Thập Niên 70: Vợ Quân Nhân Xinh Đẹp Vét Sạch Tài Sản Kẻ Thù Để Nuôi Con - Chương 366

Cập nhật lúc: 2026-01-02 05:31:00
Lượt xem: 12

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1gCFB1MZa3

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Thế cháu chào ông cháu về nhé.”

Đường Uyển đạp xe chạy biến, chỉ sợ bà Tô kéo cô thêm gì đó. Nhìn theo dáng vẻ nhanh nhẹn của cô, bà Tô thở dài: “Thật là đáng tiếc.”

“Tiếc cái gì?” Ông Hứa chút cạn lời, cái ngữ cháu trai bà mà xứng với Đường Uyển . Có gì mà tiếc với chả .

Bà Tô ngượng nghịu: “ thấy cô chẳng giống sinh hai con chút nào.”

“Người sinh đôi một trai một gái đấy.” Ông Hứa vênh mặt lên: “Đứa cháu gái của tâm cao khí ngạo lắm, tìm đối tượng là tìm ưu tú nhất. Không chỉ chồng nó là quân nhân, mà cháu còn là bác sĩ nữa đấy.”

Giọng ông đầy vẻ tự hào, cố tình lờ hai chữ "chân đất" mà gọi thẳng là bác sĩ. Quả nhiên bà Tô càng thêm ngưỡng mộ và tiếc nuối, tiếc là một đồng chí nữ thế chủ .

“Thế thì cháu gái ông giỏi giang thật đấy.”

“Chứ còn lị.” Ông Hứa liếc cây bắp cải trong tay bà Tô, sợ bà đòi đổi chác gì đó. Bà Tô thấy thế liền nhà.

“Không còn sớm nữa, lão Hứa ông nghỉ ngơi sớm .” Bà giấu cây bắp cải lưng, cái bộ dạng đó cứ như đang giấu miếng thịt quý giá .

Ông Hứa: “...”

Vừa nhà, bà Hứa từ phòng ngủ , mắt nhắm mắt mở : “Ông bớt chuyện của Đường Uyển với họ , tránh để con bé đeo bám, bớt khoe khoang .”

thật sự nổi cái bộ dạng vênh váo của bà .” Ông Hứa nhổ một bãi: “Thằng cháu bà gặp qua một . Lùn tịt một mẩu, còn cái kiểu cà lơ phất phơ, qua là loại lông bông ngoài đường, cái hạng đó mà cũng đòi xứng với Đường Uyển ?”

“Biết là ông coi nó như con gái ruột , nhưng chồng , ông giận dỗi cái gì chứ.” Bà Hứa chút cạn lời, cũng chẳng thèm tranh cãi với ông, suy cho cùng bà cũng cho là ông Hứa sai.

Ở phía bên , Đường Uyển đạp xe về đến nhà thì Lục Hoài Cảnh cũng kịp về tới. Vì trì hoãn ở nhà ông Hứa một lúc nên bà Vương Đại Ni dọn cơm sẵn lên bàn.

“Hôm nay về muộn thế con?” Bà Vương Đại Ni tự nhiên múc cơm cho cả nhà. Đường Uyển rửa tay xong liền bàn ăn luôn.

“Con ghé qua thăm ông bà Hứa một chút.” Đường Uyển hề giấu diếm, bà Vương Đại Ni tuy tiết kiệm nhưng lương thiện.

“Hoàn cảnh của họ đúng là nên năng qua thăm hỏi thật.”

“Mẹ ơi, hôm nay con gặp chuyện gì ?” Đường Uyển nghĩ đến biểu cảm của bà Tô mà nhịn thầm. Con gái mà, ai chẳng thích khen trẻ. Huống hồ đối phương còn tưởng cô là đồng chí nữ chồng, chứng tỏ cô bảo dưỡng nhan sắc .

“Sao thế?” Bà Vương Đại Ni khá lo lắng: “Chẳng lẽ bà Hứa ai bắt nạt ?”

“Dạ .” Đường Uyển liếc Lục Hoài Cảnh đang cắm cúi ăn cơm, cố ý lấp lửng: “Là một bà bác, thấy con trẻ trung xinh nên cứ ngỡ con kết hôn, thế là...”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-vo-quan-nhan-xinh-dep-vet-sach-tai-san-ke-thu-de-nuoi-con/chuong-366.html.]

“Thế là bà gì?” Lục Hoài Cảnh sốt sắng, quên cả ăn cơm, phắt sang Đường Uyển với vẻ mặt cực kỳ nghiêm trọng.

Đường Uyển khổ: “Thế là bà giới thiệu cháu trai cho con chứ .”

“Thế mà !” Lục Hoài Cảnh tức đến đen cả mặt: “Mắt bà để , đây là vợ mà...”

“Thôi , con gì mà hung dữ thế?” Bà Vương Đại Ni cạn lời liếc một cái: “Đó là vì Uyển Uyển xinh thanh tú, trông chẳng giống sinh con chút nào, nên mới hiểu lầm chứ. Điều đó chứng tỏ vợ con sức hút đấy.”

Bà vẫn thấy khá vui, ai mà chẳng thích khen trẻ . Hơn nữa bà tin chắc Đường Uyển giải thích rõ ràng với đối phương . Quả nhiên, Đường Uyển đặt tay lên bàn tay to lớn đang chút nôn nóng căng thẳng của Lục Hoài Cảnh.

“Anh kích động cái gì chứ, em của hai đứa nhỏ , đương nhiên là giải thích rõ với . Chỉ là bà tin, còn tưởng em dối để từ chối bà thôi.”

“Ngày mai cùng em để gặp bà mới !” Lục Hoài Cảnh nghĩ bụng đ.á.n.h dấu chủ quyền, để khác Đường Uyển là vợ .

“Không cần thiết .” Đường Uyển nhẹ nhàng lắc đầu: “Người cũng chỉ thuận miệng một câu thôi, để tâm gì?”

đấy đúng đấy, con cứ lời Uyển Uyển .” Bà Vương Đại Ni nháy mắt với Lục Hoài Cảnh. Đáng tiếc là đang mải suy tư nên chẳng chú ý thấy.

Bữa cơm ăn trong tâm trạng tập trung, ngay cả khi Hoàng Diệp dẫn theo gia đình Lữ Lâm đến cửa cũng chẳng để ý.

“Anh Lục, chị dâu! Bác gái.”

Hoàng Diệp phía , Lữ Lâm và cha phía , họ khá căng thẳng bước sân nhỏ.

“Tiểu Hoàng đấy .” Bà Vương Đại Ni dậy đón khách, chút áy náy : “Chúng cũng ăn cơm xong. Để xào thêm mấy món, cùng ăn một chút nhé.”

“Dạ thôi bác ạ, chúng cháu chủ yếu là đến để cảm ơn thôi.”

Mẹ Lữ và Lữ Lâm thẳng về phía Đường Uyển, mắt Lữ rưng rưng khiến Đường Uyển cảm thấy tự nhiên.

Chương 294

“Đồng chí Đường Uyển, thật sự vô cùng vô cùng cảm ơn cháu cứu Lâm Lâm nhà bác.”

Cha Lữ xách theo ít hoa quả đóng hộp, trứng gà và một con gà, lễ cảm ơn hề nhẹ chút nào. Đường Uyển vội vàng từ chối: “Bác ạ, cháu cứu Lâm Lâm chỉ là tiện tay thôi, bác đừng khách sáo quá.”

“Uyển Uyển .” Mẹ Lữ xúc động nắm lấy tay Đường Uyển: “Cháu nhất định nhận cho bác. Mấy ngày nay bác cứ trằn trọc mãi, nếu cháu thì đời Lâm Lâm coi như hủy hoại . Bác còn thấy bấy nhiêu đồ là quá ít, chỉ là điều kiện hạn, chỉ chuẩn thế , mong cháu đừng chê.”

“Bác ạ.” Đường Uyển vội nháy mắt với Lữ Lâm: “Chưa đến việc Lâm Lâm là đồng nghiệp và bạn của cháu, dù là lạ bắt nạt cháu cũng sẽ tay giúp đỡ, đó là lương tâm của mỗi mà bác.”

Loading...