Thập Niên 70: Vợ Quân Nhân Xinh Đẹp Vét Sạch Tài Sản Kẻ Thù Để Nuôi Con - Chương 357

Cập nhật lúc: 2026-01-02 05:20:04
Lượt xem: 12

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5VOyzwbWdy

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Cả ngày hôm nay Hoàng Diệp bận rộn là vì tốn nhiều công sức mới một chiếc phiếu mua đồng hồ. Đây còn là đồng hồ nữ hiệu Thượng Hải. Trông nó thực sự , ít nhất là đầu trong thời đại .

Chỉ là Đường Uyển tâm trạng để xem, cô và Lục Hoài Cảnh , cân nhắc xem nên chuyện của Lữ Lâm cho .

"Chị dâu, hai thế ?" Hoàng Diệp ngơ ngác, chẳng lẽ chị dâu thấy chiếc đồng hồ ?

"Chuyện đồng hồ tính , tối nay đồng chí Lữ Lâm suýt chút nữa xảy chuyện lớn ." Với tư cách là em của Hoàng Diệp, Lục Hoài Cảnh thấy nên giấu . Nếu đổi là vợ gặp chuyện như , nhất định xử đối phương mới thôi.

Đường Uyển điên cuồng nháy mắt hiệu với Lục Hoài Cảnh. Dù Hoàng Diệp và Lữ Lâm cũng mới ở bên một thời gian ngắn, mà đàn ông thời cực kỳ coi trọng danh tiếng. Vạn nhất để tâm đến chuyện thì ? Đó mới là điều Đường Uyển lo lắng.

Quả nhiên, đàn ông đôi khi lối suy nghĩ khác phụ nữ. Hoàng Diệp lập tức cuống cuồng, chiếc đồng hồ tay suýt chút nữa rơi xuống đất!

"Lâm Lâm ?!" Hoàng Diệp sốt sắng thôi, thấy Đường Uyển và Lục Hoài Cảnh im lặng, lộ vẻ khẩn cầu: "Chị dâu, chị cho em ."

"Được ." Đường Uyển nghiêm túc : " cảm thấy đây chuyện gì to tát, nhưng đối với đàn ông các thì chắc. Chuyện là thế ..."

Cô đem đầu đuôi sự việc kể hết cho Hoàng Diệp, đồng thời nhấn mạnh: "Tên Hồ Kiến chắc là và Lữ Lâm đang tiến triển nên mới nảy sinh ý đồ xa!"

"Đồ súc sinh! g.i.ế.c c.h.ế.t !" Hoàng Diệp tức đến mức tóc gáy dựng ngược, gân xanh trán nổi lên cuồn cuộn. Anh hận thể g.i.ế.c c.h.ế.t Hồ Kiến ngay tại chỗ. May mà phản ứng của khiến Đường Uyển khá hài lòng, vì cô mới cho hiện giờ Lữ Lâm đang ở .

"Nếu yên tâm thì qua đó an ủi cô . Còn Hồ Kiến, bắt , tin rằng sớm muộn gì cũng sẽ xử lý công minh!"

"Em , cảm ơn chị dâu, em nợ chị một ân tình." Nếu chị dâu, Hoàng Diệp dám tưởng tượng Lâm Lâm sẽ chịu tổn thương lớn đến nhường nào. Thậm chí thể sẽ mất con gái yêu.

"Cậu với Hoài Cảnh là em, cũng là em của , nên mà." Đường Uyển xua tay, Hoàng Diệp vội vã trèo lên xe đạp: "Chị dâu, em đây."

"Ừ, mau ." Lục Hoài Cảnh vẫy tay, theo Hoàng Diệp đạp xe nhanh đến mức lốp xe như bốc hỏa.

Đường Uyển với Lục Hoài Cảnh: "Anh em của cũng khá đấy, hạng cổ hủ."

"Hửm?" Lục Hoài Cảnh nhất thời hiểu ý Đường Uyển: "Vợ ơi, ý em là ?"

"Em hỏi nhé." Đường Uyển nghiêm túc đặt câu hỏi: "Nếu xảy chuyện là em, lo lắng rằng em bắt nạt ?" Thấy vẫn còn ngẩn , Đường Uyển thẳng luôn: "Nói tóm , chê bỏ em ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-vo-quan-nhan-xinh-dep-vet-sach-tai-san-ke-thu-de-nuoi-con/chuong-357.html.]

"Sao thể chứ?" Lục Hoài Cảnh vô cùng khó hiểu: "Người yêu bắt nạt, tức c.h.ế.t còn kịp, thể chê bỏ ."

"Trên đời loại như đấy." Đường Uyển đảo mắt một cái: " nhân phẩm của em của thì em tin. Đi thôi, chắc đợi lâu , chúng về ."

Hai về đến nhà. Chuyện cũng liên quan đến quyền riêng tư của Lữ Lâm nên Đường Uyển cho Vương Đại Ni, chỉ bảo ở bệnh viện việc nên về muộn. Vương Đại Ni cũng soi mói, tự nhiên sẽ hỏi gặng thêm.

Ăn cơm xong, bé Tri Diễn và Dao Nhi chắc là nhớ cô nên cứ quấn lấy . Những sinh linh nhỏ bé tuy nhiều sức lực nhưng cứ nắm c.h.ặ.t lấy tay áo của Đường Uyển buông.

"Lũ trẻ nhớ con đấy." Vương Đại Ni dở dở , quan hệ huyết thống đúng là điều khó giải thích. Bà chăm sóc tận tâm đến mấy thì lũ trẻ vẫn cứ bám lấy bố chúng.

"Mẹ cũng nhớ các con." Đường Uyển hôn lên mặt từng đứa một, dỗ dành chúng ngủ mới tắm rửa.

Vẫn như cũ, cô gian thông qua gian phòng nhỏ. Tắm rửa xong xuôi, Lục Hoài Cảnh cũng tắm ngay đó. Ngay lúc cô đang ôn bài, Lục Hoài Cảnh tắm xong trở về, ôm chầm lấy cô từ phía .

"Vợ ơi, nhớ em." Hai một thời gian " mật sâu sắc", nên lời của Lục Hoài Cảnh khiến vành tai Đường Uyển nóng lên.

"Cái ." Cô đặt b.út xuống, cất sách giáo khoa hộc bàn: "Lớn mà chẳng nghiêm túc gì cả."

"Nếu mà chẳng chút ý nghĩ gì, chứng tỏ vấn đề đấy." Lục Hoài Cảnh cố ý ghé sát tai cô thì thầm, nhẹ nhàng trêu đùa tâm trí Đường Uyển. Bị cho xao xuyến, Đường Uyển dứt khoát chủ động ôm c.h.ặ.t lấy cổ .

"Đừng ồn đến các con đấy."

"Tuân lệnh!" Được sự cho phép, Lục Hoài Cảnh vô cùng vui sướng hôn lên đôi mắt cô. Lần dường như chẳng thể kiềm chế bản , thậm chí còn kịp bế cô lên giường mà bắt đầu ngay bên cạnh bàn học.

Đường Uyển đỏ bừng mặt: "Lục Hoài Cảnh, sợ đột nhiên đây ?"

"Không , ý mà." Lục Hoài Cảnh như đưa Đường Uyển lên chín tầng mây, cô chẳng còn tâm trí mà suy nghĩ chuyện khác. Lại bế đến bên cửa sổ, may mà rèm che, nếu thấy thì ?

Đường Uyển hổ đến đỏ chín mặt, giây tiếp theo nhấc bổng lên trung. Trời đất ơi! Người đàn ông vận động đúng là thể lực thật, động tác khó như mà chẳng thấy mệt.

Ngược là Đường Uyển, mệt đến mức đầm đìa mồ hôi. Sau khi xong việc, cô đ.ấ.m nhẹ Lục Hoài Cảnh: "Đủ đấy, em tắm rửa!"

"Để bế em ." Lục Hoài Cảnh dùng chăn quấn lấy Đường Uyển định bế gian phòng nhỏ, Đường Uyển véo tay một cái: "Không cần , em tự . Để thấy thì hổ c.h.ế.t mất!"

Loading...