“Dẫu cũng chẳng cha đẻ của , thảo nào mà xót.”
Đường Uyển nhàn nhạt bồi thêm một câu, khiến Miêu Thanh Anh tức đến độ chỉ tay mặt cô mà quát:
“Con khốn , mày gọi y tá tới ? Tao đắc tội gì mày . Mày bớt lo chuyện bao đồng , thì tao cho mày tay!”
“Con khốn mắng ai đấy?”
Ánh mắt Đường Uyển lạnh băng, Miêu Thanh Anh theo bản năng đáp lời: “Tất nhiên là mắng mày .”
“Hóa chính bà là con khốn , sớm.”
Lời mỉa mai của Đường Uyển khiến Miêu Thanh Anh bùng nổ. Bà vứt phịch túi vải tay xuống, lao thẳng tới mặt Đường Uyển, nhanh ch.óng xắn tay áo lên, rõ ràng là đ.á.n.h .
“Vợ ơi!”
Lục Hoài Cảnh nãy giờ vẫn im lặng bỗng đ.â.m lo. Dù vợ lợi hại, nhưng đàn bà trông giống hệt mụ đàn bà chanh chua, xuống tay chắc chắn chẳng nặng nhẹ.
“Bác sĩ Đường!”
Cô y tá cũng sợ hết hồn, vội vàng xông lên giúp đỡ. Nào ngờ bàn tay của Miêu Thanh Anh mới vung đến mặt Đường Uyển thì cô tóm c.h.ặ.t lấy cổ tay.
“Làm cái gì đấy?!”
“Đánh mày đấy!”
Tay của Miêu Thanh Anh nhanh ch.óng định túm tóc Đường Uyển, nhưng Đường Uyển khống chế ngược . Ngay đó, cô một tay túm tóc bà , tay cứ thế mà vung những cái tát trời giáng lên mặt Miêu Thanh Anh.
Chát chát chát...
Tiếng tát vang lên bình bịch, khiến cả phòng bệnh kinh hãi. Ông cụ Hứa càng ngạc nhiên Đường Uyển. Ông ngờ đồng chí nhỏ trông vẻ yểu điệu thục nữ , khi đ.á.n.h đến cả mụ đàn bà chanh chua cũng gì nổi cô.
“Cứu mạng!”
Miêu Thanh Anh đ.á.n.h đau điếng, bà cô y tá như cầu cứu. “Mau giúp với, khiếu nại bệnh viện các bây giờ.”
“Bác sĩ Đường ơi, đừng đ.á.n.h nữa.”
Cô y tá lanh lợi tiến lên khuyên ngăn nhưng hề hành động thực tế nào. Ngược , khi Miêu Thanh Anh định vùng vẫy thoát , cô còn kín đáo giữ c.h.ặ.t bà . Thế thì càng tiện cho Đường Uyển tay.
Đối với hạng bất hiếu, Đường Uyển sẽ nương tay, cô tát liên tiếp khiến mặt bà sưng vù như đầu heo.
Viện trưởng nhận tin liền chạy tới: “Có chuyện gì thế ?”
Theo ông còn một bóng dáng quen thuộc, chính là Hứa Nhị Cương. Anh mới ca buổi chiều nhưng vẫn thấy yên tâm về cha , kết quả đến nơi thấy cảnh tượng kịch liệt .
“Vợ!”
“Hứa Nhị Cương, còn mau giúp đ.á.n.h c.h.ế.t con khốn !”
Thấy Hứa Nhị Cương, Miêu Thanh Anh lập tức phấn chấn hẳn lên. Chồng đến , bà chẳng còn gì sợ nữa.
“Hứa Nhị Cương, dám!”
Ông cụ Hứa nãy giờ vẫn xem kịch bỗng gầm lên một tiếng. Cô y tá cũng nhanh ch.óng giải thích ngọn ngành sự việc với viện trưởng.
Mọi đến đông đủ, Đường Uyển cũng hả giận, cô đẩy mạnh Miêu Thanh Anh , lạnh lùng Hứa Nhị Cương.
“Bác sĩ Đường, chuyện ...”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-vo-quan-nhan-xinh-dep-vet-sach-tai-san-ke-thu-de-nuoi-con/chuong-511.html.]
“Bác sĩ cái gì, thấy đ.á.n.h thành thế ?”
Miêu Thanh Anh mặt mũi sưng húp, vô cùng mất mặt. Điều khiến bà căm phẫn hơn là chồng bà chẳng hề giúp .
“Vợ là tay .”
Đường Uyển bình thản vẩy vẩy bàn tay, Lục Hoài Cảnh quan tâm hỏi: “Vợ ơi, tay em ?”
“Không , tay em còn cứng hơn cái mặt bà .”
Đường Uyển hừ lạnh một tiếng, khiến Miêu Thanh Anh tức đến suýt ngã quỵ.
Mọi : ...
Chương 410
“Hứa Nhị Cương, hôm nay nếu giúp , chúng ly hôn!”
Miêu Thanh Anh cảm thấy cả đời bao giờ chịu nhục nhã lớn như . Bà nhất định khiến Đường Uyển sống bằng c.h.ế.t!
“Vợ ơi, đây là ân nhân cứu mạng của cha chúng .”
Hứa Nhị Cương cũng tại chuyện thành nông nỗi .
“Ân nhân cứu mạng cái gì, lắm, hóa các quen từ , hùa bắt nạt đúng ?”
Miêu Thanh Anh tức đến đỏ mặt tía tai, ông cụ Hứa lững thững lên tiếng:
“Hứa Nhị Cương, nếu dám gây sự với bác sĩ Đường thì đừng nhận cha nữa.”
Hứa Nhị Cương: ...
Anh đau đầu vô cùng, hiểu chuyện rối tung lên thế . Anh áy náy Đường Uyển: “Xin cô, bác sĩ Đường, là ...”
“Anh thế mà xin cô ?”
Miêu Thanh Anh tức nổ đom đóm mắt. Bà loáng thoáng thấy cô y tá gọi "Viện trưởng, viện trưởng", bèn hậm hực với viện trưởng:
“Ông là viện trưởng đúng ? Người của bệnh viện các ông bắt nạt khác, ông cái mặt thế đây? Hôm nay nếu các ông bồi thường cho , sẽ khiếu nại bệnh viện các ông.”
“Đồng chí , thứ nhất, bác sĩ Đường bác sĩ của bệnh viện chúng , chúng quyền xử lý cô .”
Viện trưởng sa sầm mặt mày. Sau khi ngọn ngành, ông cũng chẳng thiện cảm gì với đàn bà .
“Thứ hai, chính bà là tay , bác sĩ Đường chỉ là tự vệ thôi. Dẫu bà kiện lên đến tận Thủ đô thì bà cũng lý .”
“Nếu cô lo chuyện bao đồng, tức giận đến thế ?”
Miêu Thanh Anh ngờ tất cả đều về phía Đường Uyển, tức đến độ đầu như nổ tung.
“Bà đến lải nhải suốt trong phòng bệnh, ồn ào khiến chồng ngủ .”
Đường Uyển nhún vai, sang thật thà Hứa Nhị Cương: “Muốn ông cụ xuất viện thì tự đến đón là . Bà con gái của cha , tất nhiên là cũng thấy ngứa mắt . Cái bánh bao đen sì thế đến trẻ như còn thấy khó nuốt, huống hồ là một ông lão đang bệnh.”
Cô cố ý , chỉ vài câu vạch trần những việc Miêu Thanh Anh . Miêu Thanh Anh còn hống hách giờ chợt thấy , bà lườm Đường Uyển cháy mặt, vội vàng giải thích với Hứa Nhị Cương.
“Nhị Cương, thế ...”
Thế nhưng Hứa Nhị Cương thấy cái bánh bao đen sì bàn của cha , cùng với đôi môi khô nẻ của ông. Vậy là vợ đến chăm sóc cha đều là lừa dối ? Lại còn ép cha nhất định xuất viện?
“Miêu Thanh Anh, nể mặt cô quá đúng ?”