“Các con bớt qua với nó thôi.”
“Cái tính khí của Lý Minh Phổ thì nó chắc chắn chẳng ngày nào yên .”
Vương Đại Ni thở dài một tiếng, dù cũng là con gái , bà vẫn nén nổi những suy nghĩ vẩn vơ. bà định giúp Lục Hoài Mai, vì bà giờ Hoài Mai vẫn nhận Lý Minh Phổ đáng sợ đến nhường nào. Nó sớm muộn gì cũng sẽ hối hận thôi.
“Mẹ, đường là nó tự chọn, chúng con cũng chẳng cách nào.”
Lục Hoài Cảnh rời nhà từ nhỏ, lúc đó Lục Hoài Mai còn bé xíu, bàn về độ thiết thì Lục Hoài Cảnh và Lục Hoài Lệ xấp xỉ tuổi nên tình cảm em giữa hai hơn một chút. Còn với cả, em trai và em út, đối với Lục Hoài Cảnh mà thì phần nhạt nhòa.
“Mẹ .”
Vương Đại Ni lơ đãng đáp lời , “Cũng chẳng nó trúng cơn gió độc nào mà cứ khăng khăng đòi ở bên Lý Minh Phổ, nếu nó chọn thì còn gì nữa?”
“Mẹ ơi.”
Đường Uyển trong lòng bà dễ chịu, nên buổi tối cô đích xuống bếp mấy món ngon: sườn xào chua ngọt, gà cung bảo, còn nấu thêm cả một nồi canh cá. Cả nhà quây quần ăn bữa cơm vui vẻ, tâm trạng Vương Đại Ni mới khá hơn một chút.
lúc Lữ Lâm đến tìm Đường Uyển, giọng cô giấu nổi vẻ ngưỡng mộ.
“Uyển Uyển, dì hỏi điều chuyển về bệnh viện quân đội .”
Cô cũng ở đại đội sáu bảy năm , giờ là một bác sĩ chân đất dày dạn kinh nghiệm.
“Vậy nghĩ ?”
Đường Uyển Lữ Lâm d.a.o động, nếu cô chẳng tìm đến .
“Mình đương nhiên là về , nhưng chúng là học ngang xương, so với những từ đại học Công Nông Binh về. Thế nên dì bảo nếu về bệnh viện thì vẫn từ bác sĩ thực tập.”
Đấy là kiểu thực tập chẳng khác gì mới, với Lữ Lâm mà thì thực sự cam tâm. cứ ở mãi trạm xá đại đội cũng điều cô mong . Giờ trạm xá cũng thêm bác sĩ mới cử xuống, địa vị của Lữ Lâm trở nên khó xử. Cô đổi, cam lòng.
“Cậu còn nhớ Tuyên Trúc , giờ là t.ử đắc ý của chủ nhiệm, chắc bao lâu nữa là lên phó chủ nhiệm .”
Nếu đây Tuyên Trúc mấy chuyện thì lẽ thăng chức từ lâu.
“Nếu về thì cứ về .” Đường Uyển thở dài, “Còn nếu vẫn đắn đo thì cứ đợi thêm chút nữa.”
“Cứ đợi mãi cũng sợ già mất.”
Lòng Lữ Lâm như lửa đốt, quyết định nên mới bàn với Đường Uyển: “Dì bảo bệnh viện mấy suất đấy, cùng ? Cậu giỏi như thế, thấy nên vùi lấp ở đại đội .”
“Mình nhận học trò ở đại đội , tạm thời dạy thêm cho thằng bé ít thứ.”
Đường Uyển suy nghĩ một chút, vẫn hạ thấp giọng với cô : “Nếu tin thì một lời. Thầy bảo khả năng sắp khôi phục kỳ thi đại học , đến lúc đó chúng thi một trường đại học chính quy.”
“Thật ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-vo-quan-nhan-xinh-dep-vet-sach-tai-san-ke-thu-de-nuoi-con/chuong-573.html.]
Lữ Lâm giật , thấy Đường Uyển cẩn trọng như cũng chuyện chắc là bí mật.
“ thế, chuyện giữ kín, đừng với ai, cứ âm thầm ôn tập cho .”
Đường Uyển nghĩ chỉ còn hai mươi ngày nữa là tin tức sẽ truyền , hiện giờ chắc đang họp bàn chuyện . Nếu cô cũng chẳng báo cho Lữ Lâm sớm thế .
“Vậy về bệnh viện vội.”
Vẻ mặt Lữ Lâm chút phấn khởi, “Nếu thực sự là thế thì chúng cùng thi trường y!”
“Được thôi.”
Đường Uyển hạ giọng: “Cậu tuyệt đối đừng đ.á.n.h tiếng ngoài kẻo ảnh hưởng đến thầy . Thầy về cũng chẳng dễ dàng gì, tiết lộ tin là mạo hiểm lắm đấy, chúng lỡ việc của thầy.”
Chương 460
“Cậu yên tâm, chỉ tự xem sách thôi, với ai cả.”
Vốn dĩ Lữ Lâm còn ngưỡng mộ bọn Tuyên Trúc, giờ thì chẳng ngưỡng mộ nữa. Thành thật mà , lúc đó cô tranh thủ, chỉ là lúc đang m.a.n.g t.h.a.i chăm con nhỏ, thực đề cử đại học cũng chẳng thời gian. Giờ con lớn hơn một chút, chỉ cần thi đỗ là cô sẽ đủ thời gian.
“Ừ, đây đưa sách giáo khoa đấy, chịu khó xem .”
Đường Uyển vốn định đưa Lữ Lâm cùng, dù hai hiểu rõ gốc rễ của , nếu học một thì bạn vẫn hơn.
“Vậy từ chối dì .”
Lữ Lâm hì hì, chỉ sợ nhà hiểu cho cô , chắc thất vọng về cô lắm đây. Trước đây lúc Đường Uyển và Lữ Lâm đề cử, dì cô thấy tiếc .
Chuyện lướt qua trong lòng Đường Uyển một lượt. Buổi tối lũ trẻ ngủ say, Đường Uyển vẫn đang sách. Lục Hoài Cảnh quen với sự nỗ lực của cô nên thấy gì lạ. Anh cũng Đường Uyển kéo theo nên chăm chỉ hơn vài phần, giờ cũng chủ động cầm sách lên .
Trước khi ngủ, Đường Uyển bỗng hỏi Lục Hoài Cảnh: “Lục Hoài Cảnh, giả sử em công tác ở đó vài năm thì nghĩ ?”
“Chỉ cần cho em, đương nhiên ủng hộ.” Lục Hoài Cảnh đang cất sách , “Vợ ơi, , ủng hộ sự nghiệp của em vô điều kiện.”
Dù vợ cũng ủng hộ sự nghiệp của vô điều kiện mà.
“Vậy còn Dao Nhi và Tiểu Diễn thì đây?”
Đường Uyển lo lắng, em trai của Lục Hoài Cảnh cũng kết hôn nhưng con. Một khi con, Vương Đại Ni chắc chắn về quê. Không thể nhất bên trọng nhất bên khinh mà cứ trông nom mãi cho nhà họ .
“Trường học ký túc xá mà.” Lục Hoài Cảnh suy nghĩ : “Anh sẽ cố gắng chăm sóc chúng, nếu nhiệm vụ thì gửi chúng ký túc xá.”
Đường Uyển: ……
Trong mắt Lục Hoài Cảnh, trẻ con sáu bảy tuổi còn nhỏ nữa, hồi bằng tuổi đó thể tự lo liệu thứ .
“Nếu thể, em đưa hai đứa cùng.”
Đường Uyển nghĩ, chương trình đại học khá thoải mái, đến lúc đó cô và Lữ Lâm hai hỗ trợ lẫn , chắc cũng quá vất vả.