Thập Niên 70: Vợ Quân Nhân Xinh Đẹp Vét Sạch Tài Sản Kẻ Thù Để Nuôi Con - Chương 629

Cập nhật lúc: 2026-01-03 03:33:20
Lượt xem: 7

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/LgoR7uFk7

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Anh ngượng ngùng giải thích: “Mẹ chịu uống t.h.u.ố.c, cứ bảo là lừa tiền thôi. Cho nên lừa đây là kẹo bi, để bồi bổ cơ thể, mỗi ngày đưa cho lượng dùng của một ngày.”

“Nói cách khác, tưởng đây là kẹo, nỡ ăn, đem cho trẻ con ăn hết?”

Đường Uyển nhịn mà giật giật khóe miệng: “Đây là t.h.u.ố.c đấy, bệnh mà ăn vấn đề đấy.”

“Thế thì bây giờ, con ơi con ăn bao nhiêu ?” Vợ Lỗ lão đại hoảng loạn ôm c.h.ặ.t lấy đứa bé.

“Ngày nào con cũng ăn ạ.”

Đứa nhỏ ngây thơ nghiêng đầu: “Bà nội lừa con, cái kẹo đó chẳng ngon gì cả, đắng ạ.”

“Trời đ.á.n.h thánh đ.â.m cái mụ già c.h.ế.t tiệt , mụ định hại c.h.ế.t con trai !”

Vợ Lỗ lão đại tức hề nhẹ, nếu bà già mất mạng , thì lúc chị chỉ hận thể liều mạng với đối phương.

“Trời đất ơi, cái nhà cũng u mê quá mất, t.h.u.ố.c là t.h.u.ố.c chứ kẹo , đứa nhỏ ăn đến mức đần nhỉ?”

“Bà già đó đúng là cố chấp thật, nhưng nhà họ cũng cẩu thả quá, con ăn bao nhiêu ngày t.h.u.ố.c thế mà phát hiện .”

“Thế thì chắc chắn bác sĩ chữa c.h.ế.t , họ còn mặt mũi mà đến tìm bác sĩ gây rắc rối, bác sĩ gặp cái nhà đúng là xui xẻo tám đời.”

“……”

“Đừng ngây đấy nữa, mau xét nghiệm m.á.u , xem cơ thể đứa bé vấn đề gì .”

Đường Uyển bụng nhắc nhở vợ Lỗ lão đại, lúc chị cũng chẳng sợ tốn tiền nữa, vội vàng theo một cô y tá xa.

Đường Uyển và Hứa Thanh Phong về phía hai em nhà họ Lỗ, Hứa Thanh Phong thản nhiên :

“Nếu đoán sai, các uống t.h.u.ố.c nên kiểm soát bệnh tình. Bà vốn bệnh mạch vành, dễ phát bệnh đột ngột, nếu kiểm soát mà nhà cũng ở bên cạnh thì sẽ mất mạng ngay lập tức. Chuyện bất kỳ trách nhiệm nào, đương nhiên bệnh viện cũng trách nhiệm, dặn dò nhà các kỹ .”

Dù phía bà cụ ông giảm tránh, nhưng ông thẹn với lòng. Lỗ lão nhị đến mức vẻ mặt đầy hổ, đồng thời cũng tràn ngập sự hối .

“Bác sĩ, cơ thể ... là vì uống t.h.u.ố.c ?”

“Đương nhiên .”

Đường Uyển tiếp lời Hứa Thanh Phong: “Bệnh của là hầu hết già đều mắc . Chỉ cần kiểm soát , phát bệnh thì sống thêm vài chục năm nữa thành vấn đề. nếu kiểm soát, uống t.h.u.ố.c, chú ý giữ gìn sức khỏe thì thể đổ gục bất cứ lúc nào.”

Bệnh nghiêm trọng thì thực sự nghiêm trọng, điều đó dựa sự tự giác của bản . Nghe , Lỗ lão nhị như rụng rời chân tay, vô lực thụp xuống đất. Một đàn ông cao lớn mà tu tu như một đứa trẻ.

“Anh cả, tại em, tại em đốc thúc , em cứ tưởng đưa t.h.u.ố.c cho thì sẽ uống. Ngờ chẳng ăn miếng nào, chính em hại !”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-vo-quan-nhan-xinh-dep-vet-sach-tai-san-ke-thu-de-nuoi-con/chuong-629.html.]

“Chú còn mặt mũi mà , chỉ hại , mà suýt nữa còn hại c.h.ế.t con trai !”

Lỗ lão đại vốn hùng hổ đến tìm chuyện, lúc Hứa Thanh Phong và Đường Uyển chứng minh sự trong sạch của , thẹn quá hóa giận, đúng lúc em trai đưa cổ chịu mắng, tự nhiên sẽ khách sáo. Sau khi đạp cho Lỗ lão nhị mấy phát, mới áy náy với Hứa Thanh Phong:

“Xin bác sĩ nhé, dân nông thôn chúng chẳng hiểu mấy cái , hiểu lầm ngài.”

Những ánh mắt nóng bỏng của xung quanh Lỗ lão đại còn lỗ nẻ nào mà chui, cộng thêm lo lắng cho con trai, lúc trưng bộ mặt thối, đen kịt như sắp nhỏ nước.

“Xin bác sĩ, đều là của .”

Lỗ lão nhị đúng là lương thiện, khi nhận lầm của , liên tục xin Hứa Thanh Phong. Hứa Thanh Phong khẽ thở dài, nghĩ đến chuyện em họ đang tang, rốt cuộc ông vẫn khoan dung bảo:

“Thôi bỏ , nghĩa t.ử là nghĩa tận, cũng tiện gì nhiều, các .”

“Thầy ơi.”

Đường Uyển định gì đó, đôi mắt đỏ hoe của Lỗ lão nhị, cuối cùng thôi.

“Cảm ơn bác sĩ.”

Lỗ lão nhị cúi đầu thật sâu với Hứa Thanh Phong, đàn ông chân chất thực cũng là một kẻ đáng thương. Bởi vì Đường Uyển từng gặp , đó là một khó chiều. Cho dù bảo bệnh uống t.h.u.ố.c, ước chừng đối phương cũng sẽ ngoan ngoãn uống , khéo còn ầm lên ở bệnh viện đòi trả tiền chứ.

“Lão nhị, nếu chuyện của chú, thì cũng chấp nhặt chuyện chú hại c.h.ế.t nữa. Chú lo liệu hậu sự cho , lát nữa tiền t.h.u.ố.c men của con trai , chú là chú nó cũng gánh vác đấy.”

Lời đầy lý lẽ của Lỗ lão đại khiến đôi mắt đỏ hoe của Lỗ lão nhị tràn đầy sự chấn động.

“Anh cả!”

“Chú gọi cả cũng vô ích thôi, nếu tại chú thì vẫn còn sống sờ sờ đấy.”

Lỗ lão đại chút bực bội, lúc bà già còn sống thì còn giúp trông con hộ . Bây giờ thì , cái gì cũng trông cậy hai vợ chồng . Nuôi bao nhiêu đứa con thế sớm muộn gì cũng mệt c.h.ế.t thôi!

“Đấy là , c.h.ế.t mà rơi lấy một giọt nước mắt, chỉ lo đẩy trách nhiệm!”

Lỗ lão nhị vốn hiền lành cũng bùng nổ: “Mẹ lời nhất, nếu chịu cùng đến bệnh viện, ngoan ngoãn uống t.h.u.ố.c , cũng sẽ c.h.ế.t, bây giờ còn trách ?!”

Lúc khỏe, lời quan tâm thì ngớt, nhưng tuyệt đối bỏ tiền đưa bà cụ đến bệnh viện. Ngay cả tiền t.h.u.ố.c cũng chẳng đưa một đồng. Thế mà bây giờ còn mặt mũi bảo gánh vác?!!

“Chú gào cái gì mà gào, tại chú thì thể hiểu lầm bác sĩ nhà chắc?”

Lỗ lão đại bĩu môi, chẳng cho rằng sai chuyện gì. Anh phẩy tay bỏ , đại khái là tìm vợ con. Lỗ lão nhị thẫn thờ tại chỗ, trông vẻ bất lực. Đám xem náo nhiệt tản , Hứa Thanh Phong phòng khám, lấy mười đồng đưa cho .

“Về lo mai táng cho cho t.ử tế .”

Nói cho cùng, lúc đầu ông cũng nên nhấn mạnh thêm vài về mức độ nghiêm trọng của bệnh tình bệnh nhân.

Loading...