Thập Niên 70: Vợ Quân Nhân Xinh Đẹp Vét Sạch Tài Sản Kẻ Thù Để Nuôi Con - Chương 374

Cập nhật lúc: 2026-01-02 05:36:16
Lượt xem: 13

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fTNkfNeGk

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Buổi trưa hai ăn uống đơn giản, Đường Uyển món mì đao tiêu (mì sợi thái), bà Vương Đại Ni ăn mà cực kỳ thỏa mãn.

"Tay nghề của Uyển Uyển đúng là giỏi, thơm thật đấy!"

Vì cô mạnh tay cho dầu hơn bà, đương nhiên là thơm ngon . Đường Uyển dáng vẻ của bà, đột nhiên phát hiện một vấn đề mà bấy lâu nay cô mấy chú ý.

"Mẹ ơi, bình thường chúng con nhà, buổi trưa ăn gì thế?"

Cô cứ thấy gì đó sai sai, hình như lượng lương thực bà Vương Đại Ni tiêu thụ buổi trưa bao nhiêu cả.

"Chuyện thì bữa nào nhất định , thỉnh thoảng thì ăn cái màn thầu bánh bao thôi. Hoặc là chỗ cháo trứng còn thừa từ buổi sáng của các con mà, con cứ yên tâm, để đói ."

Bà Vương Đại Ni chút chột . Tính bà tiết kiệm, trưa chỉ bà ăn nên đương nhiên chẳng bày vẽ nấu nướng riêng gì, cứ qua loa vài miếng cho xong bữa.

Đường Uyển vốn bận rộn nên để ý, lúc cô nghiêm nét mặt với bà:

"Mẹ ơi, bình thường chúng con nhà, bạc đãi bản . Nếu nhỡ hạ đường huyết ngất xỉu thì ? Không đến , ngộ nhỡ xỉu , hai đứa nhỏ thế nào?"

Đây là suy nghĩ thật lòng của Đường Uyển, tuyệt đối tiết kiệm một cách vô ích như thế.

"Mẹ , sẽ chăm sóc cho ."

Bà Vương Đại Ni nhận sai của , thể quá tiết kiệm, dù cũng ăn vài miếng cho hẳn hoi.

Đường Uyển rõ suy nghĩ thật sự của bà . Buổi chiều, bà Vương Đại Ni dọn dẹp nhà cửa, còn Đường Uyển lôi xấp vải mới mua , vụng về dùng máy khâu may quần áo cho các con. Trẻ ở độ tuổi đổi nhanh, quần áo chẳng mấy chốc chật, tay nghề của Đường Uyển thì cũng chỉ ở mức bình thường, chỉ những kiểu dáng đơn giản nhất, nhưng cho lũ trẻ mặc thì đủ .

Cô cao hứng liền mấy bộ để chúng đổi. Vì tay nghề tinh nên thành quả cả buổi chiều cũng bao nhiêu. Dẫu , bà Vương Đại Ni thấy vẫn khen ngợi cô: "Uyển Uyển , con mới bắt đầu thế lắm . Hồi đầu may áo, ống tay còn dài quá, lãng phí bao nhiêu vải đấy."

Chương 300

Đường Uyển bà Vương Đại Ni cố ý an ủi , bởi vì đường kim mũi chỉ của bà vốn khít và đều, đôi khi chẳng cần bản vẽ mà cứ thế cầm tay luôn.

"Mẹ ơi, xem sửa sang giúp con với, nếu con sợ Tiểu Hàng và Dao Nhi mặc sẽ thoải mái."

Đường Uyển thầm nghĩ đúng là khiếu ở mảng , nhưng thôi, trăm bằng tay quen. Đợi khi nào cô thạo hơn một chút thì sẽ may cho và Lục Hoài Cảnh .

Tự an ủi xong, buổi tối Đường Uyển đích xuống bếp, món khuỷu tay kho tàu, cà tím tỏi băm và trứng đồng tiền. Thức ăn nấu xong, Lục Hoài Cảnh ngửi thấy mùi thơm mà về đến nhà, tự nhiên rửa tay.

"Anh ngay hôm nay là vợ xuống bếp mà."

"Sao hả, bình thường để chịu thiệt thòi ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-vo-quan-nhan-xinh-dep-vet-sach-tai-san-ke-thu-de-nuoi-con/chuong-374.html.]

Bà Vương Đại Ni đen mặt xuất hiện. Cái thằng con trai đúng là nuôi phí công mà, tuy nhiên trong lòng bà thấy vui.

"Đâu , nấu cũng ngon lắm, nhưng ngon bằng vợ con thôi."

Lục Hoài Cảnh sợ thật mà mất lòng . Tuy bà Vương Đại Ni đổi thói quen nấu nướng sự kiên trì của Đường Uyển, nhưng thói quen tiết kiệm dầu muối thì dễ gì bỏ . Dù bà mạnh tay đến mấy cũng bằng Đường Uyển, hơn nữa Đường Uyển còn lén cho thêm gia vị từ gian khi họ chú ý. Cái hương vị đó loại món ăn bình thường nào sánh kịp.

" ngon bằng Uyển Uyển thật."

Điểm bà Vương Đại Ni cũng thừa nhận. Bà dọn cơm lên bàn với Lục Hoài Cảnh:

"Mẹ thấy cũng nên học dần . Đợi lũ trẻ lớn hơn một chút, nếu về đại đội thì thể cứ để Uyển Uyển nấu cho ăn mãi , cũng nấu cho Uyển Uyển ăn nữa."

Bà Vương Đại Ni định ở cùng họ cả đời, ở quê nhà bà vẫn còn nhiều con cái cần đến bà. Đợi hai đứa nhỏ cứng cáp hơn, bà định sẽ về đại đội.

"Vâng, đúng ạ, con cũng học thêm thôi."

Về điểm Lục Hoài Cảnh đồng ý, cơm nước nấu hiện tại cũng chỉ ở mức tạm nuốt trôi . Cả nhà ba ăn cơm, Đường Uyển kể về chuyện thi cử của .

"Lục Hoài Cảnh, khu đại viện gần đại đội nào nhất nhỉ?"

suy nghĩ về vấn đề từ sớm, vì con còn nhỏ nên chọn đại đội gần nhà là nhất.

"Em đấy, đại đội Mao Trang, chính là nơi bố từng xuống nông thôn ngày ." Lục Hoài Cảnh thong thả phân tích cho Đường Uyển: "Thực đó là gần nhất. Phía núi của đại viện còn một đại đội nữa, gọi là đại đội Hồ Trang. Vì phía là núi nên ở đó khá nghèo, ít ngoài, trong đại viện cũng ít khi giao thiệp với bên đó."

"Hình như một em thấy ." Có hái t.h.u.ố.c Đường Uyển suýt nữa lạc một đại đội trong núi, lúc đó cô tiện hỏi thăm nhiều nên bao giờ.

"Ừm, còn vài đại đội khác thì xa hơn một chút, như đại đội nhà họ Lý và đại đội nhà họ Trần. Anh đoán các em sẽ chọn trong mấy đại đội ."

Lục Hoài Cảnh đưa lời khuyên: "Anh thấy nếu thể chọn thì em hãy chọn đại đội Mao Trang . Thứ nhất là gần, thứ hai là bố từng ở đó nên em quen, công việc sẽ dễ triển khai hơn."

"Thế thì Mao Trang !" Bà Vương Đại Ni cũng từng đến Mao Trang đổi trứng gà nên ấn tượng khá về dân ở đó.

"Chuyện thực do em quyết định , em sẽ cố gắng chọn nơi gần nhà nhất thể." Đường Uyển dám khẳng định chắc chắn, nên điều gì.

"Được, em đừng tạo áp lực quá cho ." Lục Hoài Cảnh đưa tay xoa xoa đỉnh đầu Đường Uyển: "Dù em cũng xe đạp mà, cũng thuận tiện."

cách đến bệnh viện quân y cũng gần mà hàng ngày Đường Uyển vẫn đạp xe về đều đặn đó thôi.

"Vâng ."

Đường Uyển tâm trạng vui vẻ nên "đánh" bay cả một bát cơm lớn. Thức ăn tối nay ngon, chính cô cũng cảm thấy vô cùng ngon miệng.

Loading...