“Chị tư, chị vẫn là chị ruột của em đấy , cứ em sống yên thế?”
“Cô...”
Lục Hoài Lệ sắp tức c.h.ế.t , xem mấy năm nay ở nhà dạy bảo em gái, con bé út ít nhiều gì cũng lây nhiễm ba cái thói của chị dâu cả.
“Được , Lệ Lệ.”
Đường Uyển mỉm với Lục Hoài Lệ, “Con cái ở nhà còn nhỏ, em thể rời quá lâu . Cứ để cô út ở chỗ chị , chị và ba em tính toán cả .”
“Chị tư mau về chăm sóc mấy đứa cháu của em .”
Lục Hoài Mai cũng mong cho Lục Hoài Lệ khuất cho xong, chỉ sợ chị thêm câu nào đòi đuổi .
Lục Hoài Lệ chỉ đành bất lực rời , khi còn lườm Lục Hoài Mai một cái cháy mặt.
Lục Hoài Cảnh vẫn im lặng gì, đối diện với biểu cảm bất lực của Đường Uyển, mới sang bảo Lục Hoài Mai: “Em ở mấy ngày cũng , nhưng ăn , việc nhà hết.”
“Hả?”
Lục Hoài Mai há hốc mồm, đây là nhà trai ruột của cô mà, cô đến khách, còn việc nhà?
“Chị dâu em nghĩa vụ hầu hạ em .”
Lời thẳng thừng của Lục Hoài Cảnh mặt Lục Hoài Mai cứng đờ. Cô sang Đường Uyển, nhưng Đường Uyển cứ như thấy gì, chỉ cúi đầu ăn cơm.
“Nếu em ở đến thế thì cũng , bắt đầu từ ngày mai hãy tìm việc .”
Lục Hoài Cảnh đen mặt buông đũa, “Đừng lấy danh nghĩa của ngoài bất cứ chuyện gì.”
“Anh ba!”
Lục Hoài Mai cuống quýt thực sự, “Em chân ướt chân ráo đến đây, tìm việc thế nào ?”
“Em cũng chân ướt chân ráo cơ , thế mà còn dám chạy lung tung?”
Lục Hoài Cảnh đập bàn một cái rầm, “Ở quê vì chuyện em bỏ trốn mà sắp loạn cào cào lên kìa!”
“Chẳng tại tự tác động thủ .”
Lục Hoài Mai hừ nhẹ một tiếng, nhất quyết thừa nhận lầm của . Lục Hoài Cảnh chỉ thấy đau đầu thôi. Anh khỏi nghĩ đến Dao Nhi, mong Dao Nhi lớn lên đừng nổi loạn như thế .
“Nếu em đồng ý thì ngày mai cút xéo cho !”
“Được , em đồng ý!”
Lục Hoài Mai miễn cưỡng nhận lời, cô tự nhủ ngày mai sẽ ngoài tìm việc, lúc đó sẽ khiến ba và lác mắt . Nghĩ , Lục Hoài Mai tràn đầy ý chí chiến đấu, kết quả Lục Hoài Cảnh chỉ bát đũa bàn : “Thế thì bây giờ dọn dẹp bát đũa .”
“Em á?”
Lục Hoài Mai thể tin nổi, “Anh ba, em mới đến nhà ngày đầu tiên, dù cũng là khách mà.”
“Không rửa thì nộp tiền sinh hoạt phí.”
Lục Hoài Cảnh lạnh mặt, “Dù là em ruột thịt thì cũng cái lý để em ăn .”
Chủ yếu là chuyện Lục Hoài Mai trốn hôn Lục Hoài Cảnh thấy ác cảm, nên cố ý mài bớt sự kiêu ngạo của cô !
“Em rửa, em rửa là chứ gì?”
Lục Hoài Mai bực bội bưng bát đũa bếp. Đường Uyển với Lục Hoài Cảnh: “Anh trông bọn trẻ , để em bếp.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-vo-quan-nhan-xinh-dep-vet-sach-tai-san-ke-thu-de-nuoi-con/chuong-466.html.]
Chương 374
Tuy Đường Uyển tin tưởng bà Vương Đại Ni, nhưng cô tin Lục Hoài Mai. Thế nên cô âm thầm thu dọn một ít đồ trong tủ bếp cất gian. Sau đó phòng cất hết những món đồ quý giá .
Dù , khi Lục Hoài Mai thấy bánh xà phòng và quần áo Đường Uyển để đó, cái tủ quần áo đẽ vẫn khỏi ngưỡng mộ vô cùng.
“Cô út, tối nay cô ngủ phòng nhé.”
Đường Uyển dọn dẹp căn phòng bên cạnh , Dao Nhi và Tiểu Diễn lớn . Đường Uyển đặc biệt giường tầng ở đây, khi bà Vương Đại Ni , hai đứa nhỏ đều ngủ ở đây. Đợi con lớn thêm chút nữa, Đường Uyển tính sẽ ngăn thêm một phòng, con gái nhất định phòng riêng.
“Phòng thật đấy.”
Lục Hoài Mai thèm thuồng cái tủ quần áo trong phòng, cả giường chiếu và kệ tủ đều chỉnh tề sạch sẽ.
“Trong bếp nước nóng, cô tắm rửa nghỉ ngơi sớm .”
Đường Uyển chuyện nhiều với cô , nhưng Lục Hoài Mai cứ bám theo cô đến tận gian phòng tắm nhỏ. Thấy xà phòng và dầu gội đầu trong đó, Lục Hoài Mai khẽ đưa lên mũi ngửi.
“Hèn gì chị dâu cả đến đây một là cứ nhắc mãi thôi, chị ba , chị sống thế thì sướng quá .”
“Ngày tháng là do tự tạo thôi.”
Đường Uyển thích cái giọng điệu chua loét , “Cô tắm nhanh , lát nữa còn dắt bọn trẻ tắm rửa nữa.”
“À , .”
Lục Hoài Mai thấy Đường Uyển mấy mặn mà nên cũng ý, ôm quần áo rửa phòng tắm.
Đường Uyển về phòng, hai đứa nhỏ ngủ cùng bố thì vui mừng khôn xiết.
“Lại ôm thơm thơm mềm mềm ngủ .”
Dao Nhi ôm c.h.ặ.t lấy Đường Uyển, vui vẻ nheo đôi mắt, đến cả Tiểu Diễn cũng nhịn mà nhếch môi .
Lục Hoài Cảnh chút cạn lời bảo: “Lớn ngần mà còn ngủ chung với bố .”
Anh ngủ riêng với vợ một bữa mà khó thế.
“Bố ơi.”
Dao Nhi lý sự đanh thép: “Anh Thắng Lợi lớn thế còn ngủ chung với bố cơ mà!”
“ thế ạ!”
Tiểu Diễn cũng phục Lục Hoài Cảnh, ngược cho Lục Hoài Cảnh cứ như ngoài.
Anh lộ vẻ bất lực, “Được , cho hai đứa ngủ với mấy ngày.”
“Chuyện của cô út, tính ?”
Đường Uyển thừa hiểu mời thần thì dễ tiễn thần thì khó, “Anh định để cô ở đại viện thật ?”
Cái bản lĩnh gây chuyện của nhà họ Lục Đường Uyển chứng kiến , nên cô thực sự sợ Lục Hoài Mai sẽ loạn ở đây.
“Mấy ngày tới em đừng giúp gì nó cả, nó nếm mùi khổ cực là sẽ tự khắc rời thôi.”
Lục Hoài Cảnh nghĩ màu hồng, Đường Uyển bèn lườm một cái.
“Anh nghĩ mấy chuyện đó mà cô khó mà lui ? Mẹ rốt cuộc thế nào?”
“Anh sẽ gọi điện cho , bảo cả hoặc hai lên đây dắt nó về.”
Lục Hoài Cảnh thở dài, “Cái tính của nó, nếu cứ thế vất nó lên tàu hỏa, chắc nó chịu về nhà .”