Bên Hứa Thúy Anh dậy xong xuôi, quanh quất mãi mà thấy Đường Uyển khỏi cửa, ước chừng hơn mười giờ sáng vẫn thấy . Thế là Hứa Thúy Anh bế con tìm đến tận nhà, "Em Uyển ơi, em nhà ?"
"Vợ Chương đấy ." Vương Đại Ni từ trong nhà bước , bà đang bê cái mẹt nhặt sạn trong gạo, hớn hở : "Đường Uyển bệnh viện từ sớm , cô tìm nó việc gì ?"
Biểu cảm của Hứa Thúy Anh lập tức cứng đờ, chị ngượng ngùng bảo: "Cô bệnh viện ạ?"
" thế, hôm nay tiết học sớm, trời còn tờ mờ sáng nó xuất phát ." Vương Đại Ni dường như sự toan tính trong mắt Hứa Thúy Anh, vẫn hì hì: "Cô tìm nó việc gì thế, đợi nó về nhắn cho."
"Không..." Hứa Thúy Anh gượng, "Con gái em vẫn còn mệt, em tính là một bệnh viện thì sợ nên cùng em Uyển. Nếu cô nhà thì em tự bế con cũng ."
Tất nhiên Hứa Thúy Anh sẽ là vì tiền viện phí của con đắt quá nên chị xót tiền, định bụng ké xe đạp của Đường Uyển. Ngày nào cũng đến bệnh viện truyền dịch uống t.h.u.ố.c, ngờ hôm nay Đường Uyển nhà.
"Ra là , thế cô hỏi xem nhà khác ai bệnh viện , chuyện của trẻ con trì hoãn ." Vương Đại Ni liếc đứa trẻ trong lòng Hứa Thúy Anh, chút cạn lời, bà thu dọn đồ đạc bế hai đứa nhỏ lên : "Bên Hoài Lệ còn đang đợi , đây nhé."
Thế là chẳng cho Hứa Thúy Anh lấy một cơ hội để mở lời.
Chương 267
Hứa Thúy Anh chằm chằm bóng lưng bà, đáy mắt xẹt qua một tia buồn bã. Tiếc là chồng như của chị .
Đường Uyển tự nhiên những chuyện , cô đến lớp học, trong đầu vẫn đang suy nghĩ về chuyện của cụ Hứa. Mấy ngày thấy thầy Hứa , đám sinh viên đều thấy lạ. Hôm nay trong tiết học của thầy Tuyên, nhịn bèn hỏi:
"Thầy ơi, thầy Hứa ạ, thầy nghỉ dạy lâu quá ."
" ạ, chúng em lâu lắm thấy thầy , thấy nhớ thầy quá."
"Chúng em đều thích thầy Hứa, xin hỏi thầy Hứa ốm ạ?"
"..."
"Gia cảnh thầy Hứa chút đặc biệt nên xin nghỉ một thời gian." Thầy Tuyên lộ vẻ khó xử, "Tình hình cụ thể thế nào tiện tiết lộ, các em cứ lo học cho , chuyện nên hỏi thì đừng hỏi."
"Có thầy Hứa bệnh nhỉ?" Trong mắt Lữ Lâm đầy vẻ quan tâm, thể thấy nhiều lo lắng cho thầy Hứa.
"Không , đừng đoán mò, lo học bài ." Thầy Tuyên nghiêm mặt , lúc mới dẹp bỏ đủ thứ suy nghĩ lung tung.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-vo-quan-nhan-xinh-dep-vet-sach-tai-san-ke-thu-de-nuoi-con/chuong-333.html.]
Buổi trưa, Đường Uyển và Lữ Lâm cùng ăn cơm, loáng thoáng thấy tiếng bàn tán của Hồ Kiến và Tuyên Trúc.
"Anh Trúc, chuyện tin ?"
"Chính tai thấy mà, còn kiểm tra nữa, thành phần gia đình thầy Hứa vấn đề."
"Cho nên ông đình chỉ công tác ạ?" Hồ Kiến đầy vẻ kinh ngạc, năng chẳng chút kiêng dè: "Thế liệu liên lụy đến chúng ?"
"Cái thì khó lắm, bớt hỏi han chuyện nhà là , coi ông là em nên mới kể cho đấy." Tuyên Trúc khá đắc ý, hưởng thụ sự nịnh nọt của Hồ Kiến. Cho nên khi cãi với Hồ Kiến, chủ động hòa.
Quả nhiên Hồ Kiến lập tức phụ họa theo Tuyên Trúc: "Vẫn là Trúc lợi hại nhất." Anh tuy đang lấy lòng Lữ Lâm nhưng cũng từ bỏ Tuyên Trúc.
Lữ Lâm và Đường Uyển thấy thì tức giận, Đường Uyển thậm chí còn đặt đũa xuống. "Chuyện hóng hớt thì đừng mang bừa, tổn hại đến danh dự của thầy Hứa là tội của các đấy!"
" thế, gì mà linh tinh, chẳng là khác hiểu lầm !" Lữ Lâm là chướng mắt nhất cái kiểu cao cao tại thượng của Tuyên Trúc. Cái vẻ đây giỏi giang thật sự đáng ghét!
Bị hai cô , cái tên chân sai vặt Hồ Kiến lập tức nịnh nọt bảo: "Lâm Lâm, đừng kích động, Trúc chắc chắn là lý do. Anh là cháu trai thầy Tuyên, chắc chắn là chuyện gì đó mà chúng ."
"Trước đây chính tai ông nội với khác đấy, mà sai ?" Tuyên Trúc vốn ưa Lữ Lâm và Đường Uyển, Âu Dương Nghiên cũng lên tiếng bênh vực : " tin lời Trúc !"
"Đã là chính miệng thầy Tuyên , chúng đối chất với thầy Tuyên luôn!" Đường Uyển tiếp xúc với thầy Tuyên bấy lâu, thầy Tuyên và Tuyên Trúc là hai loại khác . Thầy tuyệt đối sẽ thầy Hứa như ! Hơn nữa cô cũng cho phép ai bôi nhọ thầy Hứa như thế!
Vừa thấy bảo đối chất, sắc mặt Tuyên Trúc đổi ngay lập tức. Đồng thời cũng nảy sinh ý kiến với Hồ Kiến. Nếu ông nội mà , chắc chắn sẽ tẩn một trận! Nếu tại Hồ Kiến thì cũng chẳng khó xử thế . Ngặt nỗi Hồ Kiến chẳng gì cả, vẫn khăng khăng cho rằng Tuyên Trúc đúng: "Anh Trúc thì mà sai ?"
" sai thì cứ hỏi thầy Tuyên là , thể phá hỏng danh dự của thầy Hứa !" Đường Uyển vô cùng kiên quyết, Tuyên Trúc đại khái là nghĩ thầy Hứa mặt thì danh tiếng ông nội sẽ cao hơn.
Bị Đường Uyển trúng tim đen, lập tức biến sắc: " cũng chỉ là thôi, cụ thể thế nào cũng rõ."
"Không chắc chắn mà dám bừa, giáo d.ụ.c nhà thật đấy!" Lữ Lâm thẳng như ruột ngựa, năng cũng trực diện, Tuyên Trúc tức đến tím mặt.
"Anh Trúc của cũng cố ý, thế gì?" Âu Dương Nghiên hướng về phía Tuyên Trúc, còn Hồ Kiến thì chút ngượng ngùng. Anh còn lên tiếng giải thích cho Lữ Lâm: "Anh Trúc, cô ý nhắm , ..."
"Câm mồm!" Tuyên Trúc ghét nhất thái độ của Hồ Kiến, đen mặt bỏ . Lần chắc là thực sự cạch mặt Hồ Kiến .
Người , Lữ Lâm liền lẩm bẩm: "Không mà còn láo, suýt nữa thì hại danh dự thầy Hứa. Cứ cho là cháu thầy Tuyên chăng nữa, thật sự coi bệnh viện là nhà chắc?"