Số tiền đó nhiều, đối với Đường Uyển và Lữ Lâm mà thì lẽ chẳng đáng là bao. với Hoa Ni, tiền nếu tiết kiệm chút vẫn thể dư một ít, khi nhận tiền, nụ môi chị bao giờ tắt.
“Vương Bình vẻ dễ gần, nhưng vẫn nên chú ý cô một chút.”
Lữ Lâm bụng nhắc nhở Hoa Ni, cái điệu bộ lúc nãy của cô thực chất cũng là đang vỗ mặt Vương Bình. Chu Thiến ngơ ngác: “Vương Bình hơn em gái cô nhiều mà, ít nhất cũng dịu dàng hơn, giống Vương An, ngang ngược hết sức.”
“Dù cũng là chị em.”
Đường Uyển chỉ một câu đầy ẩn ý như , chuyện cụ thể cô cũng tiện nhiều. Hoa Ni nhận lời nhắc nhở đầy thiện chí của hai thì khẽ gật đầu :
“Cảm ơn nhắc nhở, chỉ là thấy giường giường cũng chẳng khác gì , còn năm đồng bạc, họ nhạo thì cứ để họ .”
Chị xuất nghèo khó, nhà già trẻ nhỏ, tiền đối với chị thực sự hề nhỏ. Thấy chị để tâm, Đường Uyển và Lữ Lâm cũng thêm gì nữa, mấy họ xếp hàng lấy cơm.
Cơm nước trong căng tin cũng t.ử tế, Đường Uyển lấy một phần khoai tây hầm thịt và một phần rau xanh. Vừa xuống, cô thấy Hoa Ni đối diện tuy đang vui nhưng chỉ mua một cái bánh bao, ăn kèm với dưa muối chị mang từ nhà . Chị c.ắ.n từng miếng bánh bao thật lớn, cứ như thể đang ăn cao lương mỹ vị, ăn ngon lành.
“Vừa nhận tiền ăn cái gì ngon một chút?”
Chu Thiến hiểu lắm tại Hoa Ni tiết kiệm đến thế, Đường Uyển và Lữ Lâm thì hỏi, thực đều thể đoán .
“Mình nhà, một chồng việc tính điểm công nuôi con khá vất vả, tiết kiệm chút tiền gửi về để con ăn ngon hơn một chút.”
Hoa Ni ánh mắt rạng rỡ, dường như tràn đầy hy vọng cuộc sống tương lai.
“Nuôi con áp lực lớn thế cơ .”
Chu Thiến trải qua những chuyện nên hiểu lắm, nhưng tự dưng cô chẳng còn mong đợi gì việc kết hôn nữa. Cô ăn cơm thật nhanh, khiến Hoa Ni chút ngưỡng mộ, mục tiêu của chị là thể cùng các con ăn cơm thật ngon lành thế mà cần lo nghĩ gì hết.
“Sức ăn của nhỏ, chỗ thức ăn cũng ăn hết , Hoa Ni ăn cùng nhé.”
Đường Uyển dùng bát nhỏ sớt một ít thức ăn đặt mặt Hoa Ni, cô đúng là ăn nhiều thật. Cái dày của cô sớm đồ ăn trong gian nuôi cho kén chọn , nên Đường Uyển ăn uống bên ngoài thường ăn quá nhiều.
Hoa Ni tưởng Đường Uyển thương nên chút ngại ngùng :
“Cảm ơn bạn, nhưng ăn thế là đủ .”
Tuy no nhưng cũng chẳng đến mức c.h.ế.t đói.
“Ăn cùng một ít .”
Lữ Lâm cũng sớt một ít thịt xào của sang: “Tớ chứng cho Uyển Uyển nhé. Bình thường ăn ít lắm, vì bảo giữ dáng, nên đừng áp lực quá.”
“Hả?”
Hoa Ni chút khó hiểu, nghiêng đầu hỏi: “Béo một chút ?”
Trong mắt những thời đại , béo một chút là phúc, chứng tỏ điều kiện gia đình khá giả. Những điều kiện , ăn uống kham khổ béo cũng chẳng béo nổi, béo cũng chỉ là béo bệu mà thôi.
“Béo quá vận động thuận tiện .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-vo-quan-nhan-xinh-dep-vet-sach-tai-san-ke-thu-de-nuoi-con/chuong-611.html.]
Đường Uyển tìm một cái cớ, mấy họ ăn cơm, Hoa Ni cũng chấp nhận lòng của họ. Chị thầm ghi nhớ lòng , đây đều là những quý nhân con đường học tập của chị.
Khi Đường Uyển ăn gần xong thì cặp chị em Vương An và Vương Bình bưng khay cơm tới. Vương Bình lúc nào trông cũng vẻ yếu đuối, cô thẳng xuống cạnh Chu Thiến.
“Mọi đều sắp ăn xong cơ .”
“Không chứ? Lúc nãy cho chị năm đồng mà? Sao ăn uống thanh đạm thế .”
Vương An xuống, ánh mắt rơi cái bát mặt Hoa Ni, đại khái là vì lúc nãy Hoa Ni cô mất mặt nên cô cố ý. Thấy Hoa Ni múc một bát canh củ cải miễn phí để uống, ánh mắt Vương An càng thêm khinh bỉ.
“Đồng chí Vương An, bạn tôn trọng là gì ?”
Lữ Lâm nhịn nổi nữa, cái miệng của Vương An chuyện thực sự quá khó .
Chương 491: Nhuyễn Nhuyễn là bạn chung của các cháu
“Xin , là An An cách chuyện.”
Vương Bình Vương An, Lữ Lâm bực đáp:
“Sao thế, kẻ đ.ấ.m xoa , sai là cô , bạn xin cái gì chứ?”
“Bạn gì mà hung dữ thế, chị sai gì , chị chỉ lo cho thôi.”
Vương An thấy Lữ Lâm Vương Bình như thì lập tức tức giận, mắt thấy hai sắp cãi đến nơi, Hoa Ni trực tiếp lên tiếng:
“Mọi đừng vì chuyện của mà cãi .”
Nói xong chị sang Vương An: “ , gia cảnh nhà , nên tiết kiệm tiền một chút, xin hỏi chuyện ảnh hưởng gì đến các bạn ?”
Tuy tính tình chị hiền lành nhưng nghĩa là dễ bắt nạt như . Câu hỏi Vương An nghẹn lời, cô bực dọc: “Bạn dùng thế nào thì dùng thôi. chẳng qua là sợ cái mùi nghèo hèn bạn ám thôi, chứ chẳng ý gì khác.”
“An An!”
Vương Bình vẻ tủi gọi giật Vương An : “Chúng đều ở chung một phòng, em đừng lời khó quá.”
“Em , chị.”
Vương An hừ nhẹ một tiếng, cuối cùng cũng chịu thôi cái kiểu ăn thối tha, Đường Uyển dậy cầm lấy bát đũa của . Ba Lữ Lâm và Chu Thiến cũng đồng thời cầm bát đũa rời , rõ ràng là định tiếp tục trò chuyện với chị em Vương An.
Đợi , chỉ còn hai , Vương An khá tức giận : “Họ ý gì chứ? Coi thường hai chị em ?”
“Thôi nào, em chấp nhặt với họ gì, nhiệm vụ chính của chúng là đến đây để học tập.”
Vương Bình dùng giọng điệu dịu dàng an ủi Vương An, Vương An phục : “Chị, chỉ chị là tính tình nhất, em sẽ để họ bắt nạt chị .”
“Nhịn một chút là qua thôi.”
Lời của Vương Bình cứ như thể nhóm Đường Uyển từng bắt nạt cô , thế mà Vương An tán đồng. Nếu Đường Uyển mà thấy chắc chắn sẽ cạn lời, nhưng lúc cô tách khỏi nhóm Lữ Lâm.
Nghe bảo Đường Uyển ở ký túc xá, Hoa Ni và Chu Thiến đều sững sờ, Hoa Ni càng kinh ngạc hỏi: