Thập Niên 70: Vợ Quân Nhân Xinh Đẹp Vét Sạch Tài Sản Kẻ Thù Để Nuôi Con - Chương 627

Cập nhật lúc: 2026-01-03 03:32:20
Lượt xem: 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/6faokMMrVx

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Thầy, sư mẫu, chúng con xin phép về ạ.”

Nói xong Đường Uyển đạp xe thẳng, để Ngô Tĩnh trong cơn ngượng ngùng và hổ.

“Bố xem, cô kiêu ngạo kìa.”

“Người với cô vốn dĩ cũng chẳng quen , để ý cũng là chuyện bình thường.”

Hứa Thanh Phong cũng nhận lấy miếng thịt từ tay Hứa Tòng Dịch, chắp tay lưng thẳng trong sân.

“Về nhà nhớ dạy dỗ Phân Phương và Thành Tài cho , cho chúng tắm rửa .”

Tiết Đường xong câu cũng đóng cổng viện , chỉ còn Ngô Tĩnh ngớ tại chỗ.

“Phân Phương, bà nội thế là ý gì? Hai ngày nay các con tắm ?”

cảm thấy việc tắm gì sai, chỉ là cách Tiết Đường chuyện khiến cô thấy bực .

“Vâng, bà nội bảo con và chị tắm, nhưng bọn con tắm.”

Lời của Thành Tài đầu óc Hứa Tòng Dịch choáng váng, tức giận mắng Ngô Tĩnh:

“Xem cô dạy con cái kiểu gì kìa, hèn gì thế, từ nhỏ sống trong nhung lụa, yêu sạch sẽ nhất.”

“Thì đây cảnh nhà khác, thời gian mà tắm rửa hằng ngày.”

Ngô Tĩnh thấy uất ức, nhéo Phân Phương một cái: “Tuần đưa các con qua. Bà nội bảo gì thì nấy, nịnh nọt họ cho khéo, cái sân lớn đều là của nhà cả, ?”

“Thật hả ?”

Hứa Phân Phương chớp đôi mắt to, còn Hứa Thành Tài thì chẳng mặn mà gì với cái sân lớn, thằng bé hì hì .

“Mẹ ơi, thịt với bánh kẹo nhà bà nội đều là của nhà hết ạ?”

Thằng bé ham ăn, Ngô Tĩnh cạn lời : “Tất nhiên , chút đồ ăn thì đáng gì, ở cái sân lớn thoải mái hơn cái ngõ nhỏ của nhiều.”

“Nhà bà nội bữa nào cũng thịt.”

Hứa Phân Phương chút luyến tiếc, về, tuy bà nội thích cô bé nhưng ở đây cô bé ăn ngon hơn ở nhà.

“Bữa nào cũng thịt? là xa xỉ thật.”

Ngô Tĩnh lầm bầm với Hứa Tòng Dịch: “Đợi khi dọn ở, em sẽ giúp gánh vác việc nhà. Cả một gia đình lớn, ngày nào cũng ăn thịt thì , vẫn tiết kiệm một chút.”

Chuyện còn , Ngô Tĩnh tính toán cách sắp xếp nhà Tiết Đường.

Phía bên , Đường Uyển quét dọn phòng ốc một lượt, hai ngày ở nhà, cô luôn cảm thấy trong nhà bám bụi. Buổi tối cô lười nấu nướng, dứt khoát lấy sủi cảo gói sẵn từ sớm trong gian nấu cho các con ăn.

Dao Nhi và Tiểu Diễn thích ăn đủ loại sủi cảo, Đường Uyển liền cả sủi cảo nước lẫn sủi cảo chiên. Ba con đang ăn uống vui vẻ thì Lữ Lâm vặn ghé qua.

“Uyển Uyển.”

“Cậu đến thật khéo, sủi cảo lên bàn đây, ăn một ít .”

Đường Uyển bưng cho Lữ Lâm một phần sủi cảo, Lữ Lâm đưa tập ghi chép gần đây cho Đường Uyển.

“Đây là nội dung lên lớp mấy ngày qua, mấy ngày học, trong lớp đều tò mò lắm đấy.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-vo-quan-nhan-xinh-dep-vet-sach-tai-san-ke-thu-de-nuoi-con/chuong-627.html.]

“Kệ họ đoán mò.”

Đường Uyển lật lật tập ghi chép, Lữ Lâm ghi chi tiết, thể thấy cô dụng tâm.

“Tớ cứ nhớ mãi món ăn của thôi.”

Lữ Lâm tự nhiên cầm đũa bắt đầu ăn, thỉnh thoảng trêu chọc Dao Nhi và Tiểu Diễn. Thực chút nhớ con, nhưng tiện . Dù lúc cũng dứt khoát như mà.

Ăn xong, Lữ Lâm cũng lâu, ngày tháng cứ thế lặng lẽ trôi qua. Đường Uyển thỉnh thoảng đến trường một chuyến, hôm đó, cô cùng Hứa Thanh Phong tiễn một bệnh nhân xong. Đột nhiên cô thoáng thấy một đàn ông trung niên trông quen mặt, thấy , Đường Uyển lập tức nhớ ngay đến bà cụ cứ khăng khăng bác sĩ lừa tiền.

Chương 504: Nói ông chữa c.h.ế.t

Thấy sắc mặt xám xịt, Đường Uyển dự cảm chẳng lành, quả nhiên, đàn ông ngoại hình giống đến bảy tám phần phía hung hăng :

“Có bác sĩ của phòng khám ?”

“Phải.”

Người đàn ông trung niên Lỗ lão nhị khẽ gật đầu, trai là Lỗ lão đại dáng vẻ thô kệch, đang xuống Đường Uyển với vẻ bề .

“Chính cô là khám bệnh cho .”

“Anh cả, , là ông bác sĩ bên trong cơ.”

Lỗ lão nhị giải thích, mắt đỏ hoe, rõ ràng là mới xong.

“Xin hỏi chuyện gì ạ?”

Đường Uyển nhận sự việc nên cố ý cao giọng để nhắc nhở Hứa Thanh Phong ở bên trong phòng khám.

“Chuyện gì , bác sĩ bệnh viện các chữa c.h.ế.t ! tìm các tính sổ!”

Lỗ lão đại thô bạo đẩy cửa phòng khám , Đường Uyển cản nhưng cản nổi. Người cùng họ khá đông, lúc đều chắn phía .

Hứa Thanh Phong đang lách trong phòng khẽ ngước mắt, ông thản nhiên đặt b.út xuống.

“Tiểu Đường.”

“Thầy ơi, họ bà cụ đến khám bệnh chỗ thầy đây qua đời ạ.”

Đường Uyển dùng từ ngữ chuẩn xác, nhớ những lời bà cụ đó từng , Đường Uyển đoán chắc chắn là do vấn đề của chính bà cụ. Thầy Hứa khám bệnh giỏi, thường sẽ sai sót.

“Chính ông chữa c.h.ế.t ?”

Lỗ lão đại Hứa Thanh Phong với ánh mắt thiện cảm, nếu Đường Uyển cản , lẽ động tay động chân .

“Lúc đưa đến khám, giờ xem rốt cuộc tình hình là thế nào, t.h.u.ố.c kê bà uống .”

Hứa Thanh Phong bình tĩnh chỉ Lỗ lão nhị phía , đàn ông còn đưa già đến bệnh viện thì chắc hẳn cũng chút lòng hiếu thảo.

Quả nhiên, Lỗ lão nhị mang theo vẻ đau buồn pha lẫn giận dữ: “Lời bác sĩ đều ghi nhớ cả. Cho nên ngày nào cũng cho uống t.h.u.ố.c đúng giờ, bỏ bữa nào, nhưng chính vì uống t.h.u.ố.c của ông mà mới đột ngột qua đời!”

“Tại nghĩ là vì uống t.h.u.ố.c của mà bà mất, chứng bệnh của bà tỉ lệ phát bệnh đột ngột cao. Hay là thấy bà uống t.h.u.ố.c xong là phát bệnh ngay?”

Hứa Thanh Phong nghiên cứu kỹ về căn bệnh , tự nhiên sự việc sẽ khớp với những gì .

“Mẹ c.h.ế.t mà ông còn chối cãi!”

Lỗ lão đại phẫn nộ: “Nếu ông cho chúng một lời giải thích, bây giờ sẽ khiêng xác tới đây.”

Loading...