So với những quy củ của các đại đội bên ngoài, nơi giống như một chốn đào nguyên tách biệt với thế gian.
“Chú Hồ, chú đón bác sĩ ? Sao đón về một nữ đồng chí mặt mũi lạ lẫm thế .”
Chương 307
Mọi trong đại đội đang lao động đồng loạt tò mò sang, mặt đầy vẻ nghi hoặc.
“Đây là đám vợ mà đại đội trưởng nhắm cho con trai nhà chú đấy chứ?”
“Nữ đồng chí trông đoan chính thật đấy, mắt của đại đội trưởng tồi.”
“Đại đội trưởng, chú nhặt thế , giới thiệu cho bọn cháu vài với nào.”
“...”
“Tất cả im miệng hết cho .”
Đại đội trưởng Hồ ngượng ngùng với Đường Uyển, “Đều là mấy thô lỗ, ăn kiêng nể gì, Tiểu Đường , cháu đừng để bụng nhé.”
“Chú Hồ yên tâm, cháu hiểu mà.”
Đường Uyển chỉ mỉm , ánh mắt lặng lẽ quan sát đại đội trong thung lũng núi .
“Được , tất cả trật tự , đây là bác sĩ Đường Uyển mà đón về. Từ nay về cô là bác sĩ chân đất của đại đội chúng , hắt sổ mũi đau ốm gì đều thể đến tìm cô .”
Đại đội trưởng Hồ đến đây thì vô cùng tự hào, Đường Uyển là mà bao nhiêu đại đội trưởng tranh giành cơ mà. Vậy mà cô chọn đến đại đội Hồ Trang, đây là chuyện !
Mọi xong thì ngẩn tò te!
Bác sĩ mà trẻ thế ?
“Đại đội trưởng, đồng chí nhỏ là bác sĩ á? Không thể nào, chú đang đùa với bọn cháu đấy chứ?”
“ thế, một nữ đồng chí thì hiểu cái gì, thà tìm bà đồng còn hơn.”
“Suỵt, bậy bạ gì thế, những lời .”
“...”
Ánh mắt Đường Uyển đều là sự nghi ngờ, chẳng ai tin một nữ đồng chí như cô y thuật thể giỏi giang đến mức nào.
Cái kiểu ăn suy nghĩ đại đội trưởng Hồ tức đến nổ đom đóm mắt.
“Các thì cái gì, đồng chí Đường Uyển là đầu trong các bác sĩ nghiệp cùng khóa đấy. Cô thể đến đây là phúc phận của đại đội chúng , các mặt thì khách sáo một chút cho !”
Ý định của ông là lập uy cho Đường Uyển, ngờ những căn bản lọt tai.
“Đại đội trưởng, chú đừng lừa bọn cháu, nếu thực sự là hạng nhất thì thể đưa về đại đội ?”
“Ai mà chẳng đại đội năm nào cũng bét, đến cái máy cày còn chẳng đến lượt đại đội nữa là.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-vo-quan-nhan-xinh-dep-vet-sach-tai-san-ke-thu-de-nuoi-con/chuong-383.html.]
“Đại đội trưởng, chú thấy nữ đồng chí xinh học thức nên mới thiên vị đấy chứ?”
“...”
Lời thật khó , đại đội trưởng Hồ tức đến nghẹn họng, ông trợn ngược mắt lên.
“Đứa nào còn dám nhăng cuội, tất cả sẽ trừ điểm công! Chính vì Đường Uyển là nữ đồng chí nên các mặt cô càng khách sáo, đừng mất mặt đại đội Hồ Trang chúng !”
“Chú Hồ.”
Đường Uyển điềm nhiên mỉm , “Không ạ, chú cứ dẫn cháu xem nơi khám bệnh . Cháu cần chuẩn một d.ư.ợ.c liệu để dự phòng lúc cần thiết.”
Mới chân ướt chân ráo đến.
Đường Uyển bao giờ lo lắng việc đối phương tin , dù tận mắt thấy bản lĩnh của cô, họ tin cũng là chuyện bình thường. Cô tin rằng đường dài mới ngựa . Thời gian trôi qua, các xã viên tự nhiên sẽ tin tưởng y thuật của cô.
“Chao ôi, !”
Đại đội trưởng Hồ lén lườm mấy một cái, dẫn Đường Uyển sâu trong đại đội.
Con đường vẫn khó , hổ là đại đội nghèo nhất vùng, nhiều nhà vẫn là nhà tranh vách đất. Trên đường là sỏi đá, Đường Uyển quan sát đang việc, mảnh đất ... cũng màu mỡ bằng những đại đội khác. Đất trong núi trồng lúa gạo đương nhiên bì với ruộng bậc tam đảo đồng bằng.
Ngay cả quần áo xã viên mặc cũng rách rưới, vá chằng vá đụp, ai nấy đều đói đến mức mặt vàng võ gầy gò. Cũng chẳng trách cảm giác gì với việc thêm một bác sĩ. Bởi lẽ vẫn đang dừng ở mức độ theo đuổi việc ăn no mặc ấm.
Trên đường , gặp ít xã viên, đại đội trưởng Hồ đều lượt giới thiệu cho họ. Đây là bác sĩ chân đất mới đến, là ở phái xuống.
Rất nhiều cảm thấy Đường Uyển đến đây là để tráng men lấy tiếng tăm, ở đại đội một thời gian, chừng điều về bệnh viện thôi. Thế nên thái độ của họ đều thờ ơ.
Đại đội trưởng Hồ an ủi Đường Uyển, “Tiểu Đường , thật với cháu, đại đội đây cũng từng bác sĩ chân đất .”
“Dạ?”
Đường Uyển chút kinh ngạc, vạn ngờ còn chuyện , “Sau đó nọ ạ?”
“Chê chỗ chúng nghèo, nơi chim buồn ỉa, cải thiện bữa ăn mà cầm tiền với phiếu cũng chẳng mua nổi thứ gì.”
Đại đội trưởng Hồ chua chát, gì khác, chỉ riêng nữ đồng chí trong đại đội ông đều đang dốc sức gả nơi khác. Người trong đại đội còn thiết tha, đại đội khác càng gả về đây. Hiện giờ đám đàn ông độc trong đại đội ông nhiều vô kể.
Thế nên ông đặc biệt nhắc nhở Đường Uyển, “Tiểu Đường, cháu thể đến đây chú vui. đại đội đông mồm tạp, chỗ ở cũng tập trung, buổi tối cháu cứ về sớm . Cố gắng đừng đường đêm, nếu cháu ngại thì chú bảo con trai với mấy đứa cháu phiên đưa cháu xuống núi.”
Ông vô cùng coi trọng vị bác sĩ là Đường Uyển . Đại đội ông vì nhức đầu sổ mũi mà mất ít trẻ nhỏ, ngay cả lớn cũng vượt qua nổi. Quan trọng nhất là Đường Uyển xinh thế , ông sợ mấy kẻ mắt loạn, lát nữa ông dặn dò từng nhà một mới .
“Không cần ạ, cần .”
Đường Uyển cố ý dùng giọng đùa giỡn : “Chú Hồ, chồng cháu là quân nhân đấy. Anh dạy cho cháu vài chiêu phòng , mấy đồng chí nam bình thường gì cháu .”
Lời của Đường Uyển đại đội trưởng Hồ đầu tiên là sững sờ, đó ha ha.
“Chẳng trách một nữ đồng chí như cháu dám đơn thương độc mã theo chú núi sâu, hóa là bản lĩnh trong . cháu vẫn chủ quan đấy, bảo vệ chính .”
Hai đến giữa đại đội, đại đội trưởng Hồ chỉ một ngôi nhà đất mới xây xong với Đường Uyển:
“Cái sẽ dùng trạm y tế của đại đội chúng , vất vả cho đồng chí Tiểu Đường .”