Thập Niên 70: Vợ Quân Nhân Xinh Đẹp Vét Sạch Tài Sản Kẻ Thù Để Nuôi Con - Chương 557

Cập nhật lúc: 2026-01-02 16:33:39
Lượt xem: 9

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/40a5rqzBvM

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Đường Uyển cũng đeo gùi định lên đại đội, khỏi cửa thì thấy Hứa Thúy Anh đang dắt mấy đứa nhỏ đợi ở đó. Rõ ràng là đang chờ cô.

“Em Uyển.”

Hứa Thúy Anh cố gắng nặn một nụ với Đường Uyển, bước nhanh về phía cô.

“Chị Thúy Anh.”

Đường Uyển khẽ gật đầu chào hỏi định luôn, ngờ Hứa Thúy Anh tiếp:

“Em Uyển , chị mấy lời với em.”

“Em đang vội , thời gian ạ.”

Đường Uyển gần như đoán Hứa Thúy Anh định gì, ngoài việc liên quan đến Lục Hoài Mai. Quả nhiên, Hứa Thúy Anh :

“Em Uyển, chị chỉ hai câu thôi, nhiều . Chẳng là tối qua khi các em nhà, chị gặp Hoài Mai, thấy con bé vẻ sống khổ sở buồn bã lắm nên trò chuyện vài câu.”

“Chị Thúy Anh, đây là việc riêng của gia đình em.”

Đường Uyển bày tỏ thái độ rõ ràng, ý bảo chị đừng xen . Khổ nỗi Hứa Thúy Anh nỡ bỏ qua những lợi lộc mà Lục Hoài Mai cho, dường như chẳng hiểu ẩn ý của Đường Uyển, chị tiếp:

“Em Uyển , chị cũng là , em xem như đây Trình Tiểu Nguyệt như thế, chồng chị còn bảo bao giờ nhận nó nữa. Kết quả chuyện qua lâu , cô em chồng chị tính tình cũng đổi chút ít, bọn họ chẳng vẫn là em ruột thịt đó .”

“Đó là chuyện của nhà chị.”

Đường Uyển hiểu ý chị diễn đạt, Hứa Thúy Anh vội vàng :

“Em Uyển, chúng đều là phận dâu, chị sợ họ trách em. Bọn họ dù cũng quan hệ huyết thống, m.á.u chảy ruột mềm, lúc em cùng họ đồng lòng nhất trí. Sau nếu họ hòa, đầu tiên họ trách cứ chính là em đấy.”

Hứa Thúy Anh lý, nhưng Đường Uyển vẫn định theo. Cô mỉm với Hứa Thúy Anh:

“Chị Thúy Anh, đây là việc nhà em, chị cẩn thận kẻo rước họa . Em còn việc, xin phép !”

Bất kể họ hòa với Lục Hoài Mai , Đường Uyển tuyệt đối sẽ chủ động hòa giải mối quan hệ của họ. Cô rời khỏi đại viện lên đại đội, hôm nay còn kiểm tra bài vở của lũ trẻ.

Thời tiết ngày càng oi bức, cô dẫn bọn trẻ chuẩn ít thổ hoắc hương. Quả nhiên, bắt đầu say nắng. May mà Đường Uyển sớm chế một ít t.h.u.ố.c giải nhiệt, đồng thời dặn dò phụ nữ trong đại đội thỉnh thoảng nấu ít canh đậu xanh để uống.

Đông Tử, đồ lớn, cũng bận rộn ngơi tay, dạo điểm mà chuyên giúp đỡ Đường Uyển ở đây. Ngay cả gia đình Hổ T.ử cũng thả cho giúp Đường Uyển.

Chỉ Hồ Tiểu Thảo là khác, việc nhà của cô bé nặng, nhà cũng chẳng hiểu cho cô bé. Thế nên cô bé vẫn xong việc nhà mới đến học, thì vô cùng áy náy.

“Thưa cô, em cũng qua giúp cô nhiều hơn, nhưng việc nhà thực sự dứt ạ.”

“Không , Đông T.ử và Hổ T.ử ở đây là , chỗ nào hiểu em nhất định hỏi ngay nhé.”

Đường Uyển nỗi khổ của cô bé nên miễn cưỡng, mà chỉ bảo cô bé nỗ lực học tập. Trong lòng Hồ Tiểu Thảo vô cùng cảm động, chỉ là ngờ nhà thể mất hết lương tâm đến mức . Mẹ Tiểu Thảo tìm đến tận nơi:

“Bác sĩ Đường, dạo trạm xá bận rộn, Tiểu Thảo nhà ngày nào cũng ở đây giúp việc, đến điểm cũng chẳng , cô nên trả ít tiền lương nhỉ?”

Chương 447

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-vo-quan-nhan-xinh-dep-vet-sach-tai-san-ke-thu-de-nuoi-con/chuong-557.html.]

“Mẹ, con đang theo cô giáo học chữ học nghề mà.”

Hồ Tiểu Thảo chút tức giận, ngờ tự ý tìm đến cửa như thế . Cô bé theo cô Đường học tập là phúc đức từ trời rơi xuống , còn đến quấy nhiễu chứ!

“Tao đang chuyện với bác sĩ Đường, đến lượt mày lên tiếng.”

Mẹ Tiểu Thảo gạt phắt Hồ Tiểu Thảo sang một bên, vẻ mặt đầy hăm hở Đường Uyển.

“Chị Tiểu Thảo , nếu chị thấy lỡ việc nhà chị thì cứ dắt Tiểu Thảo về ạ.”

Thần sắc Đường Uyển lạnh lạt, cô coi thường Tiểu Thảo, mà là mặt cô bé, nếu cô càng coi trọng Tiểu Thảo thì bà sẽ càng nước lấn tới. Quả nhiên, thái độ hững hờ của Đường Uyển Tiểu Thảo ngẩn , bà trừng mắt Hồ Tiểu Thảo một cái cháy mặt. Cái đồ tiền đồ !

Tiểu Thảo nhà ngày nào cũng giúp các hái t.h.u.ố.c mà.”

“Chị Tiểu Thảo , thu học phí là nể mặt đại đội lắm . Chị thấy ai bái sư học đạo mà dạy còn trả lương cho học trò ?”

Đường Uyển cạn lời đến cực điểm, thấy ai kỳ quặc như Tiểu Thảo.

“Mẹ.”

Hồ Tiểu Thảo cảm thấy nhục nhã vô cùng, nhưng cô bé trách cô giáo. Đều là của cô bé cả!

“Nếu cho con học thì con học nữa, đừng khó cô giáo.”

Cô bé buồn bã bổ sung thêm: “Vậy thì con thể dạy cho trai nữa. Cũng thể lời ông nội để đổi lấy nhiều sính lễ hơn, nhưng con sẽ chăm chỉ việc nhà ạ.”

Dáng vẻ thất lạc của cô bé Tiểu Thảo giật , thái độ bất cần của Đường Uyển, bà cuối cùng cũng hiểu , Hồ Tiểu Thảo cũng cũng chẳng .

“Thì cái đó...”

Mẹ Hồ Tiểu Thảo dẫu vẫn cam tâm, bà dòm dòm Đường Uyển cố ý :

ít t.h.u.ố.c say nắng , bố chồng hai hôm nay cứ bí bách lắm, sợ là trúng nắng .”

“Cô Đường hoắc hương, năm hào một phần, uống xong là đỡ ngay ạ.”

Hồ Tiểu Thảo cướp lời cả Đường Uyển, cô bé để chiếm hời. Cô giáo của cô bé , cũng lương thiện.

“Năm hào?!!!”

Mẹ Hồ Tiểu Thảo cao giọng, rõ ràng là thể tin nổi, bà lầm bầm:

“Đều là nhà cả, còn lấy tiền chứ.”

“Trạm xá là của công ạ.”

Hổ T.ử nhỏ giọng nhắc nhở, cũng ưa gì của Hồ Tiểu Thảo. Nếu quá khắc nghiệt thì Tiểu Thảo thể giống như họ, cả ngày theo cô giáo học tập .

“Có lấy ạ?”

Đường Uyển khẽ nhướng mí mắt, tiến gần tủ t.h.u.ố.c, đầu ngón tay gẩy gẩy bàn tính bàn.

“Thôi bỏ .”

Loading...