Thập Niên 70: Vợ Quân Nhân Xinh Đẹp Vét Sạch Tài Sản Kẻ Thù Để Nuôi Con - Chương 605

Cập nhật lúc: 2026-01-03 03:18:10
Lượt xem: 7

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AKUALKemA1

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Sợ những thấy nhà Đường Uyển đàn ông mà bắt nạt, Lữ Lâm cố ý như .

“Người nãy đưa chúng đến là đồng đội của chồng chúng , đơn vị đóng quân ngay gần đây thôi ạ.”

Ngụ ý là chúng dễ chọc . Quả nhiên mấy bà thím hai với ánh mắt ngạc nhiên chấn động.

“Các cô là sinh viên đại học mới thi đỗ ? Thế thì giỏi quá .”

con cái lớn thế mà các cô vẫn học cơ ?”

“Chồng là bộ đội đấy nhé, đừng mà dây , bà nhỏ thôi.”

“……”

Mọi xì xào bàn tán, Đường Uyển chỉ tươi pha cho mỗi một bát nước đường. Lần thì ai nấy đều khẳng định điều kiện nhà Đường Uyển khá giả. Bởi vì nước đường vốn để tiếp khách quý trong nhà, mà họ chỉ là hàng xóm láng giềng thôi.

Sau một hồi bận rộn, Đường Uyển mỉm tiễn khách: “Các bác các chị ạ, chúng em mới chân ướt chân ráo đến đây. Sau mong giúp đỡ lẫn . Có điều chúng em dọn đến, trong nhà chẳng đồ đạc gì, nên định ngoài dạo một chút, thời gian chúng tụ họp nhé.”

, những khác tự nhiên chẳng thể mặt dày ở , ai nấy uống xong bát nước đường đều hớn hở về. Lữ Lâm giơ ngón tay cái với Đường Uyển: “Tớ họ cho nhức hết cả đầu.”

“Tớ lừa họ . Cậu xem còn thiếu gì nữa ? Chúng ngoài kiếm cái gì ăn sắm thêm ít đồ dùng sinh hoạt.”

Mới đến Kinh Đô, Đường Uyển định dẫn bọn trẻ ngoài ăn một bữa.

“Cũng , đồ tớ mang theo đúng là đủ thật.”

Thế là Lữ Lâm và Đường Uyển dẫn theo bọn trẻ, khóa kỹ cổng viện mua sắm. Mới đến Kinh Đô, đối với Tiểu Diễn và Dao Nhi thì đây là một nơi đầy mới mẻ, hai đứa nhỏ đến hoa cả mắt. Ngay cả lớn như Lữ Lâm mắt cũng ngừng đảo qua đảo .

“Uyển Uyển, đằng tiệm vịt ? Tớ vịt bên ngon đặc biệt luôn!”

Lữ Lâm bỗng phấn khích chỉ một cái biển hiệu lớn cách đó xa, kìm mà nuốt nước miếng.

“Mẹ ơi, vịt là gì ạ, ngon ?”

Dao Nhi chớp chớp đôi mắt to, rõ ràng là thử, nhưng cô bé vẫn ngoan ngoãn đợi Đường Uyển quyết định. Ngay cả Tiểu Diễn dường như cũng chút tò mò.

“Được thôi, bữa đầu tiên hôm nay chúng sẽ nếm thử đặc sản Kinh Đô!”

Đường Uyển ba khuôn mặt đang sốt sắng y hệt , khỏi dở dở . Quả nhiên, đồ ăn ngon thì dù là lớn trẻ con cũng đều như cả. Đường Uyển dắt Tiểu Diễn, Lữ Lâm dắt Dao Nhi, bốn bước tiệm vịt .

Tiệm khá đông khách, tuy vịt đối với nhiều là món xa xỉ, nhưng ở thủ đô thiếu những điều kiện . Lữ Lâm dắt Dao Nhi nhanh ch.óng tìm một chỗ xuống, còn vẫy tay gọi Đường Uyển và Tiểu Diễn.

“Uyển Uyển, bên .”

“Mọi cứ , tớ gọi vịt .”

Đường Uyển dậy bước lên phía , lúc xếp hàng mới để ý thấy phiếu vịt mới mua . Cô theo bản năng lấy tập phiếu mà Tần Học nhét tay lúc nãy . Vốn tưởng hôm nay đổi chỗ khác ăn, ngờ trong đó thực sự phiếu vịt . Người đồng đội của Lục Hoài Cảnh đúng là suy tính vô cùng chu đáo.

Một con vịt giá chín đồng, Đường Uyển còn gọi thêm bốn bát canh xương vịt cỡ . Một bát bốn hào, tổng cộng hết mười đồng hai hào. Trả tiền xong, Đường Uyển nhận thẻ , đợi một lát thì vịt của cô xong. Lúc Đường Uyển bưng vịt chỗ thì thấy Dao Nhi đang trò chuyện vui vẻ với một cô bé tầm tuổi .

Chương 486

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-vo-quan-nhan-xinh-dep-vet-sach-tai-san-ke-thu-de-nuoi-con/chuong-605.html.]

“Đây là tớ!”

Dao Nhi thấy Đường Uyển tới, liền hào hứng giới thiệu Đường Uyển với bạn mới quen.

“Mẹ ơi, đây là bạn Nhuyễn Nhuyễn.”

“Cháu chào bác ạ.”

Cô bé Nhuyễn Nhuyễn buộc hai b.í.m tóc nhỏ, mặc chiếc váy xinh xắn, ngay một cô bé bố hết mực cưng chiều.

“Chào cháu.”

Đường Uyển cũng kiên nhẫn với trẻ nhỏ, huống hồ cô bé và Dao Nhi dường như hợp duyên . Chỉ là thấy nhà của cô bé .

“Nhuyễn Nhuyễn, ăn cùng nhé.”

Đường Uyển bày vịt , Dao Nhi cũng phấn khởi mời Nhuyễn Nhuyễn: “Nhuyễn Nhuyễn ơi, tớ mời bạn ăn nhé.”

“Tớ cảm ơn bạn nhé Dao Nhi.”

Nhuyễn Nhuyễn giáo d.ụ.c, hề đưa tay lấy vịt Đường Uyển đưa cho, cũng chính lúc , cô bé đàn ông phía xa mà mắt sáng rực lên.

“Bố cháu đến ạ.”

“Nhuyễn Nhuyễn.”

Bố của Nhuyễn Nhuyễn là một đàn ông khá cao lớn, đeo một cặp kính gọng bạc, trông giống một học giả. Trong tay ôm một gói giấy dầu, đại khái là con vịt mới mua xong. Nhuyễn Nhuyễn vui vẻ giới thiệu Dao Nhi cho bố , Đường Uyển và Lữ Lâm chỉ mỉm gật đầu chào hỏi.

“Các bạn nhỏ đáng yêu.”

Bố Nhuyễn Nhuyễn với Đường Uyển như , đó dẫn Nhuyễn Nhuyễn rời . Đường Uyển cũng chỉ coi đây là một chuyện nhỏ ngẫu nhiên.

“Chà, vịt thơm thật đấy.”

Tâm trí của cô nàng ham ăn Lữ Lâm vịt thu hút mất . Đường Uyển dở dở : “Cậu xem, cứ như trẻ con , ăn lúc còn nóng .”

Cô cuốn cho Dao Nhi và Tiểu Diễn mỗi đứa một miếng vịt , Lữ Lâm đầy vẻ lạ lẫm.

“Uyển Uyển, cái gì cũng thế, đời thứ gì ?”

Động tác của Đường Uyển thuần thục cứ như thể ăn vịt nhiều .

“Tất nhiên là nhiều thứ tớ chứ.”

Đường Uyển khẽ giật khóe miệng cạn lời: “Lúc nãy tớ mua vịt , thấy họ đều ăn như thế nên bắt chước thôi. Mọi nếu ăn quen thì cứ ăn theo ý .”

“Ăn quen ạ, ngon lắm .”

Dao Nhi nghiêng cái đầu nhỏ, hai cái má phúng phính phập phồng như một chú chuột túi đáng yêu. Ngược Tiểu Diễn giọng khẽ: “Mẹ ơi, bạn Nhuyễn Nhuyễn lúc nãy ở ngay cái ngõ bên cạnh ngõ nhà đấy ạ. Bạn học ở trường tiểu học ngõ Đinh Hương, con và Dao Nhi thể đến đó học, thuận tiện.”

Đứa trẻ đặc biệt thông minh, lúc nãy khi Dao Nhi và Nhuyễn Nhuyễn tán gẫu, ngóng những thông tin .

Loading...