, sẽ xin . Giỏi thì cô mà mách thầy hướng dẫn, dù đây cũng chẳng đầu hai cái trò .”

Lời của Lữ Lâm khiến sắc mặt Vương Bình và Vương An cứng đờ, rõ ràng cả hai đều nhớ đến nữ đồng chí đuổi học đợt . Tuy nhà giải quyết nhưng dù cũng gây sự chú ý của nhiều . Nếu hai còn gây chuyện thì sẽ khó xử lý.

“Hoa Ni, đắc tội gì với cô, linh tinh chuyện của ?”

Đây là điều duy nhất Vương Bình thể nghĩ tới, bởi vì Hoa Ni cùng lớp với họ. Mà vốn dĩ hội Đường Uyển nên những chuyện .

“Chuyện của cô còn cần cô ?”

Lữ Lâm Hoa Ni giống bọn họ, cô cạn lời trợn trắng mắt: “Bây giờ cả cái trường ai mà chẳng chiến tích lẫy lừng của hai .”

Cô đang bảo vệ Hoa Ni, Hoa Ni đầy vẻ cảm kích: “Cảm ơn , Lữ Lâm.”

Vương An lập tức lườm Hoa Ni cháy mặt, Hoa Ni cũng sợ, cô ưỡn thẳng lưng: “Chuyện của hai đúng là ai ai cũng thật.”

“Á!”

Vương Bình cảm thấy còn mặt mũi nào ai nữa, cô thét lên một tiếng, chẳng buồn quan tâm đến đồ ăn bàn, bịt miệng chạy biến.

“Chị ơi!”

Vương An tức giận với nhóm Đường Uyển: “Nếu chị mệnh hệ gì, sẽ tha cho các !”

lập tức đuổi theo Vương Bình, sợ Vương Bình sẽ xảy chuyện.

Cả nhóm trân trối, rõ ràng lường màn kịch của Vương Bình. Hoa Ni tính tình thật thà, cô ngập ngừng hỏi: “Vương Bình sẽ xảy chuyện gì thật đấy chứ?”

Vương Bình trông đúng là yếu đuối, liệu đả kích quá mức ?

“Cậu yên tâm , ai cũng thể tự bỏ mặc bản , coi thường mạng sống chứ Vương Bình thì .”

Lữ Lâm hừ một tiếng, xuống dọn dẹp hộp cơm nhôm của : “Cái hạng tâm cơ sâu xa như cô , các đều đối thủ . Chẳng qua là cô tìm cơ hội thích hợp để chạy trốn khỏi chỗ khó xử thôi.”

“Sao chắc chắn thế?”

Chu Thiến ngạc nhiên, ngờ Lữ Lâm năng đấy như . Lữ Lâm và Đường Uyển , Đường Uyển : “Cứ cái cách cô nắm thóp Vương An trong lòng bàn tay là đủ hiểu đơn giản. Các ở cùng ký túc xá thì nên cẩn thận một chút.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-vo-quan-nhan-xinh-dep-vet-sach-tai-san-ke-thu-de-nuoi-con/chuong-634.html.]

Đường Uyển thì cũng , dù cô cũng ít khi về ký túc xá, dù hai oán hận cô thì cũng khó tìm cơ hội.

“Tớ , Uyển Uyển.”

Lữ Lâm nghiêm túc gật đầu. Ăn cơm xong, Đường Uyển cũng về ký túc xá mà trực tiếp đến bệnh viện. Vừa đặt chân bệnh viện, một ông lão nhỏ nhắn lao tới, hóa là bác sĩ Khuông.

Xem ông đợi Đường Uyển khá lâu, thấy cô, mặt ông hớn hở: “Tiểu Đường , giờ cháu mới đến bệnh viện, chẳng hôm qua chúng hẹn ? Hôm nay cháu sẽ đến chỗ thực tập, cháu...”

“Lão Khuông, ông hổ đấy, hôm qua chúng đồng ý với ông .”

Chưa đợi Đường Uyển kịp đáp lời, Hứa Thanh Phong vặn xuất hiện. Ông chắn mặt Đường Uyển, bộ dạng vô cùng đắc ý. Bác sĩ Khuông tức đến mức c.h.ử.i thề: “ đang chuyện với tiểu Đường, ông ngắt lời như thật là bất lịch sự.”

là thấy ông chuyện càng lúc càng ngượng nên mới nhịn đấy chứ.”

Hứa Thanh Phong cố ý đấu khẩu với bác sĩ Khuông, Đường Uyển vẻ mặt bất lực: “Sáng nay ở trường buổi tọa đàm của giáo sư nên cháu về trường ạ.”

“Vậy thì buổi chiều cháu qua chỗ .”

Bác sĩ Khuông mỉm hiền từ với Đường Uyển: “Văn phòng ở thì cháu đấy.”

“Lão Khuông, nể mặt ông, mà là chuyện Đường Uyển cứu hôm qua nhiều bác sĩ thấy.”

Hứa Thanh Phong hất cằm, tự hào : “Sáng nay ai nấy đều đến hỏi khi nào thì khôi phục lịch khám khách mời như . Người nào nấy đều mở miệng đòi đồng chí Đường Uyển về chỗ họ, nếu từ chối hết thì cũng tiện...”

“Có gì mà tiện, ông hứa với từ mà.”

Bác sĩ Khuông quýnh lên: “Lão Hứa, chuyện đùa , ông cứ yên tâm giao cho . Mấy để lát nữa chuyện, họ sẽ oán hận ông , thà đắc tội với họ còn hơn!”

Để thu nhận một mầm non , bác sĩ Khuông chẳng hề bận tâm đến việc đồng nghiệp khác ghét bỏ. Nghe Đường Uyển và Hứa Thanh Phong , Hứa Thanh Phong vờ như bất lực thỏa hiệp:

“Thôi , nhưng ông hứa với , những ngày mặt ở bệnh viện, Đường Uyển theo .”

“Đó là đương nhiên, bái sư cũng chứ.”

Về điểm bác sĩ Khuông tỏ rộng lượng. Hứa Thanh Phong hài lòng nháy mắt với Đường Uyển. Đường Uyển lập tức hiểu ý, cung kính chào bác sĩ Khuông: “Sau xin thầy Khuông chỉ bảo nhiều hơn ạ.”

“Vậy , Uyển Uyển, cháu cứ theo bác sĩ Khuông mà học hỏi cho .”

Hứa Thanh Phong híp mắt chắp tay lưng khỏi bệnh viện, để bác sĩ Khuông ngơ ngác.

“Hôm nay ông ca khám ?”

“Ừ, với viện trưởng là cần chăm sóc vợ già ở nhà nên cắt giảm thời gian đến bệnh viện .”

Hứa Thanh Phong đạt mục đích, tự nhiên là giấu kỹ công danh, vui vẻ rời khỏi bệnh viện.

Chương 510: Sẽ buông tha cho kẻ hại cháu

Bác sĩ Khuông theo bóng lưng Hứa Thanh Phong đang đạp xe đạp xa, miệng lẩm bẩm.

Loading...