Thập Niên 70: Vợ Hiền Dễ Mang Thai Được Thiếu Gia Bắc Kinh Tuyệt Tự Cưng Chiều Đến Phát Khóc - Chương 644: Anh em nhà họ Tạ với tám trăm cái tâm kế
Cập nhật lúc: 2026-03-25 21:50:44
Lượt xem: 3
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Trong phòng ngủ.
Sắc mặt Tạ Đông Dương u ám, giọng cũng nhiễm vài phần giận dữ:
"Bên nhà họ Hoắc tin tức gì ?"
Người đàn ông trung niên trong góc tối cẩn thận trả lời:
"Bên trợ lý truyền tin tới, nhà họ Hoắc hy vọng ngài thể đến Hải Thành để thắp hương cho phu... cô Hoắc."
Ông định là phu nhân, nhưng lời đến đầu môi lắt léo chuyển hướng, bởi vì vị cô Hoắc chính là tự tay kết thúc mạng sống.
Tạ Đông Dương cay nghiệt thốt lên:
"Thắp hương? Họ lấy mặt mũi đó!"
Người đàn ông trung niên cúi đầu thấp hơn, cung kính đáp:
"Chuyện sẽ xử lý thỏa, để họ hỏng tâm trạng của ."
Tạ Đông Dương, đang tỏa luồng khí thế bừng bừng phẫn nộ, thêm gì, thẳng đến một cánh cửa trong phòng, tới tủ rượu ở phòng bên cạnh tự uống rượu giải sầu.
Tạ Yến Tây tìm thấy Tạ Cẩm Dao, mà lúc đáng lẽ đang đau khổ tuyệt vọng vì thất tình.
Vừa thấy nàng công chúa nhỏ, nhịn mà bật :
"Cứ tưởng em đang nhè, ngờ biến đau thương thành sức ăn, em ăn bao nhiêu ?"
Tạ Cẩm Dao cứ như ma đói đầu thai, cô bắt đầu huy động cả bếp trưởng của nhà họ Tạ tay, đủ loại món ngon đặc sắc khắp miền, trong đó những món chính dùng để chiêu đãi khách quý của nội các là cô thích nhất.
Đôi mắt đào hoa quyến rũ giống hệt Tần Thù của Tạ Cẩm Dao khẽ liếc Tạ Yến Tây bước , ánh mắt lạnh lùng băng giá.
"Anh ba, giờ mới tới? Đã thám thính tin tức gì ?"
Giọng kiêu kỳ mềm mại, mang theo chút nũng nịu ngọt ngào, đúng là bản hảo của Tần Thù.
Tạ Yến Tây đau đầu đáp:
"Làm gì mà dễ thế, cả cảnh giác cao lắm, chẳng dò hỏi chút tin tức nào cả."
Anh đặt túi đồ ăn khuya mang theo lên bàn:
"Đây là cả bảo mang cho em đấy, dặn nhà bếp ở tòa nhà chính chuẩn từ , là mấy món điểm tâm đặc sản Kinh Thị em thích, vẫn còn nóng hổi đây."
Tạ Cẩm Dao từ chối món nào, món nào cũng nếm thử một chút, nhưng đồ ăn cũng ngăn cái miệng cô càm ràm ông việc nên .
"Anh ba, thật là vô dụng, chẳng thám thính chút tin tức nào cả, giá mà hai ở đây thì ."
Nhắc đến hai nhà họ Tạ là Tạ Thần Nam, những năm cứ chạy ngược chạy xuôi khắp nơi, thường thì cả năm trời chẳng thấy bóng dáng .
Tạ Yến Tây nghĩ đến cả càng ngày càng lạnh lùng vô cảm như một cỗ máy, hai thần xuất quỷ nhập, cùng em út đang mải mê với chốn quan trường, khỏi day day trán vì đau đầu.
Anh liếc Tạ Cẩm Dao đang nhỏ nhẹ ăn điểm tâm, trông đẽ như một tác phẩm điêu khắc bằng ngọc:
"Dao Dao, em chắc chắn là chị dâu thực sự vấn đề chứ?"
Ba năm , Tạ Đông Dương cùng phu nhân ngoài thì gặp một cuộc ám sát kinh hoàng.
Vào thời khắc nguy cấp, Tạ phu nhân đỡ cho Tạ Đông Dương một phát đạn và t.ử vong ngay tại chỗ.
Tạ Đông Dương thương nặng, tim phổi để di chứng thể chữa khỏi, từ đó phép xúc động nổi giận.
Tạ Cẩm Dao tao nhã lau khóe môi, giọng điệu chắc chắn:
"Tuần Gia Ngôn ám sát, bắt một kẻ còn sống, tra khảo vài thứ. Hắn nhắc đến cuộc ám sát ba năm là do một mật danh 'Sơn Ca' chịu trách nhiệm ám sát cả."
Tạ Yến Tây hiểu hỏi : "Chuyện thì liên quan gì đến chị dâu?"
Đôi mắt trong veo chút ấm áp của Tạ Cẩm Dao lặng lẽ Tạ Yến Tây.
"Em nghi ngờ chị dâu chính là Sơn Ca. Kẻ Gia Ngôn bắt mô tả dung mạo của Sơn Ca năm đó, em lẻn văn phòng của Gia Ngôn, lục bức hình vẽ tay , gương mặt đó chính là chị dâu."
Tạ Yến Tây trợn tròn mắt, thể tin nổi:
"Cho nên, đây mới là sự thật khiến em Trần Gia Ngôn đá ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-vo-hien-de-mang-thai-duoc-thieu-gia-bac-kinh-tuyet-tu-cung-chieu-den-phat-khoc/chuong-644-anh-em-nha-ho-ta-voi-tam-tram-cai-tam-ke.html.]
Công chúa nhỏ nhà họ Tạ nheo mắt, lạnh lùng :
"Em đá, vì em bao giờ ở bên cạnh Gia Ngôn cả. Sau khi phát hiện em cạy cửa văn phòng, em bỏ trốn. Ở Hương Cảng, đối với... nội gián, thường là sẽ b.ắ.n c.h.ế.t tại chỗ, em sợ c.h.ế.t trong tay họ nên mới trốn về đây."
Thực chất, dù chuyện đó thì Tạ Cẩm Dao cũng định rời . Trần Gia Ngôn vị hôn thê , là con gái duy nhất của một ông trùm dầu mỏ.
Dù cô nhẫn nhịn, tự ngược đãi bản đến , cũng thể trơ mắt yêu cưới phụ nữ khác.
Vẻ mặt Tạ Yến Tây đầy sự khó , chút hối cho em:
"Em thật là giỏi quá cơ, ở bên cạnh Trần Gia Ngôn mấy năm trời mà xử lý , còn để lòi một cô vị hôn thê."
Tạ Cẩm Dao vớ lấy đôi đũa bên cạnh ném thẳng Tạ Yến Tây, thẹn quá hóa giận:
"Đấy là việc của em, liên quan đến !"
"Vấn đề hiện giờ là sự thật về cuộc ám sát ba năm , tại cả giấu chúng ? Em nhớ cả yêu chị dâu, năm đó vì cô là dân thường mà từ chối bao nhiêu tiểu thư danh giá, thậm chí còn ông bà nội vui."
Nhắc đến chuyện , Tạ Yến Tây cũng thấy đau đầu:
"Tối nay thấy thần thái của cả đúng lắm. Trước đây nhắc đến chị dâu cũng nổi giận, cứ ngỡ cả vì yêu quá sâu đậm nên mới đau lòng, giờ nghĩ , dùng từ căm phẫn và hận thù để miêu tả thì đúng hơn."
Tiếp đó, chuyển tông giọng, hỏi:
"Em chụp ảnh ?"
Tạ Cẩm Dao ngẩn , nhanh ch.óng hiểu đang hỏi gì, cô lắc đầu:
"Không kịp chụp ảnh, em phát hiện quá nhanh. Nếu vì em quá am hiểu phủ nhà họ Trần thì e là chẳng cơ hội mà thoát ."
Tạ Yến Tây im lặng, trong phòng rơi một sự tĩnh lặng kỳ quái.
Tạ Cẩm Dao nheo mắt, đột nhiên hỏi:
"Những năm qua nhà họ Hoắc vẫn cứ năm bảy lượt đến vòi vĩnh tiền bạc ?"
Tạ Yến Tây gật đầu:
"Họ đòi cũng nhiều, mỗi năm chỉ vài chục triệu thôi, nhiều hơn họ cũng chẳng dám đòi. Văn phòng gia tộc nào cũng trích từ tài khoản riêng của cả trả."
Tạ Cẩm Dao :
"Dừng ngay lập tức. Nghi vấn Hoắc Uyển Nghi rõ thì nhà họ Hoắc đừng hòng lấy một xu nào của cả."
Tạ Yến Tây nghiêng đầu :
"Em ngay cả chị dâu cũng thèm gọi nữa ? Anh thấy em cứ nghĩ quá lên thôi, nếu chị dâu thực sự là Sơn Ca thì với thủ đoạn của cả, nhà họ Hoắc sớm còn tồn tại , gì đến chuyện để họ mỗi năm lấy hàng chục triệu bạc."
Tạ Cẩm Dao lắc đầu:
"Em chỉ tin những gì mắt thấy. Em mạo hiểm để lấy tin tức, tiếc để Gia Ngôn coi là nội gián, chính vì em rõ cuộc ám sát ba năm thực sự ẩn tình."
Tạ Yến Tây im lặng hồi lâu:
"Anh sẽ liên lạc với hai và chú tư, chuyện nhất định cho rõ ràng. Nếu nhà họ Hoắc thực sự vấn đề, bất kể cả lo ngại điều gì thì cũng thể nương tay với họ."
"Vâng." Tạ Cẩm Dao dậy: "Em buồn ngủ , về ."
Tạ Yến Tây xua tay:
"Em cứ , ở đây chỉnh lý chút đồ đạc, nãy ở chỗ cả vẫn xong."
Tạ Cẩm Dao lười biếng ngáp một cái, sải bước chân mèo nhẹ nhàng lên lầu.
lúc , từ phía vang lên giọng đầy vẻ hả hê của Tạ Yến Tây.
"Dao Dao , cả cứ ngỡ em Trần Gia Ngôn bắt nạt, định đợi khi đến đất liền họp sẽ bắt về đây cho em đấy."
"Rầm ——!"
Chiếc bình gốm hoa lam trưng bày ở chiếu nghỉ cầu thang Tạ Cẩm Dao trượt chân vô tình đụng đổ.
Sau khi vững , cô thể tin nổi đầu xuống Tạ Yến Tây đang tựa lưng ghế sofa.
"Anh cả điên ? Trần Gia Ngôn là kẻ vô danh tiểu ."