Thế mà cứ như đang thưởng thức cao lương mỹ vị thật sự, thong thả ăn từng miếng nhỏ một.
Hoàng Diệp: ...
Phần của ăn xong , chỉ giương mắt Lục Hoài Cảnh ăn.
“Cậu vẫn ăn no ? Hay để nấu thêm cho một bát nữa nhé?”
Đường Uyển luôn cảm thấy để khách đầu đến nhà chơi mà bỏ đói thì cho lắm.
Hoàng Diệp lắc đầu : “Chị dâu, em ăn no ạ. Chỉ là thấy Lục ăn ngon lành quá nên em thèm thôi, cần nấu thêm cho em .”
Nếu mà nấu thêm, khi hai ba bát nữa cũng ăn hết , nhưng cần thiết lãng phí.
“Cậu mà thích thì cứ thường xuyên ghé nhà chơi.”
Đường Uyển dứt lời, động tác cầm đũa của Lục Hoài Cảnh khựng . Anh bắt đầu thấy hối hận vì đắc ý khoe khoang quá mức . Sau gã mà cứ thường xuyên đến ăn chực thì tính ? Anh vợ mệt mỏi.
Nghĩ , Lục Hoài Cảnh ăn vài miếng cho xong bát mì, tiện tay quẹt miệng.
“Xem cũng xem , việc gì thì về sớm , chúng còn dỗ con ngủ.”
Hoàng Diệp: ...
“Anh Lục, em lặn lội qua đây thăm là trò chuyện với một chút mà.”
Bao lâu gặp, bao nhiêu chuyện với Lục.
“Hay là hai cứ trò chuyện ?”
Đường Uyển dọn bát đũa bếp, thong thả rửa bát, Vương Đại Ni từ trong phòng .
“Uyển Uyển, bọn trẻ ngủ cả , để dọn dẹp nhà bếp cho, con nghỉ ngơi .”
“Dạ , cứ bận việc ạ, con cũng đang chuyện với họ.”
Đường Uyển đặt bát đũa xuống khỏi bếp, bên ngoài Lục Hoài Cảnh và Hoàng Diệp đang trò chuyện rôm rả. Tất nhiên là Hoàng Diệp, còn Lục Hoài Cảnh tính tình lạnh lùng, chỉ lẳng lặng .
“Chuyện là thế ...”
Đường Uyển xuống đối diện Hoàng Diệp, “Đồng chí Hoàng, nhiệm vụ về chắc là nghỉ phép nhỉ?”
Đường Uyển tùy ý tìm một chủ đề, Hoàng Diệp hớn hở : “Chị dâu cũng chuyện ạ. Em hai năm nghỉ phép, nhiệm vụ về đương nhiên nghỉ một thời gian .”
“Vậy định về quê ?”
Câu hỏi quan tâm của Lục Hoài Cảnh nụ mặt Hoàng Diệp cứng đờ, “Không về nữa. Ở quê cũng chẳng còn nào, về chỉ thêm chạnh lòng thôi. Chị dâu hỏi chuyện việc gì cần em giúp , em và Lục là em sinh t.ử. Chị chuyện gì cứ thẳng, cần vòng vo ạ!”
“Vậy , luôn nhé.”
Đường Uyển thực sự mở lời thế nào, cô sắp xếp câu chữ trong đầu một lát mới chậm rãi :
“Chẳng là một đồng nghiệp một kẻ vô đeo bám, cô hết nước hết cái mà đối phương vẫn chịu từ bỏ. Cứ bám riết buông phiền phức quá, nên cô tìm một đồng chí nam đóng giả đối tượng...”
Cô chăm chú quan sát biểu cảm của Hoàng Diệp, hề tức giận, chỉ là chút dám tin mà tự chỉ :
“Chị dâu, chị chắc chắn là em chứ?”
Anh cao to lực lưỡng, mặt thì dài như mặt lừa, nên nhiều đồng chí nữ đều ưa . Cái hạng như mà đóng giả yêu , chê nữa.
“Chắc chắn chứ.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-vo-quan-nhan-xinh-dep-vet-sach-tai-san-ke-thu-de-nuoi-con/chuong-342.html.]
Đường Uyển gượng , “Thật giấu gì , yêu cầu của bạn là đối phương trông uy mãnh một chút. Như lúc lộ diện kẻ mới sợ, mới đạt mục đích!”
Hoàng Diệp và Lục Hoài Cảnh: ...
Khóe miệng hai giật giật, Hoàng Diệp sang Lục Hoài Cảnh, Lục Hoài Cảnh cũng nhếch mép một cái.
“Nhìn gì, quyền quyết định ở , can thiệp.”
“Chị dâu, chuyện ạ.”
Hoàng Diệp đầy vẻ ngượng ngùng, “Không em giúp chị, mà em sợ sẽ ảnh hưởng đến danh dự của đồng chí nữ đó.”
“Người là con gái còn chẳng để tâm, lo nghĩ nhiều thế gì?”
Đường Uyển bật , “Chuyện ép, tự quyết định .”
Cô cũng chẳng còn cách nào khác mới giúp Lữ Lâm tìm thế , dẫu việc cũng khó thực hiện.
“Em...”
Hoàng Diệp nghĩ đến bát mì Đường Uyển nấu, nghiến răng một cái, “Chị dâu, em đồng ý giúp việc . Sau em thể thỉnh thoảng qua nhà ăn chực vài bữa , em sẽ tự mang theo nguyên liệu.”
Tay nghề của chị dâu quá, chẳng giống đồ nấu, khô khốc chẳng vị gì.
“Thành giao.”
Đường Uyển sướng miệng đồng ý ngay, Lục Hoài Cảnh ngăn cũng kịp, dẫu cũng là em nên cuối cùng gì thêm.
Sau khi nhận lời, trời cũng muộn, Hoàng Diệp xách hành lý về ký túc xá.
Buổi tối, Đường Uyển hỏi Lục Hoài Cảnh: “Chỉ đóng giả đối tượng của một chút, chuyện chắc ảnh hưởng đến sự nghiệp quân ngũ của Hoàng Diệp nhỉ?”
“Yên tâm , .”
Lục Hoài Cảnh đưa câu trả lời khẳng định, “ chuyện các em cũng nên chừng mực thôi, đừng để quá nhiều nghi ngờ.”
“Em sẽ rõ với Lữ Lâm.”
Đường Uyển là , ngày hôm cô kể chuyện cho Lữ Lâm, Lữ Lâm phấn khích đến đỏ cả mặt.
“Thật ? Uyển Uyển, đúng là quá tuyệt vời, mới một ngày mà lo xong !”
“Trùng hợp thôi.”
Nghĩ đến ngoại hình của Hoàng Diệp, Đường Uyển nhịn : “Tớ đều tìm theo đúng yêu cầu của đấy. Đến lúc đó kén cá chọn canh khó xử đấy.”
“Uyển Uyển yên tâm, thể giúp tớ chuyện nhất định là .”
Lữ Lâm hì hì , ngay cả việc hôm nay Hồ Kiến quấy rầy cô mấy cô cũng hề bộc phát. Cô chỉ chờ đến lúc tan học để vỗ mặt Hồ Kiến theo lời Đường Uyển .
Mãi mới đợi đến giờ tan học, Đường Uyển và Lữ Lâm vai kề vai, Đường Uyển nhỏ với Lữ Lâm:
“Lát nữa gặp , cứ chạy bước nhỏ gần, sẽ hiểu ý .”
“Được.”
Lữ Lâm hỏi nhỏ: “Anh tên là gì ?”
“Hoàng Diệp, tên là Hoàng Diệp, tên .”
Đường Uyển bàn bạc kỹ với Hoàng Diệp từ tối qua, hôm nay sẽ đến đợi họ tan học. Vừa khỏi cổng quân y viện, Đường Uyển thấy Hoàng Diệp, đặc biệt ăn diện một chút.