Thập Niên 70: Vợ Quân Nhân Xinh Đẹp Vét Sạch Tài Sản Kẻ Thù Để Nuôi Con - Chương 588

Cập nhật lúc: 2026-01-02 16:52:18
Lượt xem: 11

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AKUALKemA1

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Mọi năm đều sẽ mang đến chỗ chị Đao một ít, năm nay cũng ngoại lệ.

Đợi đến khi Đường Uyển cải trang xong xuôi, tới nơi quen thuộc thì tiếp đón cô thế mà đổi .

“Tìm chị Đao ?”

Người nọ cũng lấy lạ, chỉ tay về phía sân nhỏ cách đó xa : “Chị chuyển , cô qua bên mà hỏi.”

“Vâng, cảm ơn .”

Đường Uyển khá bất ngờ, vác bao tải thêm một đoạn nữa mới gõ cửa sân.

Lần mở cửa là Hà Mân, chính là yêu nhỏ mà đây chị Đao tìm . Cậu khi lộ răng khểnh, khuôn mặt rạng rỡ như ánh mặt trời. Chỉ là khi thấy bao tải trong tay Đường Uyển, sắc mặt cho lắm.

“Ai thế?”

Giọng của chị Đao từ trong nhà truyền , Hà Mân lúc mới bất lực :

“Là khách quen của chị.”

“Chị Đao.”

Đường Uyển hướng bên trong gọi một tiếng, lúc Hà Mân nghiêng , cô vội vàng vác bao tải trong.

Vừa thấy chị Đao, Đường Uyển sững sờ!

Chị Đao vốn dĩ đầy vẻ nữ cường , lúc đang vác cái bụng lớn, ghế bập bênh ăn trái cây. Thấy Đường Uyển, chị đặt đĩa quýt đang bưng tay xuống bàn, mấy múi quýt đó rõ ràng là đặc biệt bóc sẵn cho chị.

“Lão Đường, lâu gặp nhỉ?”

“Một thời gian gặp, hai thế mà chuyển nhà .”

Đường Uyển cũng ngạc nhiên, dạo gần đây mải mê chuyện thi đại học, cô mấy khi tới tìm chị Đao.

“Hà Hà, rót chút cho lão Đường .”

Chị Đao dùng giọng điệu dịu dàng sai bảo Hà Mân, Hà Mân cũng giận, chỉ nhẹ nhàng :

“Đừng quên những gì chị hứa với em là .”

“Chị mà.”

Chị Đao lúc nào còn dáng vẻ oai phong lẫm liệt như , Đường Uyển suýt nữa thì tưởng đây là chị em sinh đôi của chị Đao.

“Chị Đao, gần đây em ít đồ, định bụng mang qua cho chị.”

Đường Uyển tâm trí quan tâm đến đời tư của chị Đao, trực tiếp thẳng chủ đề chính, kết quả chị Đao oán hận :

“Lão Đường , cô cũng thấy đấy, cái đàn ông nhỏ nhà chị cái tính lớn lắm. Chị chuyển nhà chẳng vì gì khác, chính là vì cho chị cái nghề đó nữa. Dạo bên cũng thả lỏng, nhiều đến chợ đen nữa , những năm nay chị tích cóp cũng ít, nên định gác kiếm luôn.”

Đường Uyển: !!!

Chị đại chơi hệ tình trẻ thế mà gác kiếm ! Xem sức hút của em nhỏ nha. Đường Uyển kinh ngạc đờ tại chỗ, đại não suýt nữa thì kịp phản ứng. Đợi đến khi lấy tinh thần, cô : “Lựa chọn của chị cũng sai .”

Thi đại học khôi phục , cũng thể tự do mua bán, chị Đao lúc rút lui là sáng suốt. Chỉ là cô sắp mất một kênh tiêu thụ hàng hóa . mà nếu cô học, e là cũng chẳng cơ hội tới đây, hiện giờ cô cũng thiếu tiền. Nghĩ , Đường Uyển cũng tiêu tan ý định tiếp tục đến chợ đen.

Chương 472

“Lão Đường, nguồn hàng của cô định nhất, đầy tiếp quản đấy, để chị giới thiệu cho cô một nhé.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-vo-quan-nhan-xinh-dep-vet-sach-tai-san-ke-thu-de-nuoi-con/chuong-588.html.]

Chị Đao mấy gặp khủng hoảng đều nhờ Đường Uyển giải quyết, nên chị định đ.á.n.h mất một bạn như Đường Uyển.

“Thôi cần ạ.”

Đường Uyển cũng : “Người nhà em cũng đồng ý cho em cứ chạy tới đây mãi. Nếu chị Đao chọn rút lui , em cũng bớt tới là hơn.”

“Ra là .”

Chị Đao đầy vẻ tiếc nuối, lúc Hà Mân từ trong nhà , khẽ hừ một tiếng.

“Em thấy chị Đao còn luyến tiếc lắm, là chị tái xuất giang hồ ? Dù chị lợi hại như thế, cũng chẳng ai chị .”

“Hà Hà em cái gì chứ, nếu vì cuộc sống ép buộc thì ai mạo hiểm chứ. Nếu chúng thể sống những ngày tháng bình yên, dĩ nhiên chị sẽ cái nghề liều mạng đó nữa .”

Chị Đao vội vàng nở một nụ , ánh mắt thèm thuồng rơi bao tải chân Đường Uyển.

“Lão Đường, cô mang theo những gì thế, dạo chị thèm ăn dữ dội, đúng lúc mua một ít.”

Chị nhượng hết việc ăn, hiện giờ còn nhiều kênh đưa hàng tới, ngay cả ăn chút gì cũng để Hà Mân cửa hàng cung ứng mà tranh cướp. Thấy mắt chị sáng rực lên, Hà Mân chút cạn lời: “Một chị mà ăn hết bao nhiêu đồ thế ?”

“Sắp Tết mà, đúng lúc nhà vẫn sắm sửa Tết nhất gì.”

Cái nụ đó của chị Đao Đường Uyển thấy khó , cô mở bao tải , để lộ năm mươi cân thịt lợn bên trong. Cùng với một thứ lặt vặt thể dùng đến trong dịp Tết như đường đỏ, bột mì...

“Lấy hết, nhà chị lấy sạch!”

Cái dáng vẻ bá khí của chị Đao suýt chút nữa thì trùng khớp với hình ảnh , mặt Hà Mân đen .

“Đao Đao.”

Đường Uyển: ...

Phải chút sến súa quá đấy.

“Hà Hà, bạn bè nhà đông, dùng đến hết mà.”

Chị Đao kéo cánh tay nũng nịu: “Sau lão Đường cũng gác kiếm , chúng cũng chẳng mua hàng thế .”

“Được , theo chị cuối thôi đấy.”

Hà Mân rốt cuộc cũng chiều chị Đao một , Đường Uyển mơ màng nhận lấy tiền và phiếu thanh toán. Lúc rời , chị Đao xoa bụng, dịu dàng :

“Lão Đường, cô tiện để địa chỉ liên lạc ? Có lẽ một thời gian nữa chị cũng ở đây nữa.”

Nếu còn một việc xử lý xong, lẽ chị Đao rời từ lâu . Chị chắc chắn sẽ sớm đoạn tuyệt với quá khứ.

“Vâng.”

Lần Đường Uyển từ chối, đây họ đều liên lạc đơn tuyến, hiện giờ cả hai đều nghề nữa, giữ liên lạc cũng là chuyện bình thường. Thế nên khi Đường Uyển xuống địa chỉ của , chị Đao sửng sốt.

“Chị nhầm chứ, đây là đại đội ?”

“Vâng, chị Đao, em là vợ lính.”

Đường Uyển chút ngại ngùng : “Thế nên chuyện của chúng thể để đàn ông nhà em , chị hiểu mà đúng ?”

“Chị hiểu, chị hiểu chứ.”

Chị Đao dường như đặc biệt đồng cảm, thần sắc Đường Uyển đầy vẻ bất lực, lúc cô rời , chị Đao vẫn còn vẫy tay.

Loading...