Thập Niên 70: Vợ Quân Nhân Xinh Đẹp Vét Sạch Tài Sản Kẻ Thù Để Nuôi Con - Chương 335

Cập nhật lúc: 2026-01-02 04:55:24
Lượt xem: 10

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fTNkfNeGk

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

cũng thể khỏi quá nhanh khiến cụ Hứa nghi ngờ.

“Được, cùng ăn nào.”

Cụ Hứa híp mắt cầm đũa lên, đang định bón cơm cho bà Hứa thì thấy bà đặt đũa xuống. Sau đó bà cầm lấy thìa, động tác vụng về múc cơm nhét miệng.

“Bà ăn .”

Đường Uyển gắp cho bà một miếng sườn, bà Hứa cầm đũa đút cho cô ăn. Bà Hứa đôi mắt vô thần mở to, ngây ngốc ăn món rau cụ Hứa đút cho. Ừm, ngon.

“Ăn ăn ăn...”

Lúc bà Hứa giống như một đứa trẻ, quấy đòi ăn đồ ngon. Cụ Hứa đặc biệt vui mừng, cụ vui đến phát , “Từ khi bệnh nặng thêm, lâu lắm chịu ngoan ngoãn ăn cơm.”

Đoạn thời gian , vợ gầy mấy cân, cụ Hứa xót xa thôi, nay thể đút cơm nước , cụ cảm thấy ngay lập tức thêm hy vọng.

“Ước chừng là đói dữ quá ạ.”

Đường Uyển bày tỏ sự vui mừng tiến triển của bà Hứa, nếu bà thể phục hồi, cụ Hứa nhất định sẽ hạnh phúc. Ví dụ như lúc cụ màng đến bản , chỉ nhất tâm bón cơm cho bà Hứa. Nhìn bà ăn hết miếng đến miếng khác, cụ Hứa đến mức nếp nhăn đầy mặt.

“À uôm...”

Bà Hứa húp một ngụm canh lớn, vui sướng híp đôi mắt , “Ngon... ngon...”

Bà cứ mấy từ , thêm gì khác, nhưng cụ Hứa mãn nguyện . Đường Uyển ăn nhiều, dù cụ Hứa và bà Hứa vốn dĩ chẳng dư dả gì, nên cô chỉ ăn chút ít cho lệ. Thấy trong bát còn thừa nhiều cơm thức ăn như , cụ Hứa nhíu mày, “Sao cháu ăn?”

“Cháu ăn mà.”

Đường Uyển lau khóe miệng, đặt bát đũa xuống, cụ Hứa chút giận dỗi : “Cháu sợ ăn nghèo ?”

“Cũng ạ.” Đường Uyển mỉm lắc đầu, “Mẹ chồng cháu chắc chắn vẫn nấu cơm cho cháu, nếu cháu ăn no quá thì đồ ở nhà sẽ lãng phí mất.”

Bây giờ trời vẫn quá nóng, lời giải thích của cô chút gượng ép, nên cụ Hứa chỉ đành bất lực liếc cô một cái.

và bà nó tạm thời c.h.ế.t đói .”

Nói xong cụ cũng ép Đường Uyển ăn đồ nữa, khi bón cho bà Hứa no nê, cụ mới lo đến phần . Bà Hứa ăn no xong vứt bát đũa sang một bên chạy ngoài, thấy cụ Hứa định đuổi theo, Đường Uyển vội : “Thầy cứ ăn , để cháu ngoài xem bà.”

Cô đuổi theo bà Hứa ngoài, bà Hứa xa, chỉ gốc cây khô trong sân. Không , Đường Uyển luôn cảm thấy biểu cảm của bà chút bi lương.

“Bà ơi, chúng xuống, cháu chơi với bà ?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-vo-quan-nhan-xinh-dep-vet-sach-tai-san-ke-thu-de-nuoi-con/chuong-335.html.]

Đường Uyển dùng giọng điệu dỗ trẻ con chuyện với bà Hứa, ngờ khi ánh mắt bà Hứa sang, Đường Uyển hiếm khi thấy một tia tỉnh táo nơi đáy mắt bà. Có lẽ vì uống canh linh tuyền nên bà cư nhiên xuất hiện sự phục hồi ngắn ngủi.

“Đồng chí Đường Uyển, ông Hứa đau khổ ?”

Khi bà hỏi câu , giọng xen lẫn sự run rẩy, đại khái sợ cụ Hứa thấy nên âm thanh lớn.

“Không ạ.” Đường Uyển vội vàng giải thích, “Thầy yêu bà, cho nên bất kể bà biến thành dáng vẻ gì, thầy đều cam tâm tình nguyện chăm sóc bà.”

cũng xót ông .” Ánh mắt bà Hứa đầy vẻ u sầu, “Đường Uyển, cháu là một cô gái thông minh, chắc hẳn căn bệnh của căn bản thể chữa khỏi. Cứ thế chỉ liên lụy đến ông thôi, chỉ để dáng vẻ nhất của trong lòng ông .”

“Đối với thầy , dù là bà ở thời điểm nào cũng đều là nhất.” Đường Uyển nhận bà Hứa ý định quyên sinh, vội khuyên nhủ, “Vừa nãy uống t.h.u.ố.c viên xong bà phục hồi ít . Chỉ cần tiếp tục kiên trì, bà nhất định sẽ khỏe , một nữa trở thành dáng vẻ nhất trong lòng thầy .”

“Thật ?”

Bà Hứa nghiêng đầu, Đường Uyển định tiếp gì đó thì phát hiện ánh mắt bà trở nên trống rỗng vô thần một nữa.

“Bà Hứa?”

Tay Đường Uyển khua khua vài cái mặt bà Hứa, bà vẫn phản ứng gì. Bà đang cúi đầu nghịch ngón tay , dường như sự tỉnh táo chỉ là ảo giác. Cụ Hứa ăn xong cơm, dọn dẹp bát đũa , liền thấy Đường Uyển đang chơi trò chơi dây với bà Hứa. Bà chơi vui, mặt tràn ngập nụ như thiếu nữ. Tiếc là trời bên ngoài tối dần, rõ lắm, sợ Đường Uyển về an , cụ Hứa vội :

“Đường Uyển, cháu về , thì trời tối mịt mất.”

Chương 269

“Không ạ, con đường đó cháu quen .”

Đi nhiều , Đường Uyển sớm còn là Đường Uyển của ngày xưa, giờ cô chẳng thấy sợ gì cả. Nghĩ đến bà Hứa đang ngây ngô như trẻ con mặt, Đường Uyển riêng với cụ Hứa: “Vừa nãy bà tỉnh táo một lúc đấy ạ.”

“Thật ?” Cụ Hứa khá xúc động, “Bà thực sự lúc tỉnh táo ngắn ngủi ?”

Mười mấy ngày , bà cứ luôn lơ mơ, lấy nửa khắc tỉnh táo. Cho nên Đường Uyển , cụ Hứa vô cùng xúc động, ngay cả hốc mắt cũng đỏ lên.

Đường Uyển thở dài, “Chỉ là thời gian bà tỉnh táo dài, vả còn lo lắng liên lụy đến thầy. Cháu lo là khi tỉnh táo nhiều lên sẽ những chuyện tự gây hại cho bản , thầy Hứa nhất định luôn chú ý đến sự an của bà nhé.”

Liên quan đến mạng , Đường Uyển dám lơ là, nên cô hề uyển chuyển mà thẳng thừng. Cụ Hứa xong giống như dội một gáo nước lạnh, cụ ngây tại chỗ. Sau đó cụ về phía bà Hứa đang tự c.ắ.n ngón tay cách đó xa, đáy mắt xẹt qua một tia ảm đạm. Người con gái từng dành trọn tâm trí cho cụ, nay còn nhận cụ nữa .

, cảm ơn cháu.”

Cụ Hứa thực lòng cảm kích Đường Uyển, lúc cô định rời , cụ thần thần bí bí nhét tay cô một bọc vải.

“Đây là cái gì ạ?” Đường Uyển nhận, nhưng cụ Hứa cứ ép tay cô, “Cứ coi như quà cảm ơn cháu chế t.h.u.ố.c viên .

Loading...