Thập Niên 70: Vợ Quân Nhân Xinh Đẹp Vét Sạch Tài Sản Kẻ Thù Để Nuôi Con - Chương 343

Cập nhật lúc: 2026-01-02 04:58:45
Lượt xem: 15

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/6faokMMrVx

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Mặc dù vẫn là dáng vẻ uy mãnh cao lớn, nhưng Hoàng Diệp ăn mặc chỉnh tề hơn hẳn hôm qua. Anh tắm gội sạch sẽ, ngay cả râu cũng cạo nhẵn nhụi. Theo lời Đường Uyển dặn, đặc biệt mặc một bộ quân phục, trông tinh thần khí chất.

“Chính là phía kìa.”

Đường Uyển hạ thấp giọng, thực chẳng cần cô chỉ, Lữ Lâm liếc mắt một cái nhận đó là Hoàng Diệp. Thoáng thấy bóng dáng Hồ Kiến và Tuyên Trúc ở khóe mắt, Lữ Lâm cố ý to với Đường Uyển:

“Uyển Uyển, đối tượng của tớ đến đón tớ tan học , hẹn gặp ngày mai nhé!”

“Được thôi, hai xe cẩn thận nhé.”

Đường Uyển cũng phối hợp vẫy tay với Lữ Lâm. Lữ Lâm tung tăng chạy đến mặt Hoàng Diệp.

“Đợi lâu ? Anh cần đến sớm thế .”

lo đến muộn quá sẽ lỡ mất cô.”

Hoàng Diệp vốn tưởng hai sẽ ngượng nghịu, ngờ khi chạm ánh mắt của Lữ Lâm, nhịn mà mỉm . Còn Hồ Kiến đang cách đó xa thấy hai vui vẻ thì cả ngây tại chỗ. Anh trợn tròn mắt kinh ngạc, “Đây là đối tượng của cô ?”

Chương 275

“Chắc là .”

Đường Uyển ngoảnh , với Hồ Kiến: “Người bình thường mà đến đón cô tan học chứ. Với Lữ Lâm đối tượng của cô cao to lực lưỡng, là lính bộ đội, chẳng khớp ?”

Hồ Kiến thấy câu , lòng nhất thời lạnh toát. Khó khăn lắm mới nhắm trúng một nữ đồng chí, cư nhiên đối tượng ! Anh định gì đó thì Hoàng Diệp đang chuyện với Lữ Lâm bên bỗng sang. Chẳng họ gì với mà Hoàng Diệp cư nhiên còn sải bước tiến về phía họ.

Hồ Kiến bỗng cảm thấy hai chân run rẩy. Anh sẽ đ.á.n.h đấy chứ?

Đường Uyển khoanh tay n.g.ự.c, dáng vẻ như đang xem kịch vui, kỹ năng diễn xuất của Hoàng Diệp cũng khá đấy chứ. Anh tới mặt Hồ Kiến, “Nghe đang theo đuổi đối tượng của ?”

“Anh Diệp, đừng kích động.”

Lữ Lâm giả bộ chạy ngăn Hoàng Diệp, “Ai bảo em trông xinh xắn thế chứ. Anh lẽ chỉ là thích kiểu nữ đồng chí như em thôi, nhưng yên tâm, chúng em luôn giữ cách đúng mực. Em cũng tuyệt đối nhận bất cứ thứ gì của , hôm nay thấy , chắc hẳn sẽ bám theo em nữa.”

“Có đúng như ?”

Hoàng Diệp kéo dài giọng điệu, khẽ xắn tay áo lên, lộ những thớ cơ bắp cánh tay. Anh tập luyện quanh năm, cao to vạm vỡ, trông cũng khá đáng sợ.

Hồ Kiến lập tức nhận sũng, “Đồng chí, gì chúng từ từ , từ từ .”

“Đồ hèn.”

Âu Dương Nghiên hừ một tiếng, kéo Tuyên Trúc đang xem náo nhiệt rời , “Anh Trúc, đây là chuyện riêng của . Cứ để họ tự giải quyết , chúng đừng rước họa .”

“Cô đúng.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-vo-quan-nhan-xinh-dep-vet-sach-tai-san-ke-thu-de-nuoi-con/chuong-343.html.]

Tuyên Trúc liếc Hồ Kiến đầy ẩn ý, cùng Âu Dương Nghiên rời như thể chuyện chẳng liên quan gì đến .

Hồ Kiến cuống đến mức mồm mép mọc đầy mụn rộp, vội vàng giải thích với Hoàng Diệp: “Đồng chí. Trước đó đồng chí Lữ Lâm đối tượng, nếu cũng dám cứ bám theo cô mãi.”

“Trước đây từ chối rõ ràng , là do tin thôi.”

Lữ Lâm bĩu môi, nghĩ đến dáng vẻ truy đuổi ráo riết thường ngày của Hồ Kiến tương phản với vẻ mặt kinh hoàng hiện tại. Sao cô thấy sảng khoái đến thế nhỉ.

“Không , cứ tưởng đó là lời thoái thác của cô.”

Hồ Kiến yếu ớt há miệng, đúng là tưởng đó chỉ là cái cớ Lữ Lâm tìm để từ chối . Ai mà thật sự tìm một đối tượng lợi hại thế .

“Giờ thì là đối tượng của đấy.”

Hoàng Diệp hống hách mặt Hồ Kiến, “Đồng chí, đào chân tường là hành vi vô đạo đức. Hy vọng đừng bám theo đối tượng của nữa, nếu sẽ khách khí .”

Anh gồng cơ bắp tay lên, khiến mặt Hồ Kiến sợ đến mức run rẩy.

“Đồng chí cứ yên tâm, nhất định sẽ giữ cách với đồng chí Lữ Lâm. Chúng chỉ là bạn học và đồng nghiệp bình thường, tuyệt đối quan hệ gì khác.”

Thấy nhận sũng nhanh như , Đường Uyển và Lữ Lâm , suýt nữa thì nhịn thành tiếng. Tiếc là lúc Hồ Kiến đang hoảng loạn tột độ nên chú ý đến những điều đó, sợ hãi chỉ vắt chân lên cổ mà chạy.

“Cái đó, hai cứ tiếp tục trò chuyện , nhà còn việc, xin phép một bước.”

Anh chạy cực nhanh, cứ như đuổi theo , loáng một cái biến mất tăm. Thấy , Đường Uyển và Lữ Lâm đều bật thành tiếng, Lữ Lâm còn đắc ý với Đường Uyển:

“Uyển Uyển, thấy ý kiến của tớ , cái tên Hồ Kiến đúng là hạng bắt nạt kẻ yếu sợ kẻ mạnh. Gặp mạnh hơn là chẳng dám ho một tiếng, chứ đừng đến chuyện khác. Uyển Uyển, cảm ơn nhé, nếu chắc chắn Hồ Kiến sẽ cứ bám theo tớ mãi.”

“Phải , thông minh nhất.”

Đường Uyển liếc Hoàng Diệp đang đỏ lựng cả vành tai ở bên cạnh, với Lữ Lâm: “ chuyện vẫn đa tạ đồng chí Hoàng Diệp, nên cảm ơn là kìa.”

“Chị dâu đừng khách sáo, đang nghỉ phép nên thời gian.”

Hoàng Diệp thật thà xua tay, dám Lữ Lâm. Lữ Lâm vốn tính vô tư nên chẳng nhận điều gì. Cô hớn hở với Hoàng Diệp: “Đồng chí Hoàng, cảm ơn nhé, mời ăn cơm.”

“Đừng khách sáo, chuyện nhỏ thôi mà.”

Hoàng Diệp gãi gãi đầu đầy vẻ khờ khạo, Đường Uyển nhanh ch.óng chuồn lẹ.

“Hai cứ từ từ trò chuyện , mới đến một thế chắc Hồ Kiến tin . Nên hai cứ bàn bạc kỹ lưỡng với nhé, việc về đây.”

Bất kể là đối tượng thật giả, Đường Uyển cũng bóng đèn, nên chạy nhanh. Điều bất ngờ là cả Lữ Lâm và Hoàng Diệp đều ngăn cô . Hai khi cô thì trải qua một thoáng ngượng ngùng, đó khí mới dần trở nên sôi nổi hơn.

Thực tế là Hồ Kiến khi rời một lát, chẳng nghĩ điều gì mà quân y viện để lén lút quan sát họ.

Loading...