Thế nhưng chẳng một ai tiễn đưa ông cụ Hứa, mấy cô con dâu lao thẳng phòng bệnh, nào nấy nhanh tay lẹ chân lục lọi giường bệnh và tủ đồ của ông. Ông cụ cứ thế bỏ mặc ngoài hành lang, duy chỉ Hứa Nhị Cương đau đớn trông chừng.
“Không thể nào? Sao chỉ bấy nhiêu tiền thôi?!!”
“Chẳng em họ cô bảo ông già rút mấy trăm đồng ? Sao giờ chỉ mấy chục đồng thế !”
“Lại còn trong sổ tiết kiệm mấy nghìn đồng, thế mà chỉ mấy chục đồng thôi á?”
“Lão già lừa tụi t.h.ả.m quá, đồ nghèo kiết xác!”
“...”
Mấy cô con dâu tức tối giẫm lên đồ đạc của ông cụ vài cái cho bõ ghét. Dẫu là , tiền cầm trong tay bọn họ vẫn chẳng nỡ buông , ai nấy đều khư khư giấu kỹ. Thậm chí bọn họ còn lao đ.á.n.h .
“Chị dâu cả, chị tham lam như thế, mấy ngày nay đều là em chăm sóc cha, tiền đưa em!”
“Còn nữa, tiền trong sổ tiết kiệm là của , nhà lão nhị tiêu pha mất bao nhiêu tiền !”
“Lấy chia đều chứ?”
“...”
“Mấy vị nhà bệnh nhân, tiền viện phí và tiền t.h.u.ố.c của ông cụ tổng cộng là năm mươi đồng, phiền các vị thanh toán cho.” Cô y tá nổi cái bộ dạng của bọn họ, lưng đột ngột lên tiếng.
Đường Uyển cũng cảm thấy cạn lời, cô u uất : “Muốn cãi thì các ngoài mà cãi. Chồng còn nghỉ ngơi, các phiền đến đấy.”
“Việc gì đến cô mà lo chuyện bao đồng!” Vợ Hứa Đại Cương lườm Đường Uyển một cái cháy mặt, Lục Hoài Cảnh quăng tới một ánh mắt sắc lạnh như d.a.o, dọa cô đờ tại chỗ.
“Đưa tiền đây!” Cô y tá khô khan : “Các là nhân, định quỵt tiền viện phí đấy chứ?”
“Anh cả, tiền cha để chắc là đủ đấy, nộp .” Hứa Nhị Cương bỗng bước , trong các con, vẫn còn chút lòng hiếu thảo. Chỉ vì nên tới muộn, nếu cũng ngăn cản màn kịch lố lăng .
“Anh tưởng chắc, nhưng xem đây là bao nhiêu tiền?” Hứa Đại Cương khinh khỉnh đứa em trai, “Nếu vẻ hùng thì tự mà nộp!”
“Không !” Vợ Hứa Nhị Cương lập tức nhảy dựng lên, “Từ lúc cha ốm đều là nhà Nhị Cương hầu hạ. Nếu ông già tiền, đó ai trong các ló mặt tới ? Giờ nhà chịu hết trách nhiệm, đời nào?!!”
“Có thôi !” Đường Uyển đá một cái giường bệnh bên cạnh, đó với cô y tá đang ngẩn ngơ: “Họ đưa tiền thì cứ trực tiếp báo đồn công an, sẽ đến đòi tiền thôi!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-vo-quan-nhan-xinh-dep-vet-sach-tai-san-ke-thu-de-nuoi-con/chuong-526.html.]
Chương 422
“Bác sĩ Đường đúng đấy, gọi ngay đây.” Cô y tá cũng thật sự hết kiên nhẫn để cãi vã với đám , định lưng .
Vợ Hứa Đại Cương vẫn phục: “Đi mà gọi, chúng chính là tiền đấy!”
“Thế thì cùng bóc lịch, đây là cha của các , một ai trốn thoát !” Đường Uyển sa sầm mặt, thần sắc mấy , vợ Hứa Nhị Cương vẫn còn lải nhải.
“Bác sĩ Đường, chuyện liên quan gì đến cô?”
“Các ồn đến chúng .” Đường Uyển vẫn chỉ dùng câu , Lục Hoài Cảnh cũng tiếp lời: “Bệnh viện là nơi công cộng, nhà của các !”
“Anh cả, em ba, chúng nộp !” Hứa Nhị Cương lên tiếng: “Cha vất vả cả đời , chúng coi như nể tình cha sinh thành dưỡng d.ụ.c. Đừng để ông c.h.ế.t nhắm mắt, thì cũng chẳng ho gì.”
“Thôi, một .” Hứa Tam Cương nhớ lúc nhỏ cha đối đãi với , trong lòng thoáng chút trắc ẩn. Anh giật lấy cuốn sổ tiết kiệm trong tay vợ, đó đưa cho cô y tá. “Các cô xem mà .”
“Đưa cô hết đấy.” Hứa Đại Cương cũng đành bất lực đưa hết tiền lẻ trong tay vợ cho cô y tá. Cô y tá cầm hóa đơn tính toán một hồi. Khá khen cho ông cụ Hứa cứ như thần toán, tiền để vặn đủ nộp.
Mọi : ...
“Chẳng là tốn công vô ích ? Thật đen đủi!” Vợ Hứa Đại Cương vơ lấy cái cặp l.ồ.ng nhôm và cái chậu rửa mặt ông cụ từng dùng, quăng quật bực dọc. là một chút lợi lộc cũng bỏ qua.
Còn vợ Hứa Tam Cương từ hôm qua nhắm gói sữa mạch nha ông cụ đổi với Đường Uyển, lúc ôm c.h.ặ.t cứng trong lòng. “Lão già c.h.ế.t tiệt, phí cả tâm trạng của .”
“Mấy thứ để mang về cho.” Vợ Hứa Nhị Cương cũng nhanh tay vơ vét ít đồ của ông cụ, mấy cô con dâu chuồn nhanh. Họ chẳng thèm mảy may quan tâm đến ông cụ đang ngoài hành lang.
Hứa Nhị Cương Hứa Đại Cương và Hứa Tam Cương: “Anh cả, em ba, cha thể cứ mãi ở đây . Chúng đưa cha về, lo liệu tang lễ cho cha thật chu đáo !”
“ tiền !” Hứa Đại Cương lập tức xua tay, “Chú hai , chú thấy đấy. Chị dâu chú ghê gớm thế, chẳng lấy xu nào . Dù đây chú hiếu thảo nhất, chuyện của cha cứ giao cho chú lo nhé!”
“Phải đấy, đấy.” Hứa Tam Cương cũng bĩu môi, “Cha vốn dĩ cũng chẳng ưa gì con, con ở để thêm chướng mắt .”
Hai em như bôi mỡ chân, chạy biến mất, cứ như sợ dính điều gì đen đủi . Đừng là nhân viên y tế, ngay cả ngoài như Đường Uyển cũng thấy lạnh lòng. Gia đình đúng là tuyệt tình hết chỗ .
Hứa Nhị Cương sụp đổ quỳ xuống đất, ôm đầu đau đớn tự đ.ấ.m . “Cha ơi, là con trai vô năng!”
“Anh mau đưa cha về để ông mồ yên mả , thể cứ ở mãi bệnh viện ?” Cô y tá cũng thở dài, bày tỏ sự đồng cảm sâu sắc với ông cụ. cuộc sống của ai cũng đạm bạc bình thường, chẳng tiền để mà giúp đỡ họ.
“ , thể đến đơn vị một chuyến , phát lương, để xem thể ứng chút tiền lương .” Hứa Nhị Cương nghĩ nghĩ chỉ cách , thế nhưng cô y tá tỏ vẻ khó xử.