Thập Niên 70: Vợ Quân Nhân Xinh Đẹp Vét Sạch Tài Sản Kẻ Thù Để Nuôi Con - Chương 488

Cập nhật lúc: 2026-01-02 14:06:19
Lượt xem: 10

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AKUALKemA1

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Uyển Uyển, giờ nó ở ?”

“Cái con , lúc đó nó thấy con là hận thể trốn cho khuất mắt, con cũng chẳng tiện hỏi nhiều.”

Đường Uyển thật sự , chỉ là tình cờ gặp cô ở tiệm cơm quốc doanh mà thôi.

“Mẹ, tìm con út .”

Nhân lúc bọn trẻ còn tan học, Lục Hoài Lệ vô cùng sốt sắng, bà Vương Đại Ni thì chút do dự. Bà còn hứa giúp Đường Uyển cùng nấu nướng, tối nay mời khách đến ăn cơm.

“Mẹ, hai cứ , để con ở nhà cơm nước là ạ.”

Đường Uyển chẳng tìm cái đồ ăn cháo đá bát như Lục Hoài Mai, may mà buổi tối việc, cô cũng thể tránh mặt.

“Được, Uyển Uyển, con sẽ về sớm.”

Bà Vương Đại Ni rốt cuộc vẫn yên lòng, dù Lục Hoài Mai cũng là con bà dứt ruột đẻ . Bà khuyên nhủ đứa con gái lời .

Đường Uyển ngăn cản hai con họ, tiễn họ xong, cô bắt đầu chuẩn nguyên liệu cho bữa tối.

Giữa buổi chiều, đến giờ tan học, Đường Uyển đón bọn trẻ. Không chỉ đón Dao Nhi và Tiểu Diễn, cô còn đón luôn cả Cái Niệm và Đặng Cường nhà Lục Hoài Lệ về. Cái Niệm tên khai sinh là Đặng Thúy, nhưng quen gọi con bé là Cái Niệm . Bây giờ Cái Niệm học lớp một, còn Đặng Cường đang học lớp mầm của trường mẫu giáo.

“Mợ ba ạ.”

Cái Niệm đặc biệt ngoan ngoãn, bình thường Lục Hoài Lệ bận rộn xuể, con bé cũng sẽ giúp việc nhà. Con bé tích cực chạy tới giúp Đường Uyển rửa rau, Dao Nhi thấy cũng vội vàng sán giúp một tay.

“Mẹ ơi, hôm nay nhiều thức ăn thế ạ?”

“Tối nay mời khách con ạ.”

Đường Uyển mỉm cưng chiều Dao Nhi, sai các con mấy việc rửa rau đơn giản. Mấy đứa nhỏ tuy tuổi còn bé nhưng việc dáng. Chẳng mấy chốc nguyên liệu chuẩn xong, đúng lúc thì bà cháu Đông T.ử và vợ chồng đại đội trưởng Hồ cũng tới. Mỗi họ đều xách theo chút đồ, thứ gì quý giá, nhưng ít cũng tay . Những thứ đắt tiền họ Đường Uyển sẽ nhận, đều là rau củ cả nên Đường Uyển mới nể tình thu nhận.

Đặng Vĩ Minh nhiệm vụ nhà. Bà Vương Đại Ni và Lục Hoài Lệ vẫn thấy về, Đường Uyển dứt khoát bày hai bàn. Bọn trẻ một bàn, lớn một bàn. Bà nội Đông T.ử và thím Hồ vội vã phụ giúp, nhanh nấu xong năm món một canh.

Thịt kho tàu kho khoai tây, cá kho tộ, đậu phụ Ma Bà, thịt xào đậu que, rau dại xào tỏi. Thêm một bát canh gà nấu nấm rừng.

Mọi quanh bàn, Cái Niệm là chị lớn nên chịu trách nhiệm trông nom các em ăn uống. Còn bên , Đường Uyển rạng rỡ : “Chú thím ạ, Đông T.ử chính thức trở thành đồ của cháu, cũng là đầu thằng bé đến nhà cháu ăn cơm, sẵn đây nhờ chú thím chứng cho ạ.”

“Sư phụ!”

Đông T.ử gọi một tiếng sư phụ thật dõng dạc, khiến đám trẻ con bàn bên cạnh giật sang. Đường Uyển mỉm giải thích: “Sau Đông T.ử là đồ của . Cũng là đại sư của các con đấy, nào?”

Lời đùa của cô khiến mấy đứa nhỏ vỡ lẽ, tranh gọi đại sư . Làm mấy lớn dở dở , bà nội Đông T.ử càng cảm động đến rơi nước mắt.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-vo-quan-nhan-xinh-dep-vet-sach-tai-san-ke-thu-de-nuoi-con/chuong-488.html.]

“Thằng Đông T.ử đúng là phúc.”

Thím Hồ vô cùng ngưỡng mộ, con nhà thím cái phúc cơ chứ. Đông T.ử học chút chữ nghĩa bản lĩnh là , nhà thím bảo , thằng bé thể khám bệnh cho trong đại đội. Bác sĩ Đường giỏi giang như , đời nào bó buộc cả đời ở cái thôn nhỏ của họ .

“Cảm ơn, cảm ơn bác sĩ Đường nhiều lắm.”

Bà nội Đông T.ử cảm kích gạt nước mắt, bữa cơm khách chủ đều vui vẻ, đại đội trưởng Hồ uống vài chén rượu, lúc về bước chân vẫn còn lảo đảo. Thím Hồ lườm ông một cái cháy mặt, mới với Đường Uyển: “Bác sĩ Đường , ông là vì vui quá thôi.”

“Thím ơi, hai chậm thôi ạ.”

Đường Uyển dĩ nhiên tâm tư nhỏ của đại đội trưởng, hẳn là ông nỡ để cô rời .

“Sư phụ, con đưa chú về ạ.”

Đông T.ử hiểu chuyện, giờ đang tuổi ăn tuổi lớn nên dong dỏng cao, gầy nhom. Đường Uyển nhét tay bà nội Đông T.ử bên cạnh một cái túi: “Bà nội Đông T.ử . Đông T.ử gầy quá, thịt cháu cân xong, bà mang về tẩm bổ cho em nó. Cơ thể khỏe mạnh thì mới theo cháu chữa bệnh cứu .”

“Bác sĩ Đường, thật sự cảm ơn cô thế nào nữa.”

Bà nội Đông T.ử kín đáo bỏ túi thịt giỏ, bà hiểu ý của Đường Uyển. Cứ tránh một chút, để thấy Đường Uyển với Đông T.ử như , tránh để kẻ khác đỏ mắt ghen tị.

“Bà đừng khách sáo ạ, bà bảo Đông T.ử mỗi sáng xuống núi đón cháu lên núi nhé, cháu sẽ dạy em nó cách hái t.h.u.ố.c.”

Đã nhận Đông T.ử đồ , Đường Uyển dĩ nhiên sẽ nghiêm túc dạy bảo. Tiễn họ xong, Tiểu Diễn cứ bám riết lấy lưng Đường Uyển.

“Mẹ ơi, con cũng học theo .”

Từ nhỏ Đường Uyển dắt hai em theo đến trạm y tế, nên Tiểu Diễn và Dao Nhi cũng tai mắt thấy nhiều. Có điều mỗi Tiểu Diễn đều ngoan ngoãn xổm bên cạnh cô, còn Dao Nhi chẳng mấy hứng thú với những việc . Con bé thích quấn lấy Đường Uyển đòi kể chuyện mỗi khi cô đang bài hơn.

“Được chứ, dạy con nhé.”

Đường Uyển đưa tay xoa nhẹ đầu Tiểu Diễn, dù là Tiểu Diễn Dao Nhi, chỉ cần các con theo con đường , Đường Uyển đều sẽ ủng hộ hết .

Chương 392

“Dao Nhi học cùng ?”

Tiểu Diễn theo bản năng sang đứa em gái như hình với bóng của , nhưng thấy Dao Nhi nhíu mày lắc đầu.

“Không !”

Mấy thứ đó khó lắm. Con bé học.

“Không học thì thôi.”

Tiểu Diễn giận dỗi khoanh tay n.g.ự.c, Đường Uyển dở dở : “Tiểu Diễn , mỗi đều sở thích riêng mà con.”

Loading...