Thập Niên 70: Vợ Quân Nhân Xinh Đẹp Vét Sạch Tài Sản Kẻ Thù Để Nuôi Con - Chương 499

Cập nhật lúc: 2026-01-02 14:14:33
Lượt xem: 6

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5UOIUGZN

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Đường Uyển tiến lên phía điều chỉnh độ cao của giường bệnh. Sau một đêm nghỉ ngơi, Lục Hoài Cảnh phục hồi khá .

“Uyển Uyển.”

Hôm nay Lục Hoài Cảnh chút sức lực, Đường Uyển bằng ánh mắt đầy thâm tình.

“Trung đoàn trưởng Lục, đến giờ t.h.u.ố.c ạ!”

Cô y tá đẩy xe , đó là những loại t.h.u.ố.c chuẩn sẵn. Ngoài còn treo cả dịch truyền kháng viêm.

“Đồng chí, phiền cô nhé, để cho .”

Đường Uyển cũng tiện mang t.h.u.ố.c Đông y ngay, nếu trực tiếp dùng đồ của . Cô y tá nhỏ danh những chiến tích lẫy lừng của Đường Uyển từ sớm nên hề từ chối, ngược còn giải thích kỹ càng tên các loại t.h.u.ố.c cho cô. Sau đó, cô tự giác lui ngoài, để gian riêng cho Đường Uyển và Lục Hoài Cảnh.

“Anh ngoan một chút nào.”

Đường Uyển bắt đầu cởi áo cho Lục Hoài Cảnh. Thực áo của lỏng lẻo, căn bản chẳng mặc t.ử tế vì sợ chạm vết thương. Dù chuẩn tâm lý, nhưng khi thấy những vết thương của Lục Hoài Cảnh một nữa, lòng Đường Uyển vẫn đau thắt . Tuy nhiên thể bình tĩnh bôi t.h.u.ố.c cho . Trên n.g.ự.c, cánh tay và đầu đều vết thương, vết thương nghiêm trọng nhất chỉ cách tim một ngắn.

“Vợ ơi, đừng .”

Lục Hoài Cảnh thể cảm nhận cảm xúc của Đường Uyển. Trước đây từng hối hận về những việc , cũng ngoại lệ. Điều duy nhất hối hận là bảo vệ bản , khiến vợ xót xa. hối hận vì bảo vệ Tổ quốc. Anh lẽ nên cẩn thận hơn một chút.

“Em mới đấy.”

Đường Uyển bướng bỉnh lườm một cái, nhưng động tác nhẹ nhàng hơn vài phần. Cuối cùng cô vẫn kìm , mượn túi cứu thương lấy loại t.h.u.ố.c bột của riêng .

“Nghe tin thương, em suýt chút nữa mang cả gia tài theo , quả nhiên đều chỗ dùng.”

Thuốc cô tự hiệu quả đương nhiên hơn, Lục Hoài Cảnh vô cùng tin tưởng cô nên hỏi gì thêm. Tổng cộng năm sáu chỗ thương nặng, những chỗ khác thì , nhưng Đường Uyển vẫn cẩn thận bôi t.h.u.ố.c kỹ cho . Chờ đến khi thành xong xuôi trôi qua nửa giờ đồng hồ. Đường Uyển đẩy xe ngoài, Lục Hoài Cảnh quấn băng như xác ướp, cô khẽ :

“Tình hình hiện giờ của chỉ thể ăn chút đồ loãng thôi.”

Giường bệnh cao lên, nửa của Lục Hoài Cảnh dựng thẳng hơn một chút. Đường Uyển cầm thìa khẽ thổi, đó đút cho một miếng trứng hấp nhỏ.

“Ăn chậm thôi nhé.”

“Ừm.”

Lục Hoài Cảnh ăn hương vị quen thuộc thì chút kinh ngạc, đây rõ ràng là tay nghề của vợ mà. bảo là mua ở căng tin. Lục Hoài Cảnh thông minh hỏi nhiều, ngoan ngoãn ăn hết nửa bát. Hiện giờ cơ thể hồi phục, nên ăn quá nhiều. Đường Uyển cũng ép, cô ăn nốt phần còn thì thấy mặt Lục Hoài Cảnh đỏ bừng lên.

“Anh thế?”

“Vợ ơi.”

Lục Hoài Cảnh thấy khó xử, nhất thời nên mở lời thế nào. Đường Uyển lập tức hiểu : “Anh tiểu ?”

“Ừm.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-vo-quan-nhan-xinh-dep-vet-sach-tai-san-ke-thu-de-nuoi-con/chuong-499.html.]

Lục Hoài Cảnh một đàn ông to xác mà đỏ cả mặt, quả thực chuyện quá... khó .

“Anh là chồng em mà, gì mà ngại.”

Đường Uyển xong liền thản nhiên lấy một cái bô bên cạnh tới, mặt một chút vẻ chê bai. Dù , Lục Hoài Cảnh vẫn đỏ mặt tía tai mới giải quyết xong chuyện đó. Đường Uyển mang bô nhà vệ sinh, vẻ mặt vẫn bình thường như cũ, trái càng khiến Lục Hoài Cảnh cảm thấy áy náy.

Khi Đường Uyển rửa sạch sẽ thì Vương Đại Ni dẫn bé Dao và Tiểu Hằng tới.

“Bố ơi.”

Hai nhóc con lao nhanh tới mặt Lục Hoài Cảnh, thấy quấn đầy băng gạc, tay còn đang cắm kim tiêm, bé Dao đỏ hoe mắt.

“Bé Dao, Tiểu Hằng, bố .”

Lục Hoài Cảnh còn lau nước mắt cho con gái, nhưng tiếc là lòng mà chẳng đủ sức.

“Mẹ ơi, con căng tin mua bữa sáng, đút cho ít trứng hấp , dẫn các cháu ăn bánh bao nhé.”

Đường Uyển lấy mấy cái bánh bao nguội. May mà thời tiết bây giờ lạnh, cũng chẳng ảnh hưởng gì.

“Được.”

Đối với Vương Đại Ni, chỉ cần con trai còn sống là bà mãn nguyện . Vì xót xa, Vương Đại Ni vẫn nhịn để rơi nước mắt. Hai đứa nhỏ cũng lúc ngoan ngoãn, liền bên cạnh ăn sáng. Cả gia đình chuyện nhiều nhưng khí ấm áp.

Mãi đến khi dịch truyền của Lục Hoài Cảnh hết, cô y tá t.h.u.ố.c và viện trưởng cũng tới.

“Trung đoàn trưởng Lục, tin tỉnh , các lãnh đạo đều qua thăm .”

Ông chỉ truyền đạt ý của lãnh đạo, khi lát nữa họ sẽ tới ngay.

ạ.”

Lục Hoài Cảnh các lãnh đạo quan tâm , dù cũng thành một nhiệm vụ lớn. Đường Uyển cũng theo: “Viện trưởng yên tâm, chừng mực mà.”

Mặc dù buồn vì Lục Hoài Cảnh thương nặng thế , nhưng cô sẽ giận lây vô cớ. Dù chuyện cũng chẳng trách ai . Ngược Vương Đại Ni thấy ngại: “Vậy dẫn các cháu về nhà khách nhé. Ở đây Uyển Uyển lo liệu là . Lát nữa mua ít rau, tự tay nấu cơm cho các con ăn.”

Hôm nay bà đặc biệt hỏi ở nhà khách xem thể mượn bếp , trả chút tiền nhưng bà thấy chẳng cả, quan trọng nhất là tẩm bổ cho con trai con dâu.

“Mẹ ơi, việc mua rau cứ để con lo cho, trông chừng các cháu nhé, dù ở đây cũng lạ nước lạ cái.”

Không gian của Đường Uyển đầy đủ thực phẩm, thực sự cần thiết mạo hiểm mua.

“Cũng .”

Vương Đại Ni bé Dao và Tiểu Hằng đáng yêu, cuối cùng cũng ép buộc. Chỉ là hai đứa nhỏ chịu rời xa bố, trông chừng . Đường Uyển tuy bất lực nhưng cũng cưỡng cầu, để các con ở đây.

“Bố ơi, bố mau khỏe để dắt con thả diều nhé.”

Loading...