Thập Niên 70: Vợ Quân Nhân Xinh Đẹp Vét Sạch Tài Sản Kẻ Thù Để Nuôi Con - Chương 598

Cập nhật lúc: 2026-01-02 16:58:56
Lượt xem: 5

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/LgoR7uFk7

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Hai trò chuyện một lát cho Lữ Lâm yên tâm, Đường Uyển mới đạp xe đạp định bụng lên thành phố một chuyến. Sắp rời , dù cũng chào hỏi những quen một tiếng, đặc biệt là Lan Hoa.

Lúc Đường Uyển mua ít đồ ăn vặt đến nơi, Lan Hoa vẫn tan học, bà Chu đang trồng rau ở mảnh đất tự túc. Thấy Đường Uyển, bà vội bỏ cái cuốc tay xuống: “Đường nhỏ, cháu đến đây?”

“Bà ạ, thời gian tới chắc cháu rời khỏi đây , cháu thủ đô học đại học nên thường xuyên đến thăm bà và em .”

Đường Uyển rõ ý định, bà Chu vô cùng mừng cho cô, tin cô đỗ đại học thì rạng rỡ đến mức thấy mặt trời : “Đi học đại học là chuyện mà, bà bảo Lan Hoa học tập cháu nhiều hơn mới .”

Lan Hoa tan học muộn, Đường Uyển trò chuyện với bà Chu một lúc, thăm vợ chồng Từ Hà mà ghé qua xưởng đường đỏ thăm Trương Xuân Lệ. Hai vốn quan hệ , cô sợ Trương Xuân Lệ đến tìm về , nên đích thông báo một tiếng.

Vừa đến xưởng đường, Trương Xuân Lệ đang địu con , Đường Uyển nhờ gọi hộ đợi một lúc. Cũng đúng lúc , cô tình cờ gặp Lục Hoài Mai. Bụng cô lớn, lúc đang bước một cách khó khăn. Thấy Đường Uyển, biểu cảm của cô chút tự nhiên: “Sao chị đến đây?”

Chương 480

“Đi ngang qua thôi.”

Đường Uyển và Lục Hoài Mai cũng thiết gì, chỉ đôi chân phù nề của cô , thầm nghĩ chắc cũng sắp đến ngày dự sinh .

“Hiện giờ sống .” Lục Hoài Mai để Đường Uyển xem trò của nên bướng bỉnh như .

Đường Uyển cũng vạch trần cô : “Ừm, sống .”

Quần áo của cô vẫn là kiểu cũ kỹ, mặc trông vặn. Giờ ngoài dạo lâu như mà chẳng ai trông nom, thế mà gọi là sống ? Sợ Đường Uyển thêm gì nữa, Lục Hoài Mai vịnh cầu thang từ từ lên lầu, nhanh đó lầu truyền đến một trận tranh cãi.

Đường Uyển loáng thoáng tiếng Lục Hoài Mai đang mắng Lý Khuê. May mà lúc Trương Xuân Lệ tới, cô nàng cạn lời tặc lưỡi: “Nhà họ cứ ba ngày một trận nhẹ năm ngày một trận nặng như thế, quen hết .”

“Nhà họ đúng là một mớ bòng bong thật.” Nhìn dáng khom xuống của Trương Xuân Lệ, Đường Uyển khá xót xa: “ nhà giúp trông con ? Sao địu con thế ?”

“Mấy ngày nay đều bận, con bé giờ cũng lớn hơn chút , ngoan nữa nên tớ địu cùng luôn.” Trương Xuân Lệ rạng rỡ, cô việc ở văn phòng xưởng đường nên cũng quá mệt, đưa con theo cũng chẳng ai gì.

Đường Uyển nhắc đến chuyện sắp rời , Trương Xuân Lệ kinh ngạc trợn tròn mắt: “Cậu đỗ đại học thật ?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-vo-quan-nhan-xinh-dep-vet-sach-tai-san-ke-thu-de-nuoi-con/chuong-598.html.]

Cô cũng về chuyện khôi phục thi đại học, lúc đó chỉ thôi chứ để tâm lắm. Không ngờ cô bạn Đường Uyển của đỗ trường y thật.

thế, nhất định thư cho tớ thường xuyên đấy nhé.” Đường Uyển trêu chọc, Trương Xuân Lệ lườm cô một cái: “Chuyện đó là đương nhiên , chúng là bạn nhất của mà.”

Đường Uyển và Trương Xuân Lệ trò chuyện lâu, cô còn đang trong giờ việc nên Đường Uyển nhanh ch.óng chào tạm biệt. Lúc rời , Đường Uyển mang máng tiếng hét của Lục Hoài Mai lầu, đó Lý Khuê hớt hải chạy xuống. Thấy Đường Uyển, con bé sợ đến mức mặt cắt còn giọt m.á.u, Đường Uyển nhíu mày: “Có chuyện gì thế?”

“Cháu thấy cô chảy m.á.u , liên quan đến cháu , tự dưng cô kêu đau bụng đấy.” Lý Khuê dù tuổi còn nhỏ, cứ ngỡ là do Lục Hoài Mai tức phát điên.

“Thế thì chắc chắn là cô sắp sinh , cháu xưởng gọi bố .” Đường Uyển phản ứng nhanh, quả nhiên một lát thấy mấy khiêng Lục Hoài Mai xuống.

Bà già nhà họ Lý vẫn coi trọng đứa cháu trong bụng Lục Hoài Mai, lúc kiễng đôi chân nhỏ sốt sắng : “Nhanh lên, nó sắp đẻ , kéo dài, để lâu là đứa bé thông minh .”

Lục Hoài Mai đau đến mức , thoáng thấy Đường Uyển đang cách đó xa, cô yếu ớt gọi một tiếng: “Chị dâu ba.”

Sắp sinh con , tính mạng ngàn cân treo sợi tóc mà bên cạnh lấy một , Lục Hoài Mai thấy sợ hãi. Lúc mới nhận tầm quan trọng của nhà ngoại.

Đường Uyển thở dài, nghĩ đến lời hứa với bà Vương Đại Ni, thời khắc liên quan đến mạng sống của Lục Hoài Mai, cô cũng nỡ khoanh tay . Thế là Đường Uyển theo họ đến bệnh viện.

May mà bệnh viện ở ngay bên cạnh, xa lắm. Lục Hoài Mai m.a.n.g t.h.a.i đôi nên rủi ro khi sinh dĩ nhiên là lớn hơn. Cô đưa trực tiếp phòng sinh. Bà già họ Lý ngoài cửa chắp tay cầu khẩn: “Bồ Tát phù hộ, nhất định cho con một đứa cháu đích tôn béo nhé.”

Bên trong truyền tiếng gào thét của Lục Hoài Mai, cô y tá nhỏ bước bảo: “Người nhà mua chút gì đó cho sản phụ ăn , nếu còn sức mà rặn .”

“Được, ngay đây.” Chuyện thì bà già họ Lý tích cực, dù cũng đang đợi bế cháu nội. Bà chạy nhanh, những khiêng Lục Hoài Mai đến cũng xin phép về, Đường Uyển lượt lời cảm ơn.

Chẳng mấy chốc cửa phòng sinh chỉ còn đợi, may mà Lý Minh Phổ và Lý Khuê cũng nhanh ch.óng đến nơi. Thấy Đường Uyển, Lý Minh Phổ cố nặn một nụ : “Chị dâu ba.”

“Ừ.” Đường Uyển khẽ gật đầu, thái độ chút thờ ơ, nhưng lúc sự chú ý của Lý Minh Phổ đều dồn phòng sinh nên để ý đến điều đó.

Ngược là Lý Khuê, đứa trẻ lo lắng bóp c.h.ặ.t đôi bàn tay, biểu cảm rầu rĩ. Lúc bà già họ Lý xách sủi cảo về, tranh thủ lúc bà đang chuyện với Lý Minh Phổ, Lý Khuê lặng lẽ lưng Đường Uyển hỏi: “Thật sự liên quan đến cháu ạ?”

“Cháu đẩy cô ?” Đường Uyển Lý Khuê, cô xoáy mắt con bé như thấu hiểu chuyện.

Lý Khuê khẽ lắc đầu: “Dạ , nhưng cháu đúng là cãi .” Cho nên con bé mới sợ là vì mà Lục Hoài Mai mới nổi trận lôi đình. Tuy con bé thích kế nhưng cũng hại .

Loading...