Hồ Sơn bĩu môi, mắt thấy hai bên sắp cãi đến nơi, Đường Uyển khi băng bó khẽ dùng lực một chút.
“Sao thế, còn đ.á.n.h một trận ở chỗ nữa ?”
Giọng cô chút lạnh lùng, bây giờ ai cũng y thuật của Đường Uyển khá, hiển nhiên ai dám đắc tội cô. Thế là Hồ Sơn hì hì với Đường Uyển: “Bác sĩ Tiểu Đường yên tâm, chúng sẽ đ.á.n.h ở chỗ cô . Chỉ là tiền t.h.u.ố.c men thật sự gánh nổi, ai đ.á.n.h thì đó đền!”
Thím Hồ tức đến mức bốc hỏa đầu: “Anh...”
“Bà nó !”
Đại đội trưởng Hồ ngắt lời thím Hồ, liếc đứa con trai hồn của , thở dài một tiếng.
“Là thằng Sinh đ.á.n.h thương, chúng nên đền!”
Nghe , nụ mặt Hồ Sơn càng rộng thêm, hừ nhẹ một tiếng: “Ngoài tiền t.h.u.ố.c men , còn tiền bồi thường công lao động nữa. Vốn dĩ định mai , giờ thì ở nhà nghỉ ngơi mất mấy ngày.”
Anh đắc ý nhướng mày, đại đội trưởng thì , chẳng vẫn ngoan ngoãn đền tiền đó thôi. Thím Hồ tức đến nhảy dựng: “Hồ Sơn, đừng quá đáng!”
“Bà nó.”
Đại đội trưởng Hồ khẽ lắc đầu với thím Hồ. Đường Uyển băng bó xong cho họ, cô cảm giác đại đội trưởng Hồ là dễ bắt nạt như . Có thể vững ở vị trí đại đội trưởng, ông chắc chắn chút thủ đoạn.
Quả nhiên, chỉ thấy ông xót xa liếc Hồ Sinh một cái, đó :
“Được, chúng đền hết. Hồ Sinh cũng là do đ.á.n.h thương, chúng đền cho , thì cũng đền cho Hồ Sinh. Tiền t.h.u.ố.c men, tiền bồi thường sức khỏe, tiền công lao động, một xu cũng thiếu.”
Đại đội trưởng Hồ ngốc, lời Đường Uyển ông nhớ rõ. Con trai ông thương nặng hơn Hồ Sơn. Cho dù đền bù nữa, cuối cùng thằng Hồ Sơn vẫn thối tiền cho nhà ông!
Ông dứt lời, thím Hồ lập tức hiểu ý đồ, vội vàng kích động :
“ thế, ai đ.á.n.h thương thì đó đền. Chúng đền cho , cũng đền cho chúng . Bác sĩ Tiểu Đường, phiền cháu tính toán tiền t.h.u.ố.c men, chúng trả qua trả cho !”
Chương 341
“Thôi thôi, cần các đền nữa, ai tự trả phần nấy !”
Sắc mặt Hồ Sơn chút mất tự nhiên, lúc nãy bác sĩ Tiểu Đường vết thương của nặng bằng Hồ Sinh rõ mồn một . Anh bù thêm tiền .
“Thế , lý lẽ, bảo chúng đền thì chúng nhất định đền.”
Đại đội trưởng Hồ nắm thóp Hồ Sơn, ông sang lớn tiếng mắng mỏ Hồ Sinh.
“Cái thằng thật hiểu chuyện, cho dù cái bóng đen đó đúng là Hồ Sơn thì ? May mà vợ con bây giờ những mà còn sinh cho cha một thằng cháu đích tôn, chúng tính toán chi li gì?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-vo-quan-nhan-xinh-dep-vet-sach-tai-san-ke-thu-de-nuoi-con/chuong-425.html.]
“Cha, con sai .”
Hồ Sinh cha đang giúp nên cố ý như , thím Hồ cũng phụ họa theo.
“Vừa nãy mặt chúng rõ ràng , cứ thế nào mà tính thôi.”
“Không... cần ...”
Hồ Sơn hối hận thì muộn. Đường Uyển lạnh mặt, đối với những hành động coi trọng mạng sống như thế cô chẳng ưa một ai. Thế nên cô báo một cái giá vô cùng công đạo: “Hồ Sinh khâu mấy chỗ, cộng thêm t.h.u.ố.c men, linh tinh hết thảy là tám mươi đồng.”
Nói xong cô về phía Hồ Sơn: “Còn , hết sáu mươi ba đồng.”
“Đắt thế cơ á?!!”
Hồ Sơn xót tiền đến mức suýt nhảy dựng lên, đây là một tiền nhỏ. Anh bán con gái cũng chẳng nhiều tiền đến thế! Hơn nữa còn bù thêm tiền cho Hồ Sinh, nghĩ thôi thấy phục . Sao cái lợi đều để thằng Hồ Sinh chiếm hết thế !
“Anh mà lên bệnh viện thì chỉ bấy nhiêu , chẳng lẽ các định t.h.u.ố.c nữa ?”
Đường Uyển bực lườm một cái, với đại đội trưởng Hồ: “Đại đội trưởng, ở chỗ cháu chuyện nợ nần nhé.”
Trừ những trường hợp đặc biệt. với hạng như Hồ Sơn, Đường Uyển cho cơ hội nợ nần gì hết.
“Bác sĩ Tiểu Đường cháu yên tâm, chúng bác sẽ đền cho Hồ Sơn.”
Đại đội trưởng Hồ mỉm với Đường Uyển, tuy xót con nhưng con sai thì dạy dỗ. Còn về Hồ Sơn, ông liếc một cái: “Nếu Hồ Sơn trả, đến lúc đó sẽ trừ công điểm của . Đại đội sẽ bù . bác sĩ Tiểu Đường cháu cũng chẳng dễ dàng gì, hàng ngày còn tự hái t.h.u.ố.c, lên bệnh viện mua t.h.u.ố.c cũng tốn khối tiền.”
Ông rõ, t.h.u.ố.c Đường Uyển dùng là Đông y, cả Tây y nữa. Ông tin là những thứ dù Đường Uyển lên bệnh viện lấy thì cũng chẳng rẻ rúng gì.
Hồ Sơn đại đội trưởng thì tức đến đau cả n.g.ự.c: “Đại đội trưởng, nhà còn một lũ già trẻ lớn bé. Trừ công điểm thì cả nhà c.h.ế.t đói mất, ...”
“Thế thì đưa tiền đây!”
Thím Hồ hai tay chống nạnh: “Lúc những chuyện thất đức thì nên nghĩ đến ngày hôm nay . Anh mà dám nợ tiền t.h.u.ố.c của bác sĩ Tiểu Đường trả, lỡ dở việc khám chữa bệnh của trong đại đội thì tha cho !”
Cái danh hung dữ của thím vang xa, ngay cả Hồ Sơn cũng dám đắc tội thím . Dù nhà vẫn dựa đại đội mà ăn cơm. Khoảnh khắc Hồ Sơn thật sự hối hận . Trong lòng thầm oán trách Đặng Tiểu Mai một trận, nếu tại cô cứ gây sự với con dâu đại đội trưởng thì con trai chẳng biến thành con gái. Càng đến mức loạn đến bước đường hôm nay. Loại như bất kể xảy chuyện gì cũng bao giờ tìm nguyên nhân ở bản , chỉ đổ cho khác.
“ đưa!”
Hồ Sơn mượn nhà một lượt, chịu đưa tiền, quỳ xuống mới mượn một ít. Lúc Đường Uyển rời khỏi đại đội, cuối cùng cũng gom đủ tiền đưa cho cô. Vừa vặn ngang qua cửa nhà họ, tiếng của Đặng Tiểu Mai từ trong nhà vọng .
“Bác sĩ Tiểu Đường, cảm ơn cô cứu chúng , chỉ là nhà còn bao nhiêu đứa con nuôi, cô xem thể bớt một chút .”
Cô vịn khung cửa bước , vốn tổn thương sức khỏe mà thời gian qua chắc cũng chẳng tẩm bổ gì.