Lục Thanh với Đường Uyển nhất, những khác cũng phụ họa theo: “Biết sớm một ngày là chúng thể ôn tập sớm hơn một chút.”
“Cảm ơn cô nhé bác sĩ Đường, cô đúng là .”
“ thường xuyên thấy bác sĩ Đường ở nhà sách, là bác sĩ Đường cũng định tham gia kỳ thi đại học ?”
“...”
“Bình thường cũng chỉ mấy cuốn sách về kiến thức y học thôi.” Đường Uyển dĩ nhiên sớm tin khôi phục thi cử.
Cô mỉm : “ đúng là định tham gia kỳ thi , đối với bác sĩ chúng mà , học ở một ngôi trường y khoa danh tiếng là ước mơ cả đời. thật lòng, bao nhiêu năm động đến sách vở, chẳng thi đỗ nữa.”
Lời khiêm tốn của cô khiến cảm thấy dễ chịu, niềm vui sướng mặt vơi bớt, đó là chút lo âu.
“ , bao nhiêu năm học hành gì, chẳng còn nhớ bao nhiêu kiến thức nữa.”
“Cứ thử vận may xem , nước đến chân mới nhảy còn hơn là chuẩn gì.”
“Bác sĩ Đường ơi, cô sách giáo khoa cấp ba ở đó ? Có thể cho chúng mượn xem một chút ?”
“...”
Có thông minh nghĩ rằng Đường Uyển thạo tin như , chắc hẳn cũng cách kiếm sách. Có vài vì quá phấn khích còn đặc biệt xin nghỉ phép lên phố xem báo, dĩ nhiên cũng tìm mua sách. tìm thấy. Bây giờ ai nấy đều tin khôi phục thi đại học, sách giáo khoa trở thành thứ vô cùng quý giá, cực kỳ khó mua.
“ cũng tìm xem .”
Đường Uyển tất nhiên nhận lời ngay lập tức, nếu chẳng sẽ lộ chuyện cô từ lâu . Dù cũng mới nhận tin, việc tìm sách chút khó khăn nhưng nghĩa là tìm .
“Không , bọn cũng sẽ tìm, nếu tìm thể dùng chung với bác sĩ Đường.”
Lục Thanh tính tình , ai cũng quý mến, nhanh đó đám thanh niên tri thức tản về . Dù thi đại học nhưng cơ hội đỗ lớn, nên họ cũng chẳng dám bỏ bê công việc đồng áng. Riêng Lục Thanh thì ở . Cô nàng đắn đo mím môi, dường như mở lời thế nào.
“Đồng chí Lục gì cứ thẳng .”
Đường Uyển cô nàng chắc hẳn điều , quả nhiên Lục Thanh ngập ngừng bảo:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-vo-quan-nhan-xinh-dep-vet-sach-tai-san-ke-thu-de-nuoi-con/chuong-580.html.]
“Bác sĩ Đường, một chuyện đau đầu, thể tâm sự với cô một chút .”
“Cô .” Đường Uyển kiên nhẫn, đây Lục Thanh từng giúp cô một nên cô vẫn luôn ghi nhớ.
“ về đại đội cắm chốt cũng gần mười năm .” Lục Thanh tuổi còn nhỏ nữa, mười sáu tuổi đến đại đội Hồ Trang, năm nay hai mươi sáu.
“Bố hồi đó liên tục thư dặn nghìn vạn kết hôn đại đội, bản cũng nghĩ như thế nên mới kiên trì suốt bao nhiêu năm nay. năm nay sức khỏe bố yếu lắm, chắc ông cũng nghĩ hết hy vọng về thành phố nên mới khuyên tìm đối tượng nào đó mắt mà lấy, sợ lỡ dở đời . mới đồng ý tìm hiểu Triệu Huy, vốn định thời gian tới sẽ đăng ký kết hôn. giờ khôi phục thi đại học đắn đo quá, nhỡ chúng đều đỗ về thành phố, mà cùng một nơi thì .”
Lục Thanh vốn tính tình lương thiện, cảm thấy nếu huỵch toẹt với Triệu Huy thì thấy với quá.
“Lúc nãy , phạm vi tham gia kỳ thi rộng, ngoài thanh niên tri thức các cô thì còn bao gồm cả những nghiệp cấp ba ba khóa cũ nữa. Lại thêm những nhiều năm như , tỉ lệ trúng tuyển chắc chắn sẽ cao .”
Đường Uyển suy nghĩ một lát thẳng: “Mọi lao động đại đội bao nhiêu năm nay, chuyện cũng khó lắm. Chưa bàn đến chuyện cả hai cùng đỗ, vạn nhất chỉ một trong hai đỗ thì còn tính ?”
Nếu cả hai đều trượt thì chẳng ảnh hưởng gì, nhưng bất kể là ai đỗ, cả hai cùng đỗ, thì đó đều là một thử thách cực kỳ lớn đối với họ.
“Cho nên bác sĩ Đường cũng thấy chúng nên kết hôn lúc ?” Lục Thanh lý trí, cô và Triệu Huy kiểu yêu đương thắm thiết nhiều năm, chẳng qua là ở cạnh lâu ngày nên tặc lưỡi lấy cho bố khỏi lo thôi.
“ .” Đường Uyển khẽ gật đầu, “Lùi thời gian đăng ký là chuyện cho cả hai. Nếu tình cảm của hai chịu thử thách thì cũng thiếu gì mấy tháng , đúng ?”
“Cảm ơn cô, bác sĩ Đường.” Lục Thanh Đường Uyển thật lòng nghĩ cho , giống những khác ở điểm thanh niên tri thức. Họ lẽ sợ cô sẽ tranh mất suất đỗ nên ai nấy đều khuyên họ cứ đăng ký kết hôn như dự định. Thực cô thể cảm nhận , trong lòng Triệu Huy cũng chút do dự, dù đến đại đội mười năm cũng mong về lắm chứ.
“Thanh Thanh .” Đường Uyển gọi Lục Thanh đang định rời , “Triệu Huy là tính toán, chắc đăng ký đúng hạn . Cô đừng vội suy nghĩ của , cứ xem thế nào .”
Biết chừng Triệu Huy đang mong Lục Thanh đóng vai ác thì . Đường Uyển khá hiểu Lục Thanh, cô nàng cầu tiến, đây vẫn lén lút sách, Đường Uyển thấy khả năng đỗ của cô nàng còn cao hơn Triệu Huy nhiều. Đến lúc đó nếu Lục Thanh rời , khéo mang cái danh ruồng bỏ đàn ông.
“Vâng, cảm ơn bác sĩ Đường nghĩ cho , hiểu nên gì .” Dù thời gian đến lúc thi còn dài, Lục Thanh cứ chuẩn , còn chuyện đăng ký thì cứ xem ý của Triệu Huy thế nào.
Đợi Lục Thanh , Đường Uyển mới thu dọn đồ đạc về nhà, mới khóa cổng trạm xá xong thì đại đội trưởng Hồ tới.
“Đường nhỏ.”
“Chú ạ.” Đường Uyển vẫn tôn trọng đại đội trưởng Hồ, vì bao nhiêu năm ở đại đội ông vẫn luôn bảo vệ cô.
“Chuyện khôi phục thi đại học cháu chứ? Chú cháu cũng định tham gia thi?” Đại đội trưởng Hồ chút lo lắng, vì một bác sĩ y thuật giỏi như Đường Uyển hiếm. Nếu cô đỗ mất, đại đội ông tính đây?
“Vâng thưa chú.” Đường Uyển thẳng thắn : “Điều nuối tiếc nhất của cháu đây là học đại học, nếu thể nỗ lực thi đỗ trường y cũng coi như bù đắp tiếc nuối. Tất nhiên chú cũng đừng lo quá, cháu bao nhiêu năm nay ít sờ đến sách vở, kiến thức cấp ba chẳng còn nhớ bao nhiêu nữa.”