Thập Niên 70: Vợ Đẹp Của Nhà Tư Bản Trắng Trẻo Kiều Diễm, Thủ Trưởng Động Lòng - Chương 430: Đúng vậy! Anh vẫn luôn đợi em (Toàn văn hoàn)

Cập nhật lúc: 2026-04-01 14:16:48
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Không trong tiểu thuyết dùng tên của Việt Việt đấy chứ? Có vẫn là thiết lập kiểu nữ phụ độc ác n.g.ự.c lớn não ngắn ?"

Nếu thực sự là như thì đó bạn .

Mà đích thị là "bạn mến " !

"Cái đó thì ." Chiêu Chiêu lắc đầu, cô mới chỉ lật xem vài chương, tiêu đề và bình luận đều bảo là truyện ngọt sủng.

Chỉ là cô do dự một hồi, biểu cảm chút vi diệu : "Mẹ ơi, bạn dùng tên của ."

Việt Việt bổ sung: "Còn cả tên của ông ngoại nữa!"

Nữ chính Khương Tự, thiên kim nhà giàu ở Thượng Hải.

Nam chính Hoắc Đình Châu, thái t.ử gia trong giới Bắc Kinh.

Dù đối phương vỗ n.g.ự.c bảo đảm rằng trong tiểu thuyết tuyệt đối nội dung bôi nhọ bà ngoại và ông ngoại, ngược còn về tình cảm của nam nữ chính đặc biệt .

Cốt truyện cũng ngọt ngào, còn tràn đầy năng lượng tích cực.

Sở dĩ dùng hai cái tên , thứ nhất là vì thấy , thứ hai là thấy hai họ vô cùng phù hợp với thiết lập nhân vật nam nữ chính ngòi b.út của bạn .

Việt Việt xong vẫn một cảm giác sai lệch tả xiết.

Hai con mải mê chuyện, ai chú ý tới việc Khương Tự xong lời thì sắc mặt đại biến.

Buổi chiều bên bờ biển, Khương Tự gượng dậy tinh thần, vội vàng chụp xong ảnh cưới trở về phòng.

Chẳng mấy chốc, Hoắc Đình Châu cũng theo .

Lúc chụp ảnh , nhận vợ hình như điểm đúng.

Quả nhiên phòng thấy vợ đang ôm điện thoại, ánh mắt chút ngẩn ngơ chằm chằm màn hình.

"Vợ ơi, em ?"

Khương Tự gì, nhưng sự kinh hãi trong mắt là thể thấy bằng mắt thường.

giải thích thế nào về tất cả những gì đang thấy đây.

Ngay , cô lật xem đại khái cuốn tiểu thuyết đó.

Điều ly kỳ là cuốn tiểu thuyết đó chính là cuộc sống của cô khi xuyên sách, tất cả những chi tiết nhỏ nhặt đều khớp .

Phát hiện bất ngờ thể đảo lộn nhận thức đây của Khương Tự.

Cô bây giờ phân biệt , thế giới mà đang sống rốt cuộc cái gì là thật? Cái gì là giả?

Chẳng lẽ tất cả thứ ở kiếp cũng đều là những thiết lập hư ảo trong một cuốn tiểu thuyết nào đó ?

Vậy cô rốt cuộc là ai?

Nhân vật trang giấy?

Hay mỗi cuốn sách đều là một thế giới song song.

Bị những câu hỏi bủa vây, đêm hôm đó, Khương Tự ngủ tỉnh, trong mơ giật tỉnh giấc mấy .

Mỗi tỉnh , cô đều theo bản năng đưa tay chạm đàn ông đang bên cạnh.

Cho đến khi xác định thực sự tồn tại ở bên , cô mới thể yên lòng.

Hoắc Đình Châu vỗ nhẹ lưng cô, ôn tồn an ủi.

cụ thể xảy chuyện gì nhưng thể cảm nhận sự bất an to lớn trong lòng cô.

Mãi đến rạng sáng, Khương Tự vì quá mệt mỏi mà chìm sâu giấc ngủ.

Lúc Hoắc Đình Châu mới tải ứng dụng đó về điện thoại của ...

Khương Tự giấc ngủ sâu, giống như rơi một vực thẳm đáy.

Cô liều mạng vùng vẫy nhưng mãi chẳng thể tỉnh .

Không qua bao lâu, cuối cùng cô cũng thoát khỏi sự kìm kẹp, từ từ mở mắt .

"Xuýt..." Đầu bỗng nhiên đau, Khương Tự theo bản năng ôm lấy huyệt thái dương của .

Ngay lúc , một giọng quen thuộc truyền tai.

"Tự Tự, con thấy thế nào , đỡ hơn chút nào ?"

"Tự Tự?"

"Có con vẫn còn đau đầu lắm ?"

Người phụ nữ hỏi liền mấy tiếng, thấy con gái vẫn giữ nguyên tư thế nhúc nhích, vội vàng đưa tay sờ trán cô.

"May quá may quá, phát sốt..."

Lời còn dứt Khương Tự ôm c.h.ặ.t lấy.

Bất chợt, Khương mẫu cảm thấy một mảng nóng hổi gò má.

"Mẹ... là ? Thực sự là ?" Khi lời , cơ thể Khương Tự ngừng run rẩy.

Giây tiếp theo, cô dùng sức c.ắ.n c.h.ặ.t môi .

Cảm giác đau đớn rõ rệt truyền đến.

Đau, đau!

Điều đủ để chứng minh cô hiện tại đang mơ.

mà... cô rõ ràng sống thực sự trong thế giới trong sách mấy chục năm.

, sự nghiệp, yêu, con cái của riêng ... mở mắt giống như chỉ là một giấc mộng dài?

Chẳng lẽ tất cả những gì cô trải qua trong sách chỉ là một giấc mơ do cô tưởng tượng dựa nội dung tiểu thuyết trong lúc hôn mê ?

Khương Tự nhất thời chút thẫn thờ.

Khương mẫu yêu chiều xoa tóc cô. "Đứa nhỏ ngốc của , con ngủ đến mụ mị đầu óc , con thì còn là ai nữa?"

Đang chuyện, một hồi chuông điện thoại cắt ngang dòng suy nghĩ của hai .

Trên đó hiển thị dòng chữ "Mẫu thượng đại nhân".

Khương mẫu trượt màn hình máy. "Vâng, ạ, Tự Tự nó , chỉ là hình như vẫn còn tỉnh táo lắm, cái gì cơ, họ đến Thượng Hải ạ? Vâng , con , để con hỏi ý nó thế nào , lát nữa con gọi cho ."

Sau khi cúp máy, Khương mẫu sang.

đang phân vân nên mở lời thế nào.

Không ngờ Khương Tự chủ động hỏi: "Mẹ ơi, bà nội bảo ai đến Thượng Hải ạ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-vo-dep-cua-nha-tu-ban-trang-treo-kieu-diem-thu-truong-dong-long/chuong-430-dung-vay-anh-van-luon-doi-em-toan-van-hoan.html.]

Khương mẫu cân nhắc một lát, cố gắng một cách uyển chuyển: "Tự Tự, thật với con, là bạn tâm giao của bà nội con, cùng bà còn một nữa, ý của bà nội là các con gặp mặt quen một chút, nếu như..."

"Anh tên là gì..." Mặc dù trong lòng câu trả lời nhưng Khương Tự vẫn dám khẳng định.

Cho đến khi giọng của Khương mẫu vang lên bên tai: "Họ Hoắc, tên là Hoắc Đình Châu."

Thấy con gái xong lời thì lặng thinh hồi lâu, Khương mẫu vội vàng : "Nếu con thì , sẽ gọi điện cho bà nội ngay bây giờ, bảo là sức khỏe con vẫn bình phục."

Khương Tự rủ mắt xuống, khi ngước lên nữa, trong mắt là một mảnh thanh minh.

Bất kể , cô đều đích xác thực một chuyến.

Rõ ràng hẹn là hai tiếng nữa nhưng Khương Tự vẫn đến sớm nửa tiếng.

Tuy nhiên còn đến sớm hơn cả cô.

Trong khoảnh khắc , nhịp tim của đôi bên đều chút nhanh.

Tầm quán cà phê đông .

Một phục vụ viên bê khay đầy ắp đang cẩn thận lách qua các chỗ .

Đột nhiên chân cô như vấp thứ gì đó, tách cà phê khay rung lắc dữ dội.

Cà phê nóng hổi mắt thấy sắp đổ ngoài, hướng thẳng về phía Khương Tự đang qua.

Gần như cùng lúc đó, cái bóng dáng cao ráo vốn đang bên cửa sổ vụt dậy với tốc độ cực nhanh.

Sải bước tiến lên phía , đàn ông thủ nhanh nhẹn kéo Khương Tự sang một bên cơ thể .

"Cẩn thận..."

Lời thốt , cả hai đều sững sờ.

Khương Tự đột ngột ngẩng đầu đàn ông đang ở ngay sát gang tấc.

Anh cũng đang cúi đầu cô, ánh mắt mang theo sự phức tạp mà cô hiểu thấu.

Một lát , đàn ông buông bàn tay đang đỡ cô .

Lùi nửa bước, khôi phục cách xã giao vặn, nhưng ánh mắt vẫn khóa c.h.ặ.t lấy cô, như thể sợ giây tiếp theo cô sẽ biến mất.

"Xin , thực sự xin !" Quản lý cửa hàng vội vàng chạy xin .

Khương Tự bình thản đáp: "Không ."

Cho đến khi âm thanh ồn ào xung quanh dần xa vời.

Người đàn ông đưa tay . "Chào em, là Hoắc Đình Châu."

Nhìn bàn tay đưa , trái tim Khương Tự như thứ gì đó va mạnh , chua xót căng tràn.

Cô chậm rãi đưa tay lên, khẽ đặt lòng bàn tay .

Cảm nhận ấm quen thuộc và đầy an tâm đó, cô gần như rơi nước mắt.

Hít một thật sâu, cô : "Chào , là Khương Tự."

Khựng một chút, cô mắt .

Khương Tự hỏi: "Anh... đang đợi ?"

Hoắc Đình Châu một chút do dự, nắm c.h.ặ.t lấy tay cô, ánh mắt kiên định mà dịu dàng.

" , vẫn luôn đợi em!"

Toàn văn .

---

Giới thiệu truyện thập niên mới nhà full, các bạn ghé qua ủng hộ nha!

Thập Niên 60: Đại Tiểu Thư Xã Hội Đen Thức Tỉnh, Xuống Nông Thôn Đánh Khắp Quân Khu

Tác giả: Trần Mặc Tranh

Giới thiệu nội dung:

Lục Nhiêu là đại tiểu thư lừng lẫy giới đen trắng tại Thượng Hải.

Trong một tình cờ thức tỉnh, cô mới bàng hoàng nhận chỉ là một nữ phụ phản diện pháo hôi trong cuốn tiểu thuyết thời đại.

Cả gia đình cô đều chú ruột nham hiểm tính kế.

Cha cô mất tích rõ tung tích, cô thì sớm qua đời.

Còn bản con gái riêng của chú mạo danh phận, lừa gạt xuống nông thôn.

còn phái vu khống cô là đặc vụ địch, khiến cô chịu đựng muôn vàn khổ cực c.h.ế.t t.h.ả.m.

Pháo hôi ư?

Sau khi nắm rõ bộ cốt truyện, Lục Nhiêu sử dụng hệ thống "nhặt bảo" để tước đoạt gian của con gái riêng chú .

Cô tìm bộ gia sản mà cha để , đó quyết đoán tố cáo và quét sạch gia đình chú khỏi Lục gia.

Cầm theo tín vật định ước, cô dứt khoát lên đường xuống nông thôn tìm đính hôn từ bé.

Vị hôn phu hiện là một đại đội trưởng trong quân đội.

vẻ ngoài lạnh lùng, mặt sắt đen sì, nhưng chẳng bao giờ quản thúc cô.

Anh cứ để mặc cô mưa gió gì thì tùy ý.

Lục Nhiêu ngỡ như đặt chân đến thiên đường.

Tại vùng núi rừng Đông Bắc đại ngàn, cô dùng hệ thống nhặt bảo khắp nơi tìm đồ và đào góc tường nhà khác.

Chỉ là, càng đào cô càng thấy vị hôn phu gì đó đúng?

"Phòng chứa kho báu bỏ hoang", "Cạp quần của đại đội trưởng Phó", "Giấy tờ tùy ", "Tài liệu bí mật của đội trưởng Phó", "Danh sách đen".

Cuối cùng, cô thậm chí còn đào một nhóm thanh niên đầy khí thế đang ẩn nấp trong rừng lâm nghiệp, khiến cô sững sờ đến c.h.ế.t lặng.

Lục Nhiêu rũ rượi mặt vị đại đội trưởng.

"Em thật sự cố ý mà."

"Em hứa từ nay về sẽ bám đuôi nữa."

Phó Chiếu Dã rời mắt khỏi cô, ánh sâu thẳm đầy áp lực.

"Đừng giả vờ nữa."

"Con d.a.o em giấu lưng vẫn còn đang nhỏ m.á.u kìa."

 

Loading...