Hai lúc mới thể thảo luận về bệnh tình của bác gái Hứa. “Sức khỏe của bác gái cháu tuy đang dần hồi phục, nhưng bác cảm thấy bệnh cũ của bà dạo tái phát thường xuyên hơn.” Bác Hứa thở dài, tuy rằng so với bà tỉnh táo nhiều hơn nhiều. bác Hứa mong mỏi bao bà thể mãi mãi tỉnh táo như .
“Bác ạ, cứ để bác gái uống những t.h.u.ố.c , vấn đề gì chúng sẽ cùng bàn bạc kỹ hơn.” Đường Uyển đưa đơn t.h.u.ố.c kê cho bác Hứa: “Bác nghiên cứu thêm xem . Sau khi chỉnh sửa xong đơn t.h.u.ố.c, cháu sẽ là trực tiếp bốc t.h.u.ố.c và bào chế.” Cô hề nhắc đến chuyện nước Linh Tuyền, bí mật cô tiết lộ cho bất cứ ai.
“Được, vất vả cho cháu quá, Uyển Uyển.” Lúc bác Hứa thực lòng coi Đường Uyển như con gái ruột, ông nhỏ giọng nhắc nhở: “Cái bà Tô hàng xóm , bà tính tham rẻ, ngày nào cũng dòm ngó nhà bác. Sau cháu đến đây thì nên tránh bà một chút, đừng để bà thấy những thứ cháu mang sang.”
Trước bà Tô vốn coi thường họ, vì thấy ông lão chỉ là trông coi trạm thu gom phế liệu. kể từ khi Đường Uyển mang trứng gà sang, nhiều mang theo bao nhiêu đồ đạc đắt tiền đến biếu, bà trở nên niềm nở với ông hơn hẳn. Bác Hứa là từng trải qua bao sóng gió nên vô cùng nhạy cảm, cũng hiểu đạo lý tránh họa tìm phúc.
“Cháu ạ.” Hai mở cửa viện, Đường Uyển còn kịp dắt xe đạp thì quả nhiên, cửa nhà bên cạnh mở toang. Khuôn mặt quen thuộc của bà Tô lộ , tay bà đang cầm một cây bắp cải trắng. “Con bé về đấy ? trồng ít bắp cải, nghĩ bụng bác trai bác gái trồng trọt gì nên mang sang cho một ít.”
Trước mặt Đường Uyển, bà cố tình nhét cây bắp cải tay bác Hứa. Cây bắp cải qua là vặt ăn mất một nửa, chỉ còn một mẩu nhỏ. Bác Hứa vội vàng từ chối: “Cảm ơn ý của bà, nhưng vườn cũng trồng một ít. Chỉ hai già chúng ăn nên thế là đủ , bà cứ giữ mà ăn .” Ông khách sáo, nhất quyết nhận, khiến bà Tô chút lúng túng.
Bà liền sang đưa bắp cải cho Đường Uyển: “Hay là con bé cầm về mà ăn? Nhà trồng nhiều lắm, để ngoài ruộng thối cũng uổng, cháu ăn giúp bà một ít.” “Cháu cảm ơn bà, cháu ở nhà cũng trồng bắp cải ạ.” Đường Uyển quan hệ với Vương Đại Ni, ngoài cũng quen gọi bà là chứ gọi là chồng. Thế nên bà Tô cứ ngỡ cô đang về đẻ của . Bà lân la hỏi chuyện: “Mẹ cháu cũng là thạo việc nhỉ.” “Vâng ạ, cháu bình thường chăm chỉ lắm, rau xanh trong nhà bao giờ thiếu.” Đường Uyển cũng ngốc đến mức huỵch toẹt là nhà ngày nào cũng ăn thịt, như thế chẳng khác nào rước lấy sự đố kỵ của .
Cứ ngỡ bà Tô chỉ chiếm chút lợi lộc nhỏ, ngờ bà bỗng nhiên xoay chuyển chủ đề: “Này con bé, bà thấy cháu và nhà đều chăm chỉ như , bà thích lắm. Bà đứa cháu trai, ngợm cao ráo lực lưỡng, là một tay việc giỏi, bình thường cũng siêng năng. Bà thấy hai đứa khá là xứng đôi đấy, là để bà gọi nó đến cho hai đứa gặp mặt nhé?”
Thật là quá quắt! Hóa bà đang đ.á.n.h bàn tính đây. Sắc mặt bác Hứa lập tức tối sầm , ông trợn tròn mắt bà Tô, trong lòng đầy vẻ cạn lời. Đường Uyển thì nụ càng thêm gượng gạo: “Cháu cảm ơn ý của bà, nhưng mà...” Cô kịp hết câu bà Tô ngắt lời, bà sốt sắng quảng cáo về đứa cháu trai: “Cháu bà tuy công việc chính thức, nhưng năm nào cũng đạt tối đa điểm công lao, nó...”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-vo-quan-nhan-xinh-dep-vet-sach-tai-san-ke-thu-de-nuoi-con/chuong-365.html.]
Chương 293
“Bà ơi, lẽ một chuyện cháu quên với bà.” Tuy Đường Uyển cảm thấy ngắt lời khác là bất lịch sự, nhưng chủ đề của bà Tô quá xa . Cô cướp lời khi bà kịp tiếp: “Cháu kết hôn và sinh con ạ, còn sinh tận hai đứa cơ. Chuyện bác Hứa thể chứng cho cháu, đúng bác?”
Đường Uyển sang bác Hứa, biểu cảm của bác tuy chút khó tả nhưng vẫn giúp cô xác nhận: “ , chồng của đứa cháu gái của còn là quân nhân đấy, họ sống trong đại đội nên đúng là thể tự trồng những loại rau .” Ông cũng chẳng sợ bà Tô sẽ hổ mất mặt. Dù thì khi mối bà cũng chịu tìm hiểu kỹ càng, chẳng trách ai .
Bà Tô quả nhiên đờ , bà Đường Uyển từ xuống , từ vóc dáng thon gọn đến khuôn mặt xinh . Nhìn thế nào cũng chẳng giống sinh con cả. Đã ăn mặc còn thời thượng thế , cứ như một cô thiếu nữ . “Cháu... lừa chứ?” Bà Tô vẫn bán tín bán nghi, cảm giác như Đường Uyển lấy cháu nên mới cố ý tìm cớ.
“Tất nhiên là cháu lừa bà ạ.” Đường Uyển gượng gạo: “Có lẽ do cháu gương mặt trẻ con nên trông non thôi ạ.” Cô cũng là để giảm bớt sự ngượng ngùng cho bà . “Thế thì... bà cứ tưởng cháu chồng.” Bà Tô lúng túng xua tay: “Chồng cháu còn là lính , đấy, đấy.”
Hèn chi nào đến đây cô cũng mang theo nhiều đồ như , hóa trong nhà lính. Đó là đơn vị sự nghiệp, tiền phụ cấp cao lắm đây. Thấy bà ngượng đến mức tìm cái lỗ mà chui xuống, Đường Uyển mỉm : “Không bà ạ, đều là hiểu lầm thôi. Cháu còn việc nên xin phép về đây ạ.”
Cô thực sự nán thêm giây nào nữa. Vừa định , bà Tô hỏi vớt vát: “Thế nhà cháu còn em gái nào ?” Cô chị xinh thế , chắc hẳn cô em cũng sẽ giỏi giang và xinh như . Đứa cháu trai bà mà cưới vợ như thế thì đúng là phúc đức ba đời.
“Dạ , cháu chỉ một đứa em trai thôi ạ.” Đường Uyển thấy bà vẫn chịu từ bỏ ý định, liền cạn lời đáp: “Bà ơi, quê cháu ở xa lắm. Cháu là theo chồng đến đây để ở trong đại đội quân đội mà.” “Ồ, là .”
Bà Tô tiện hỏi thêm nữa. Bác Hứa chớp lấy thời cơ với Đường Uyển: “Vậy cháu mau về , kẻo một chồng cháu trông hai đứa nhỏ sợ là xuể .”