Thập Niên 70: Vợ Quân Nhân Xinh Đẹp Vét Sạch Tài Sản Kẻ Thù Để Nuôi Con - Chương 483

Cập nhật lúc: 2026-01-02 14:02:25
Lượt xem: 5

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/6VHQqPInRw

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Bà nội Hi Hi bình thường gọi cháu đích tôn cháu đích tôn nọ, đồ ngon mà cho cháu bà , bà chắc đang ghi hận đấy.”

thấy ai như thế bao giờ, nhà chẳng lẽ thiếu miếng ăn mà cứ dòm ngó miếng ăn trong miệng khác.”

“...”

Đường Uyển và Hinh Hinh đều là công ăn việc , ít khi tham gia mấy chuyện buôn dưa lê ở đại viện. nhiều sống lâu năm ở đây đều rõ đức hạnh của bà nội Hi Hi, một câu một câu khiến bà nội Hi Hi vô cùng nóng nảy.

tức đến nhảy dựng lên: “Các đều bắt nạt , bắt nạt cả cháu trai nữa! Nhà họ Lý chúng chỉ mỗi một mầm non độc nhất thôi, coi trọng thì ? Các là đang hâm mộ ghen tị vì sinh con trai chứ gì!”

đắc ý liếc Hinh Hinh. Vì giới tính của Hinh Hinh mà ít cho rằng Hinh Hinh là loại gà mái đẻ trứng. Bị bà nội Hi Hi kháy như , Hinh Hinh suýt thì nổ tung, chị lạnh :

“Con trai con gái đều như cả, lãnh đạo cũng phụ nữ nắm giữ nửa bầu trời , nào, bà cảm thấy còn giỏi hơn cả lãnh đạo cơ ?”

... ý đó!”

Nhắc đến lãnh đạo, bà nội Hi Hi cũng chùn bước, con trai bà còn là quân nhân. Bà đương nhiên hậu quả của việc lỡ lời.

“Bà ý đó thì là ý gì?”

Đường Uyển nắm lấy tay bé Dao : “Con trai và con gái do trời định ai cao quý hơn ai. Đứa trẻ dạy bảo mới thực sự là ưu tú, dạy trái còn trở thành cặn bã của xã hội! Bé Dao nhà thông minh hiểu chuyện ngoan ngoãn, so với mấy đứa trẻ quấy rầy vô lý thì triển vọng hơn nhiều!”

“Mẹ ơi, con nhất định sẽ trở thành niềm tự hào của !”

Bé Dao Đường Uyển , đứa nhỏ tuy hiểu đại lý nhưng con bé đang bảo vệ và yêu thương . Hinh Hinh cũng học theo dáng vẻ của bé Dao, ngẩng đầu với :

“Mẹ ơi, con sẽ học tập thật , cũng sẽ cống hiến cho đất nước giống như bố!”

“Ngốc ạ.”

Mẹ Hinh Hinh cảm động đến rơi nước mắt, “Mẹ cầu con đại phú đại quý, chỉ cần con một ích cho xã hội là .”

“Mẹ ơi, còn con nữa!”

Tiểu Hằng cũng kiên định bên cạnh Đường Uyển và bé Dao, hai bên đối lập thấy rõ sự khác biệt cao thấp. Khổ nỗi Hi Hi còn kéo tay áo bà nội: “Bà ơi, cháu ăn bánh ngọt nhỏ, cháu ăn cơ...”

Thằng bé dứt khoát bệt xuống đất ăn vạ, những chuyện khác chẳng hề lọt tai. Trong lòng trong mắt chỉ ăn. Tiếng của càng bà nội Hi Hi đỏ bừng mặt vì hổ, nhưng bà vẫn nỡ mắng cháu trai. Chỉ thể hằn học lườm Đường Uyển và Hinh Hinh – những bẽ mặt.

“Hi Hi ngoan, mai bà đưa con lên thị trấn mua.”

“Con chịu, con ăn bây giờ cơ!”

Hi Hi gào đạp chân loạn xạ, các phụ khác vội vàng dắt con tránh xa. Ngay cả Đường Uyển và Hinh Hinh cũng tranh thủ dắt trẻ con rời , thật sự dính dáng đến hạng như bà nội Hi Hi.

Ra khỏi nhà trẻ, Hinh Hinh càng thiện cảm với Đường Uyển hơn, chủ động mời bé Dao và Tiểu Hằng:

“Bé Dao, Tiểu Hằng, khi nào rảnh qua nhà cô chơi với Hinh Hinh nhé.”

“Mẹ ơi, hôm nay con hứa với bé Dao là sang nhà bạn chơi ạ.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-vo-quan-nhan-xinh-dep-vet-sach-tai-san-ke-thu-de-nuoi-con/chuong-483.html.]

Hinh Hinh lúc nãy dọa, giờ mới dần hồn nhớ lời hẹn của hai chị em.

“Mẹ ơi, con thể dẫn Hinh Hinh về nhà chơi ạ?”

Bé Dao nở nụ hạnh phúc, Đường Uyển đương nhiên vui vẻ gật đầu.

“Tất nhiên là .”

Nói xong cô sang Hinh Hinh: “Mẹ Hinh Hinh , nhà là căn phía trong cùng đằng . Cứ để Hinh Hinh sang nhà chơi một lát, lát nữa đưa cháu về.”

“Được, nhưng cần cô đưa về , lát nữa sang đón cháu.”

Mẹ Hinh Hinh giờ cái về Đường Uyển và cũng tin tưởng cô, nên để Hinh Hinh theo Đường Uyển về nhà.

Vương Đại Ni ở nhà bổ dưa hấu, đợi mãi thấy con Đường Uyển về nên cứ ngoài cổng ngóng trông. Cuối cùng thấy họ về , bà vui vẻ tiến lên đỡ hộ ba cái cặp sách.

“Bà nội ơi, đây là bạn của cháu, bạn Hinh Hinh ạ.”

Bé Dao lập tức hớn hở giới thiệu bạn với bà, Hinh Hinh cũng lễ phép chào:

“Cháu chào bà Lục ạ.”

“Ơi, ngoan lắm.”

Vương Đại Ni vội bưng từ trong nhà một đĩa dưa hấu lớn: “Hinh Hinh, mau đây ăn dưa hấu con.”

“Oa, dưa hấu kìa.”

Bé Dao cũng phấn khích, lập tức kéo Hinh Hinh ăn cùng, chỉ Tiểu Hằng là khẽ nhíu mày.

“Ghen tị hả con?”

Hiểu con ai bằng , Đường Uyển khẽ véo mũi Tiểu Hằng.

“Sau con cũng thể dẫn bạn về nhà chơi mà. Bé Dao thể nhiều bạn, nhưng trai thì con bé chỉ con thôi.”

Giọng cô nhẹ nhàng, Tiểu Hằng xong liền nở nụ .

“Con ơi!”

Mấy đứa trẻ rộn ràng ăn dưa hấu, nụ rạng rỡ. Số dưa hấu là Đường Uyển lấy hạt giống từ trong gian, đó trồng ở mảnh đất nhỏ trong sân nhà, trồng nhiều nhưng đủ để cô cái cớ che mắt khi ăn dưa. Bọn trẻ đùa thành một nhóm, Đường Uyển nhà kể chuyện nhận đồ cho Vương Đại Ni .

“Mẹ, hôm nào rảnh con dẫn thằng bé qua nhà cho cửa nhà ạ.”

Tiểu Đông là một đứa trẻ ngoan, nhận đồ thì dù coi như con đẻ cũng đối đãi và dạy dỗ như nửa con. Vương Đại Ni là rộng rãi, Đường Uyển liền bảo: “Được, hôm đó nhà định món gì thì con cứ bảo , để , thể tiếp đãi qua loa đồ nhỏ của con .”

Con dâu tiền đồ, bà thật lòng mừng cho cô, vất vả mệt nhọc một chút cũng chẳng đáng gì.

Chương 388

Buổi tối vì Hinh Hinh nên Đường Uyển đặc biệt lấy sườn món sườn xào chua ngọt. Cô đích xuống bếp thêm món khoai tây thái sợi xào chua, mỗi thêm một cái bánh trứng.

Loading...