Thập Niên 70: Vợ Quân Nhân Xinh Đẹp Vét Sạch Tài Sản Kẻ Thù Để Nuôi Con - Chương 433

Cập nhật lúc: 2026-01-02 12:18:32
Lượt xem: 19

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/9pXwtzay12

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Bác sĩ Tiểu Đường, nhà hai hôm nay khó ở quá, hình như sốt với ho nữa.”

Người phụ nữ tên Mộc Thảo chút căng thẳng liếc Đường Uyển một cái, lúc chồng xuống, chị vội vàng giấu đôi bàn tay lưng.

Trong khí thoang thoảng một mùi thơm.

Người đàn ông tên Hồ Vi cố gắng hít hà, hâm mộ : “Bác sĩ Tiểu Đường món gì ngon thế. Thơm quá mất, cái mùi ...”

hầm ít khoai tây, vốn thích ăn vị đậm đà nên cho nhiều ớt.”

Đường Uyển tùy tiện bịa một lời dối, đưa nhiệt kế cho Hồ Vi.

“Anh kẹp nhiệt kế , để xem cho.”

đeo khẩu trang , trời lạnh thế , cô lây cảm cúm . Ngay cả căn phòng hai đứa nhỏ đang , Đường Uyển cũng khép hờ cửa quá nửa.

“Vâng.”

Hồ Vi khẽ gật đầu, đặt nhiệt kế xuống nách, đôi mắt đảo liên hồi quan sát căn phòng ngoài của Đường Uyển.

Cách đây ít lâu, cô nhờ thím Hồ tìm thợ mộc trong đại đội đóng mấy cái tủ. Tuy mới gửi tới một nửa tủ t.h.u.ố.c, nhưng trong các ngăn kéo phân loại và xếp sẵn ít thảo d.ư.ợ.c. Thế nên Hồ Vi cũng chẳng thấy gì nhiều.

Anh sang hai căn phòng bên cạnh, bàn tay Đường Uyển đặt mạch tay khẽ dùng lực một chút.

“Ngoài ho và sốt , còn triệu chứng nào khác ?”

“À... đau đầu nữa.”

Hồ Vi nghĩ một lát bổ sung: “Cả cứ uể oải sức, cũng ăn uống gì.”

Anh trả lời Đường Uyển một cách lơ đãng, mắt vẫn quên soi mói xung quanh. Mộc Thảo bên cạnh nhịn khẽ giật giật vạt áo phía bên của chồng, :

“Anh chẳng bảo lúc tiểu thấy khó chịu là gì?”

“Cái con mụ , cái gì cô cũng thế hả?”

Hồ Vi trừng mắt Mộc Thảo một cái thật dữ dằn, chị run b.ắ.n cả , rõ ràng là hình thành phản ứng sợ hãi theo bản năng.

Đường Uyển nghi hoặc quét mắt hai vợ chồng nhà , giọng điệu lạnh nhạt:

“Trước mặt bác sĩ thì phân biệt nam nữ, cũng chẳng gì mà ngại ngùng dám cả, khó chịu ở thì cho rõ.”

quan sát Hồ Vi một lượt, trong lòng tính toán. Hồ Vi ấp úng :

“Vâng, đúng là lúc tiểu thì chỗ đó nó đau.”

“Nhiễm trùng đường tiết niệu, sẽ tiêm cho một mũi kê ít t.h.u.ố.c mang về uống.”

Đường Uyển đưa kết luận. Thuốc trong tủ còn nhiều, xem Tết cô lên bệnh viện quân y phê duyệt thêm một đợt t.h.u.ố.c nữa.

“Lại còn tiêm cơ ?”

Hồ Vi rõ ràng là chút vui, tận sâu trong thâm tâm luôn tự cho là đàn ông...

“Tiêm thì sẽ nhanh khỏi hơn, tiêm cũng .”

Đường Uyển nhắc nhở: “Uống t.h.u.ố.c cũng , nhưng lâu khỏi hơn, thấy chịu đựng thì cứ chờ xem.”

Hồ Vi: ...

“Tiêm .”

Mộc Thảo nhỏ với Hồ Vi: “Tiêm xong là hết đau ngay, thì cứ nhịn mãi .”

“Cô thì cái gì?”

Hồ Vi hung dữ, quát là Mộc Thảo dám gì thêm nữa, lí nhí cúi đầu như một cô con dâu nhỏ bắt nạt.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-vo-quan-nhan-xinh-dep-vet-sach-tai-san-ke-thu-de-nuoi-con/chuong-433.html.]

“Quyết định xong ?”

Đường Uyển thản nhiên liếc Hồ Vi, bắt đầu bốc t.h.u.ố.c từ tủ t.h.u.ố.c.

“Tiêm, tiêm !”

Hồ Vi nghĩ đến cơn đau mấy ngày qua, bất đắc dĩ thở dài một tiếng. Anh sợ đau!

“Sang phòng bên cạnh sấp xuống.”

Đường Uyển lấy ống tiêm bắt đầu pha t.h.u.ố.c, Mộc Thảo đỡ Hồ Vi trong. Sau khi pha t.h.u.ố.c xong, Đường Uyển khép cánh cửa phòng phía . Cô yên tâm về bất cứ nào trong đại đội, bé Hằng và bé Dao cứ để trong gian là an tâm nhất.

Đóng cửa xong, Đường Uyển cầm khay t.h.u.ố.c sang phòng bên cạnh. Hồ Vi đang sấp giường, ngượng nghịu vén một chút áo ở lưng lên.

Đường Uyển: ...

“Hở một hàng xương sườn thì tác dụng gì.”

Đường Uyển cạn lời, thô bạo kéo thấp cạp quần xuống, lau một chút cồn i-ốt trực tiếp đ.â.m kim.

“A!”

Hồ Vi đường đường là một gã đàn ông mà đau đến mức suýt nhảy dựng lên. Đường Uyển đưa mắt hiệu cho Mộc Thảo đang bên cạnh.

“Chị giữ c.h.ặ.t lấy , kim mà gãy bên trong là chuyện lớn đấy.”

“Anh Vi, đừng động đậy.”

Mộc Thảo cũng cuống quýt theo, chị dám dùng lực mạnh nhưng Hồ Vi cũng sợ nên dám nhúc nhích. Tuy đau nhưng động tác của Đường Uyển dứt khoát, nhanh ch.óng rút kim .

“Chị ấn giữ cho .”

Đường Uyển với Mộc Thảo. Lúc chị cầm bông ấn giữ, Đường Uyển tinh mắt thoáng thấy những vết tích mu bàn tay chị . Có lẽ cái của Đường Uyển chị sợ hãi, chị vội vàng dùng tay che .

“Xong thì ngoài.”

Đường Uyển coi như thấy gì mà bước ngoài. Một lát Hồ Vi từ trong phòng hỏi Đường Uyển:

“Bác sĩ Tiểu Đường, cái nhà vệ sinh...”

“Ở nhà , tự .”

Đường Uyển thản nhiên với Mộc Thảo: “Thuốc bốc xong , chị qua đây ghi nhớ cách uống nhé.”

“Vâng, ạ.”

Mộc Thảo dám mắt Hồ Vi, chậm chạp đến mặt Đường Uyển. Hồ Vi trừng mắt chị một cái thật mạnh, rốt cuộc cũng gì, tự vịn tường từ từ cửa để tới nhà vệ sinh.

Đường Uyển cúi đầu dặn dò: “Đây đều là t.h.u.ố.c Bắc, mỗi sắc một gói, uống ba , chị sắc ?”

“Biết, ạ!”

Mộc Thảo gật đầu lia lịa, cũng thôi. Sau khi Đường Uyển dặn dò kỹ lưỡng liều lượng, cô đưa gói t.h.u.ố.c Bắc cho chị .

“Cảm ơn bác sĩ Tiểu Đường.”

Mộc Thảo đưa tay nhận, Đường Uyển tinh mắt thoáng thấy vết thương cổ tay chị .

“Chị thương ?”

định hỏi chị bôi ít t.h.u.ố.c , ngờ Mộc Thảo run b.ắ.n lên, nhanh như cắt dùng tay áo che cánh tay .

“Bác sĩ Tiểu Đường, cô nhầm , .”

“Hắn đ.á.n.h chị ?”

Gần như ngay lập tức Đường Uyển nghĩ ngay đây là sản phẩm của Hồ Vi, chẳng trách từ lúc mới chị sợ . Anh chỉ cần liếc một cái là Mộc Thảo dám động đậy. Rõ ràng là gã đàn ông khuynh hướng bạo lực gia đình.

“Không ạ.”

Loading...