Kết quả là Hoàng Diệp đưa Lữ Lâm đến tiệm cơm quốc doanh, hai vui vẻ còn gọi ít món.
Ở đằng xa rõ bọn họ đang gì, cho nên dần dần dập tắt nỗi hoài nghi trong lòng.
Tất nhiên Lữ Lâm và Hoàng Diệp hề những chuyện , còn Đường Uyển đạp xe về đến nhà.
Lục Hoài Lệ hết thời gian ở cữ, Vương Đại Ni cũng ít khi sang nhà cô hơn, nhiều việc Lục Hoài Lệ thể tự .
Nữu Nữu là do cô quen tay chăm bẵm, ngoan ngoãn dễ nuôi, Cường T.ử còn nhỏ, suốt ngày chỉ ăn ngủ ngủ ăn, cho nên cũng tính là quá mệt mỏi.
Vừa về đến nhà, Lục Hoài Lệ mang phiếu sữa bột mới mở sang, “Chị ba, nhà chị hai đứa nhỏ uống sữa bột. Em lo chị đủ phiếu sữa, hôm nay mua sữa bột xong là em vội mở phiếu sữa mang qua cho chị ngay.”
Cô việc luôn khiến Đường Uyển cảm thấy thoải mái, cô nhận lấy phiếu sữa bột từ tay Lục Hoài Lệ.
“Em cần gấp gáp thế , trong nhà chị vẫn còn dự trữ một ít, đủ cho các con uống.”
Lúc hai đang chuyện thì chú ý thấy Hứa Thúy Anh ở đối diện đang bế con nhà.
Từ khi Đường Uyển tránh mặt cô , hình như cô cũng chút ý kiến với Đường Uyển.
Cho dù gặp mặt chào hỏi, vẻ mặt của cô cũng lạnh nhạt.
“Chị nhỉ? Hôm nay em mua sữa bột còn gặp chị nữa, chị bảo mua nửa túi, bán hàng chịu bán.”
Lục Hoài Lệ những chuyện phiền lòng , Đường Uyển nhỏ giọng kể với cô , Lục Hoài Lệ xong mà mắt chữ O mồm chữ A.
“Cho nên chị chiếm hời nên mới ý kiến với chị?”
Lục Hoài Lệ thật sự ngờ Hứa Thúy Anh là loại như , Đường Uyển phủ nhận cũng chẳng xác nhận.
“Chị , dù cũng bảo chị nên tránh xa chị một chút, chị giận cũng kệ, chị ghét nhất là đoán ý khác.”
“Nghe lời chắc chắn là sai .”
Lục Hoài Lệ một sự tự tin mù quáng , hai cũng thêm gì nữa, Lục Hoài Lệ sợ con tỉnh dậy thấy nên vội vàng về.
Vương Đại Ni cầm ít rau xanh đuổi theo, “Hoài Lệ, chờ , hái cho con ít rau .”
“Mẹ, nhà con mà.”
Lục Hoài Lệ liếc một cái, chủ yếu là sợ Đường Uyển khó chịu, dù đây cũng là đồ của nhà chị.
Mẹ cứ cho cô , lỡ gặp chị dâu nào hẹp hòi thì sớm mất mặt .
“Trong nhà trồng ít rau, chỗ đất của con lớn bằng nhà , mang một ít về mà ăn.”
Tính tình Đường Uyển phóng khoáng, chẳng bao giờ để ý những chuyện nhỏ nhặt , Lục Hoài Lệ thấy thì vui.
“Cảm ơn chị dâu, em mang một ít về ăn thử.”
Chương 276
Đợi Lục Hoài Lệ , Đường Uyển mới nhịn hỏi Vương Đại Ni.
“Mẹ, con cứ thấy Hoài Lệ chút sợ con nhỉ?”
“Nó sợ con cũng là chuyện bình thường thôi.”
Vương Đại Ni nhớ đây khi còn ở nhà, mấy đứa nhỏ ăn chút đồ gì là cô con dâu cả bày vẻ mặt khó coi.
Cho nên Hoài Lệ mới dám tùy tiện lấy đồ của nhà đẻ.
“Con gái lấy chồng , về nhà đẻ chỉ sợ chị dâu với em dâu vui. Nếu mà nảy sinh mâu thuẫn thì đến nhà đẻ cũng chẳng mà về.”
Vương Đại Ni cảm thán xong liền hài lòng với Đường Uyển: “Mẹ con là rộng lượng. Mẹ cũng con sẽ chấp nhặt những chuyện nhỏ , nếu cũng chẳng dám đưa đồ cho nó ngay mặt con.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-vo-quan-nhan-xinh-dep-vet-sach-tai-san-ke-thu-de-nuoi-con/chuong-344.html.]
“Mẹ, rau tuy lúc là do con chăm sóc, nhưng từ khi đến thì đều do lo liệu cả. Mẹ cho ai thì cho, cần nào cũng hỏi ý con .”
Đường Uyển thật lòng nghĩ như , trong gian của cô còn trồng nhiều rau, tươi vô cùng.
Thỉnh thoảng cô còn dùng rau trong gian để tráo với rau bên ngoài, căn bản là ăn hết.
Lục Hoài Lệ dù nào đến cũng lấy thì cũng chẳng đáng bao nhiêu.
“Được , chúng nhà chuẩn ăn cơm thôi.”
Vương Đại Ni cảm động nắm tay Đường Uyển nhà, hai đứa nhỏ vẫn tỉnh, bọn họ chuẩn xong thì Lục Hoài Cảnh phong trần mệt mỏi trở về.
“Vợ ơi, chuyện tên du côn đó xử lý xong , em yên tâm, còn cơ hội phiền em nữa .”
Anh lỡ miệng nhanh quá, để ý thấy Vương Đại Ni đang , Vương Đại Ni tức giận bĩu môi.
“Đáng đời!”
Vương Đại Ni mắng nhiếc một hồi lâu, còn phẫn nộ hơn cả Đường Uyển, Đường Uyển sớm kết quả nên hề ngạc nhiên.
Cả nhà ăn cơm xong, lúc Vương Đại Ni tắm cho bọn trẻ, Đường Uyển nhỏ giọng kể cho Lục Hoài Cảnh chuyện xảy ngày hôm nay.
“Lục Hoài Cảnh, lúc Hoàng Diệp từng yêu đương ?”
“Sao em ?”
Lục Hoài Cảnh thấy lạ, đồng thời chút chua xót : “Em đúng là quan tâm thật đấy.”
“Em thấy chuyện với Lữ Lâm mà mặt đỏ bừng lên.”
Đường Uyển nhớ phản ứng của Hoàng Diệp, “Chẳng lẽ em vô tình tác thành cho một cặp ?”
“Nếu thật sự là thì cũng .”
Lục Hoài Cảnh cũng cảm giác gì đặc biệt, nếu đây đúng là duyên phận của Hoàng Diệp thì cũng là một chuyện .
“Ngày mai là ngay thôi.”
Đường Uyển ngay cả lúc ngủ khóe miệng cũng cong lên, theo sự hiểu của cô về Lữ Lâm thì cô dễ lay động như .
Cho nên chuyện tạm thời .
Vì chuyện của Hoàng Diệp mà ngày hôm khi lên lớp, Hồ Kiến thậm chí còn đổi chỗ với khác.
Người đây luôn bám lấy Lữ Lâm, giờ đây cách Lữ Lâm thật xa.
Nhất thời đều thích nghi , ngay cả Lữ Lâm cũng , nhưng cô thở phào nhẹ nhõm.
“Anh mà còn bám lấy điều nữa, chắc tìm một yêu đến đ.á.n.h cho một trận mất.”
“May là còn đến mức điều.”
Đường Uyển cũng thấy may mắn, cô cũng gây gổ quá khó coi, tránh để thầy cô khó xử.
Cả ngày hôm đó, Hồ Kiến hễ thấy Lữ Lâm là tránh như tránh tà, những hôm qua trông thấy yêu của Lữ Lâm nhịn mà nhạo .
“Nhìn kìa, yêu nhà dọa cho chạy mất dép.”
“Thế thì nhát quá , hèn gì thèm để mắt tới.”
“Cái hạng như á, đừng là Lữ Lâm, đến em gái cũng chẳng thèm, nhát lắm.”
“...”
Hồ Kiến cho đỏ mặt tía tai, định cãi vài câu nhưng phát hiện chẳng lấy một về phía .