Đường Uyển cũng rảnh rỗi nán lâu, cô bế các con theo đường tắt tới đại đội.
Ở một phía khác, Hứa Thúy Anh rón rén trở về nhà, liền thấy một gã thô kệch như doanh trưởng Trình lúc đang tỉ mẩn bón nước cho con. Anh cầm thìa, từng thìa, từng thìa nhẹ nhàng đút cho đứa bé.
“Lão Trình.”
Hứa Thúy Anh đang giận , cô cẩn thận ôm bụng, vẻ khó khăn.
“Anh đừng giận nữa, nãy chị dâu cũng khuyên em mấy câu, đúng, Đại Nha dù cũng là con gái . Em thể trơ mắt nó cứ như thế cả đời , chúng chữa!”
Lời đanh thép của cô khiến doanh trưởng Trình đột ngột ngẩng đầu, qua với vẻ mặt đầy hân hoan.
“Em thật chứ?”
“Em còn lừa .”
Hứa Thúy Anh tới dịu dàng bế đứa trẻ lên, “Đây là đứa con em mang nặng đẻ đau mười tháng mới sinh , em xót nó cho . Chỉ là vất vả cho kiếm thêm nhiều phụ cấp, nếu ...”
“Em yên tâm, sẽ nhận thêm nhiều nhiệm vụ, cố gắng lấy thêm nhiều tiền thưởng!”
Được vợ ủng hộ, doanh trưởng Trình lập tức vui mừng khôn xiết. Anh nắm lấy tay Hứa Thúy Anh, “Vợ ơi, con gái chúng nhất định sẽ thôi.”
“Vâng, cứ yên tâm mà lo việc của , còn chuyện hẹn lịch xếp hàng cứ giao cho em, em sẽ để con gái chịu thiệt thòi .”
Hứa Thúy Anh tựa lòng doanh trưởng Trình, trong mắt lóe lên những tia sáng lạ lùng.
“Được.”
Doanh trưởng Trình chút nghi ngờ, bởi vì ai nấy đều nghĩ rằng thì nhất định sẽ yêu thương con . Anh đưa hết giấy tờ và tiền cho Hứa Thúy Anh, “Em ở nhà chăm con cho , lên đơn vị .”
Anh nỗ lực nhận thêm nhiệm vụ, như mới nhanh ch.óng chữa khỏi cho con gái . Nhìn chạy nhanh như cắt, Hứa Thúy Anh trong lòng chút phiền não, nhưng vẫn nở một nụ đưa tiễn chồng.
Khi Đường Uyển đến đại đội, bên ngoài gần như bóng , nhà nhà đều đang bận rộn sắm sửa đồ Tết, hoặc là đang tránh rét trong nhà. Đường Uyển thẳng đến trạm y tế mà tìm đến đại đội trưởng.
“Đại đội trưởng, sắp đến Tết , cháu thấy trong đại đội cũng đồng nữa. Mẹ chồng cháu về quê, chú xem lịch nghỉ bên cháu sắp xếp thế nào ạ?”
Cô tranh thủ lên phố vài chuyến để sắm Tết. Nếu , Tết đến mà lôi nhiều đồ như .
“Cháu xem !”
Hồ đại đội trưởng ảo não vỗ vỗ đầu, “Dạo bận túi bụi, suýt chút nữa thì quên mất việc . Từ ngày mai cháu cứ ở nhà nghỉ ngơi , qua rằm tháng Giêng hãy đại đội.”
Lúc đó vặn cũng bắt đầu . Không ngờ nghỉ nhiều ngày như , còn hơn cả kỳ nghỉ của quân y viện, Đường Uyển dĩ nhiên vui mừng.
“ mà đại phu Đường nhỏ .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-vo-quan-nhan-xinh-dep-vet-sach-tai-san-ke-thu-de-nuoi-con/chuong-438.html.]
Hồ đại đội trưởng chút do dự : “Chuyện ốm đau cũng chẳng . Vạn nhất sinh bệnh, chúng tránh khỏi sang phiền cháu...”
Ông cũng thấy ngại, vì dù cũng nghỉ ngơi, mà tiền trợ cấp mỗi tháng trả cũng chẳng bao nhiêu.
Đường Uyển : “Chuyện đó là đương nhiên ạ. Đã đại phu thì dù việc ở cũng thôi, luôn trong tư thế sẵn sàng.”
“Thế thì quá, thế thì quá.”
Hồ đại đội trưởng thấy Đường Uyển thật là hiểu chuyện. Hai đang chuyện thì thím Hồ từ trong nhà . Bà theo Đường Uyển trạm y tế, “Đại phu Đường nhỏ , sắp Tết . Đây là chút quà Tết chuẩn , cái gì cao sang , cô nhất định nhận lấy.”
Đường Uyển tinh mắt thoáng thấy trong túi một tảng thịt gác bếp nhỏ. Tuy nặng lắm nhưng tuyệt đối là món quà giá trị, Đường Uyển vội vàng từ chối.
“Thím Hồ, cái cháu nhận , tuyệt đối nhận ạ!”
“Nhận , nhận , cô nhất định nhận.”
Thím Hồ cảm động nắm lấy tay cô, “Nếu cô, con dâu và cháu nội sẽ nữa. Cô , ngày đứa con dâu đầu của chính là mất khi sinh con đấy. Lần nếu Tiểu Cúc chuyện gì, chúng thật sự chịu nổi, mà cái thằng con trai ngu ngốc của cũng đừng hòng lấy vợ nữa.”
Thế nên thím Hồ từ tận đáy lòng vô cùng ơn Đường Uyển, dù đưa hết chỗ thịt gác bếp trong nhà cho Đường Uyển bà cũng sẵn lòng.
“Không ạ, cháu thể tạo thành thói quen nhận quà.” Đường Uyển thở dài, “Thím Hồ, nếu thím đưa cho cháu một viên kẹo một cái bánh thì chúng qua lễ nghĩa là . tảng thịt lớn thế cháu thực sự thể nhận, nhỡ ai thấy dị nghị .”
Không chừng bảo cô và đại đội trưởng giao dịch gì đó, cô hiểu lầm chút nào.
“...”
Thím Hồ từng nghĩ nhiều như , thực bà còn hiểu rõ những chuyện hơn ai hết. Bởi vì chồng bà là đại đội trưởng, ngày Tết đến tặng đồ ít, ông cũng nhận . Đến lượt , Đường Uyển nhận khiến bà thấy bứt rứt.
“Thôi , đại phu Đường nhỏ hạng đó, bà đừng thế nữa.”
Hồ đại đội trưởng đó với thím Hồ , chỉ là bà , quả nhiên nhận thật. Ông hì hì : “Đại phu Đường nhỏ, cháu đừng thấy khó xử, sẽ để mắt tới trong đại đội.”
“Cảm ơn chú ạ.”
Đường Uyển thầm thở phào, trong sân, thím Hồ lườm Hồ đại đội trưởng một cái cháy mặt.
“Sao ông thế hả, chẳng là cảm ơn cho hẳn hoi ?”
“Thì cũng thể ép nhận đồ .” Hồ đại đội trưởng chút cạn lời, “Tầm mà ai mang tảng thịt đến biếu , cũng chẳng dám nhận. Đạo lý như cả thôi, nếu bà thật sự ơn thì thỉnh thoảng mang cho ít đồ vặt, giúp đỡ vài việc nhỏ. Qua năm mới nếu đại phu Đường nhỏ còn mang theo con cái sang đây, bà thỉnh thoảng giúp cô trông nom bọn trẻ cũng mà.”
“Hình như cũng đúng, vẫn là ông thông minh.”
Thím Hồ lập tức vỡ lẽ, vội vã chạy về nhà, lát nữa chút gì đó ngon ngon mang sang cho đại phu Đường nhỏ mới . Không tặng đại lễ thì qua bình thường chắc là chứ nhỉ.
Đường Uyển thu dọn xong đống thảo d.ư.ợ.c của ngày hôm nay, đó dán một tờ giấy lớn lên cửa.