Là nhóm Lục Thanh, bọn họ lúc cũng đang xếp hàng, Lục Thanh vẫy tay điên cuồng.
“Ừm, vội, các bạn cứ báo danh .”
Đường Uyển tinh mắt liếc thấy nhóm Triệu Huy, cô thiết với họ lắm nên qua đó xếp hàng cùng Lục Thanh. Lục Thanh cũng hiểu ý, nhóm bọn họ cầm sách chờ đợi.
Đợi thưa một chút, Lữ Lâm mới kéo Đường Uyển hàng, lúc Lục Thanh báo danh xong .
“Bác sĩ Đường, chúng về đại đội nhé.”
“Được, hẹn gặp .”
Đường Uyển vẫy tay chào tạm biệt Lục Thanh, nhanh ch.óng cùng Lữ Lâm đăng ký tên . Chỉ là trong lúc bảng lảng, cô dường như thấy một bóng dáng quen thuộc đang nấp gốc cây đại thụ đằng xa.
Đợi Đường Uyển và Lữ Lâm tới, quả nhiên thấy vợ Tường Tử. Vợ Tường T.ử về đại đội Hồ Trang cắm bản hơn mười năm, giờ ngoài ba mươi tuổi. Có lẽ vì việc nhà lam lũ nên trông chị già hơn nhiều so với tuổi thật, đối diện với Đường Uyển, chị ngượng nghịu xoa hai bàn tay .
“Bác sĩ Đường.”
“Điểm báo danh sắp tan , nếu chị đăng ký thì mau .”
Đường Uyển đoán ý định của vợ Tường Tử, cô ý định suy diễn xem liệu chị bỏ chồng bỏ con .
“Cô ủng hộ tham gia thi đại học ?”
Ánh mắt vợ Tường T.ử Đường Uyển bỗng lóe lên tia sáng, Đường Uyển là đầu tiên khuyên chị từ bỏ.
“Đây là chuyện riêng của chị, một ngoài như tư cách đưa bình luận.”
Đường Uyển ở đại đội Hồ Trang lâu như , sớm thấu lòng , nên cô sẽ đưa câu trả lời khẳng định. Vạn nhất vợ Tường T.ử thực sự bỏ , nhà Tường T.ử tưởng là do cô xúi giục thì .
“Cảm ơn cô, bác sĩ Đường, cầu xin cô đừng đem chuyện cho nhà .”
Vợ Tường T.ử cũng thấy yêu cầu quá đáng, nhưng nếu nhà , nhất định sẽ cho phép chị thi.
“Hôm nay từng gặp chị.”
Đường Uyển thản nhiên , kéo Lữ Lâm luôn, vợ Tường T.ử hiểu ý của cô. Chị lấy hết can đảm, bước từ gốc cây, rảo bước chạy báo danh.
“Chị gì mà cứ lén lút như ăn trộm thế nhỉ.” Lữ Lâm thấy lạ, Đường Uyển liền kể chuyện nhà Tường T.ử cho cô .
“Chị chắc là trốn nhà đấy, sợ quen thấy nên mới cứ nấp mãi.”
Suy đoán của Đường Uyển chắc sai, Lữ Lâm chút khó hiểu: “Gia đình họ nghĩ quá lên nhỉ. Dù chị cũng sinh mấy đứa con ở nhà chồng , thể thực sự dứt áo .”
Lữ Lâm tính tình đơn giản, nhà và Hoàng Diệp đều ủng hộ cô , nên cô nhiều nỗi lo lắng như .
“Lâm Lâm , đừng bao giờ dễ dàng thử thách nhân tính.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-vo-quan-nhan-xinh-dep-vet-sach-tai-san-ke-thu-de-nuoi-con/chuong-583.html.]
Đường Uyển mỉm lắc đầu, “Đừng là chúng , ngay cả những đứa con của chị cũng chẳng thể đảm bảo chúng sẽ vì chúng mà cái nơi chim ăn đá gà ăn sỏi .”
Chương 468
“Được .”
Lữ Lâm chung quy là vợ Tường Tử, từng nếm trải cảm giác tuyệt vọng đến sụp đổ khi ở một đại đội xa lạ. Bị ép buộc lấy chồng nghĩa là chị cam tâm tình nguyện ở đây cả đời.
“Chúng về thôi, chuyện gặp chị hôm nay cứ coi như .”
Đường Uyển rước họa , nhưng nhà Tường T.ử sớm muộn gì cũng sẽ thôi. Bởi vì cái thành phố lớn, thế giới đôi khi nhỏ, lúc thi là quen cả.
Sau khi báo danh xong, cô và Lữ Lâm mới yên lòng, ngày hôm tiếp tục đến đại đội việc. Chẳng là ai mà các xã viên trong đại đội dường như đều chuyện Đường Uyển đăng ký thi đại học. Gặp Đường Uyển đường, ai cũng nhịn mà hỏi cô: “Bác sĩ Đường, cô thi đại học thật đấy ?”
“Thế thì đại đội bây giờ, cô sắp rời bỏ chúng .”
“Bác sĩ Đường, chúng đều nỡ xa cô .”
“...”
Những xã viên đều khá lương thiện, lời uyển chuyển, thực chất cũng là cầu xin Đường Uyển ở . Đường Uyển mỉm : “Mọi ở điểm thanh niên tri thức đều báo danh , chắc cũng lượng đăng ký đông thế nào. Cháu đỗ còn chừng, đừng lo lắng quá, cháu chỉ là tham gia cho thôi.”
Hôm qua cô gặp của điểm thanh niên, đoán chừng là do họ . Mặc dù cô tiết lộ chút ít với đại đội trưởng, nhưng cô thấy ông hạng lẻo mép như . Quả nhiên, cô thế, cũng phần nào yên tâm hơn.
“Cũng đúng nhỉ, dự thi đông thế , lấy lắm đại học cho các cô các học chứ, đỗ chắc chắn nhiều .”
“Bác sĩ Đường thông minh thế , chắc chắn là đỗ đúng ?”
“Thôi , cứ lo bò trắng răng, bác sĩ Đường là , nếu cô thực sự đỗ đại học thì chúng cũng nên mừng cho cô mới .”
Đại đội trưởng Hồ bỗng nhiên xuất hiện ngắt lời , “Bác sĩ Đường thì cũng sẽ bác sĩ khác cử đến. Các cứ lo vớ lo vẩn gì, chi bằng tập trung mà việc cho xong .”
Mọi đều đại đội trưởng đuổi , Đường Uyển đầy vẻ cảm kích: “Cháu cảm ơn bác.”
“Đừng khách sáo thế, cô ở đại đội lâu như , sớm coi cô như nhà .”
Đại đội trưởng hì hì, vợ ông đúng, dù Đường Uyển rời cũng đắc tội cô. Một lương thiện như cô chắc chắn vẫn sẽ nhớ đến đại đội, để chút tình nghĩa cuối cùng tan biến hết. Có đại đội trưởng ở đó, cũng dám bàn tán lung tung về Đường Uyển nữa, đó tập trung sự chú ý điểm thanh niên tri thức.
Thấy ngày thi ngày một gần, Đường Uyển cuối cùng cũng cảm nhận sự cấp bách. Buổi trưa cô thậm chí lười nấu cơm, trực tiếp lấy cơm hộp từ gian ăn, ăn xong thì Lục Thanh vội vã chạy đến.
“Bác sĩ Đường.”
“Có chuyện gì mà vội vàng thế cô?”
Đường Uyển thấy Lục Thanh chạy đến mồ hôi nhễ nhại, chắc hẳn là chuyện gấp.
“Triệu Huy cứ nhất định đòi đăng ký kết hôn với , bây giờ.”
Thời gian qua, một vài hành động ích kỷ của Triệu Huy khiến ấn tượng của Lục Thanh về trở nên tệ.