Thập Niên 70: Vợ Quân Nhân Xinh Đẹp Vét Sạch Tài Sản Kẻ Thù Để Nuôi Con - Chương 393

Cập nhật lúc: 2026-01-02 05:54:54
Lượt xem: 13

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5q1kzCOR5B

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Đây chính là tình yêu của một dành cho con .

Bàn tay Đường Uyển đặt lên mạch đập của Tiểu Hổ, cẩn thận thăm dò một hồi lâu mới đưa kết luận.

“Chị trông chừng nó cho kỹ, chỉ cần tiếp tục phát sốt nữa thì sẽ vấn đề gì lớn , cứ thế bồi bổ nghỉ ngơi là .”

Lúc đầu cô sợ thằng bé nội thương nên Đường Uyển dám lơ là, vô cùng cẩn trọng. Giờ thấy mạch đập mạnh mẽ hơn nhiều, Đường Uyển mới thở phào nhẹ nhõm.

“Không , , cảm ơn bác sĩ, cảm ơn bác sĩ Tiểu Đường.”

Mẹ Tiểu Hổ kích động đến mức chỉ những lời cảm ơn, Đường Uyển thấy mệt mỏi, cô xua xua tay :

“Chị ở bồi nó , về phòng đây, chuyện gì thì cứ gọi bất cứ lúc nào.”

“Dạ, bác sĩ Tiểu Đường nghỉ ngơi cho khỏe ạ.”

Mẹ Tiểu Hổ đưa mắt tiễn Đường Uyển khỏi phòng, bà nắm lấy tay Tiểu Hổ, xót xa đến mức rơi nước mắt. Con của bà chịu khổ quá !

Còn Đường Uyển khi về phòng thì thẳng trong gian để ngủ, bên ngoài trời quá lạnh. Có lẽ do màn “g.i.ế.c gà dọa khỉ” hồi chiều răn đe phần lớn , nên cả đêm chẳng ai dám đến phiền cô.

Đường Uyển ngủ một giấc đến tận hừng đông, sợ khác phát hiện gian nên hửng sáng cô ngoài. Sau khi dọn dẹp phòng ốc đơn giản, Đường Uyển ôm đồ dùng cá nhân loanh quanh phòng bếp một vòng. Thực tế cô vệ sinh cá nhân xong xuôi trong gian , nhưng thể để Tiểu Hổ phát hiện .

Có lẽ đêm qua bà thức trắng để trông con, lúc Đường Uyển phòng thì thấy Tiểu Hổ đang gục bên cạnh giường ngủ . Nghe thấy tiếng bước chân của Đường Uyển, bà bừng tỉnh: “Bác sĩ Tiểu Đường, trời sáng ạ.”

Bà dụi dụi đôi mắt ngái ngủ, lo lắng về phía Tiểu Hổ giường.

“Ừm.”

Đường Uyển cẩn thận bắt mạch cho Tiểu Hổ một nữa, “Không còn gì đáng ngại, nhưng thằng bé mất khá nhiều m.á.u, cũng nhiều vết thương ngoài da, thường xuyên qua chỗ t.h.u.ố.c, nhà cũng nên bồi bổ cho nó một chút.”

, cảm ơn bác sĩ Tiểu Đường!”

Mẹ Tiểu Hổ cảm động cúi chào Đường Uyển, “Lát nữa bố nó qua, liệu thể đưa Tiểu Hổ về nhà ạ?”

“Ừm.”

Đường Uyển khẽ gật đầu, “Có thể đưa về, nhưng hễ thấy mang nó đến tìm ngay.”

Điều kiện ở đây giống hậu thế, Đường Uyển chỉ thể dặn nhà chú ý nhiều hơn, dù cứ ở đây mãi cũng tiện.

“Dạ.”

Mẹ Tiểu Hổ gật đầu thật mạnh, Tiểu Hổ giường cũng lờ mờ tỉnh dậy, so với hôm qua thì tinh thần hôm nay của thằng bé hơn nhiều.

“Em cảm ơn chị Đường.”

Thằng bé gọi là bác sĩ Tiểu Đường, thấy cô vô cùng thiết nên gọi là chị.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-vo-quan-nhan-xinh-dep-vet-sach-tai-san-ke-thu-de-nuoi-con/chuong-393.html.]

“Về nhà nhớ nghỉ ngơi cho , tạm thời đừng chạy nhảy, chú ý vết thương đừng để dính nước.”

Đường Uyển cẩn thận dặn dò những điều cần lưu ý, đứa nhỏ mạng lớn, vết thương tính là quá nặng, chỉ là trông đáng sợ thôi. Nghiêm trọng nhất vẫn là những nội thương cơ.

Lúc ba đang trò chuyện thì bố Tiểu Hổ gõ cửa sân, Đường Uyển mở cửa, liền đối diện với khuôn mặt thật thà chất phác .

“Bác sĩ Tiểu Đường, chào buổi sáng, cháu ăn sáng nhỉ, chú luộc trứng !”

Bố Tiểu Hổ nấu ăn, trong nhà cũng chẳng gì ngon, nên ông dứt khoát đem bộ trứng mà Tiểu Hổ dành dụm bấy lâu luộc hết mang sang. Tổng cộng sáu quả.

Mẹ Tiểu Hổ thấy mà xót hết cả ruột. đưa cho Đường Uyển ăn thì bà tiếc, bà đưa trứng cho Đường Uyển: “Bác sĩ Tiểu Đường, mau ăn cháu.”

“Cháu ăn sáng ạ.”

Đường Uyển đương nhiên là ăn, nhưng vô tình bắt gặp vẻ mặt xót xa của Tiểu Hổ, cô đoán sáu quả trứng chắc bà dành dụm từ lâu . Cô thật lòng nỡ ăn.

“Cầm lấy, cầm lấy cháu.”

Mẹ Tiểu Hổ đưa hết cho Đường Uyển, thấy cô kiên quyết quá, cuối cùng Đường Uyển chỉ nhận hai quả.

“Cháu ăn hai quả là đủ , chỗ còn để cho Tiểu Hổ, thằng bé đang cần hồi phục sức khỏe, cần cái hơn cháu.”

Thái độ cao thượng của Đường Uyển bố Tiểu Hổ vô cùng thiện cảm. Bác sĩ thế mà mụ thằng Hồ Kiến còn dám vu khống cô. Hồ Kiến bắt là đáng đời!

“Bác sĩ Tiểu Đường, cháu đúng là .”

Mẹ Tiểu Hổ quẹt nước mắt, đổi khác chắc tìm cách vét sạch vốn liếng nhà họ . Bác sĩ Tiểu Đường lấy chừng mực, thực sự là một bác sĩ lương thiện. Đại đội họ bác sĩ thế đúng là phúc phận.

Mẹ Tiểu Hổ kể tình hình của thằng bé cho chồng , hai định phòng cõng Tiểu Hổ về nhà thì bố thằng Thạch dẫn nó sang thỉnh tội. Thằng Thạch vô cùng gượng gạo, rõ ràng là bố đ.á.n.h cho một trận nhừ t.ử. Thấy hai bố con nhà , bố Tiểu Hổ tiếp chuyện, coi như thấy.

“Anh chị ơi!”

Bố thằng Thạch bước nhanh sân nhỏ, khẽ gật đầu chào Đường Uyển một cái.

“Tối qua dạy dỗ thằng Thạch một trận trò , cái thằng vô tâm vô tính, chẳng hiểm nguy là gì, hại Tiểu Hổ thương.”

“Cháu xin bác trai bác gái ạ.”

Thằng Thạch cúi gầm mặt, bố nó tay nặng thật, về nhà treo lên mà đ.á.n.h. Giờ khắp nó chỗ nào cũng đau. thế thì lòng nó mới thấy nhẹ nhõm hơn đôi chút.

Bố Tiểu Hổ bác ruột của thằng Thạch, chỉ là em họ trong họ hàng gần. Nhìn dáng vẻ khổ sở của đứa nhỏ, Tiểu Hổ còn định gì đó nhưng chồng ngăn . Ông thở dài, với bố thằng Thạch: “Thôi bỏ , cũng may bác sĩ Tiểu Đường ở đây nên Tiểu Hổ nhà gì đại , nghỉ ngơi một thời gian là . Trẻ con mà, đứa nào chẳng nghịch ngợm, hồi nhỏ chúng chẳng chạy nhảy khắp núi đồi là gì, trách chúng nó .”

“Gì mà trách , nếu bác sĩ Tiểu Đường thì Tiểu Hổ nhà chẳng sẽ nữa.”

Trong lòng Tiểu Hổ vẫn còn oán khí, bà thể đại lượng như chồng . Cứ nghĩ đến bộ dạng sống c.h.ế.t rõ của Tiểu Hổ lúc đó là bà xót xa đến rơi lệ.

“Cái bà !”

Loading...